Chương 483: Quả Hỏa Kiếp

Qua cuộc đối thoại của hai người, Mạc Phàm cũng đoán được phần nào câu chuyện. Thấy Triệu Mãn Duyên lúng túng không biết nói gì thêm, hắn bèn chuyển chủ đề:

– Nói vậy, những vết bỏng trên người mẹ cô cũng là do ngọn lửa ở đây gây ra sao?

Thần Dĩnh lúc này mới thoát khỏi tâm trạng oán giận, cố gắng nói bằng giọng bình thản:

– Là hỏa diễm thiên kiếp. Khoảng 12 năm trước, cha mẹ tôi đã vào Chước Nguyên Bắc Giác để tìm một loại Hỏa hệ linh chủng, nhưng không ngờ lại gặp phải hỏa kiếp. Họ đã liều mạng bỏ chạy, nhưng tốc độ của thiên kiếp quá nhanh, chẳng mấy chốc đã sắp nuốt chửng cả hai.

Nói đến đây, ánh mắt Thần Dĩnh có sự thay đổi. Những chuyện này nàng đều nghe mẹ mình kể lại. Nhưng suốt mười mấy năm qua, mỗi lần mẹ nhắc đến, nàng đều cảm nhận được sự bi thương và phẫn nộ trong lòng bà, hận không thể lột phăng những mảng da thịt đã cháy nát trên người mình. Mỗi lần như vậy, Thần Dĩnh đều cảm nhận được cảm giác tuyệt vọng đó.

– Không đúng, nếu ba mẹ chị gặp hỏa kiếp từ mười mấy năm trước thì đáng lẽ phải chết cả rồi chứ? Nhưng đại bá Triệu Ngọc Lâm vẫn sống sờ sờ, còn đang hú hí với bà vợ hai của ông ấy nữa. – Triệu Mãn Duyên khó hiểu nói.

– Hệ thứ hai của mẹ tôi là Phong hệ. Để một trong hai người có thể sống sót, mẹ đã kích hoạt món ma cụ thuộc tính Phong cuối cùng, tạo ra một lần Phong Quỹ Phụ Thể lên người cha tôi, nhờ vậy ông ta mới có thể lành lặn không một vết xước trở về gia tộc. Những bảo vật mà ông ta mang về lại chính là tài nguyên mà gia tộc đang vô cùng khan hiếm, giúp gia tộc chúng ta vượt qua một cơn nguy khốn, nên từ đó địa vị của ông ta trong gia tộc cũng một bước lên mây. – Thần Dĩnh ảm đạm nói.

Mọi người nghe xong đều không khỏi lặng đi. Sự đáng sợ của hỏa kiếp họ đã được nếm trải, trước sự trừng phạt kinh hoàng của thiên nhiên, con người quả thực vô cùng nhỏ bé, nội tâm bị nỗi sợ hãi trước thứ thiên tai không thể chống cự này hoàn toàn bao trùm, chỉ có thể quay đầu bỏ chạy mà không thể suy nghĩ gì khác.

Trong hoàn cảnh đó mà vẫn có thể nghĩ đến tình cảm phu thê, dốc toàn lực cứu người kia thoát khỏi hiểm cảnh, đó quả thực là một tấm lòng đáng quý.

– Mẹ tôi bị hỏa diễm thiên kiếp nuốt chửng, nhưng vì hệ tu luyện chính của bà là Hỏa hệ, cộng thêm một nguyên nhân đặc biệt nào đó nên vẫn còn sống, được một sinh vật toàn thân bao bọc trong lửa cứu, cho ăn một loại quả đặc biệt của Chước Nguyên, mới miễn cưỡng giữ được nội tạng không bị ngọn lửa thiêu rụi. Mẹ tôi đã sống trong Chước Nguyên nhiều năm, vì thân thể bị thương nặng nên phải tĩnh dưỡng rất lâu mới có thể cử động. Nhiều năm sau, bà gặp được một đội pháp sư thợ săn đến đây tìm bảo vật, sau khi trao đổi một ít vật phẩm quý hiếm, họ mới đồng ý đưa mẹ tôi trở về thành Đôn Hoàng.

– Chuyện xảy ra tiếp theo, chắc mọi người cũng đoán được. Người cha đó của tôi vì không muốn cuộc sống an nhàn hiện tại bị ảnh hưởng nên không chịu thừa nhận mẹ tôi, chỉ tùy tiện bịa ra một thân phận rồi sắp xếp cho bà ở trong một căn phòng tồi tàn. Dù ông ta cũng có tìm vài pháp sư Chữa Trị hệ có tiếng đến chữa cho mẹ tôi, nhưng chưa bao giờ dốc toàn lực. Ông ta dường như đã quên rằng cuộc sống hôm nay của mình đều là do mẹ tôi liều mạng cứu giúp mà có. Mẹ tôi hiện tại sống không bằng chết, lý do duy nhất khiến bà còn muốn sống tiếp, chỉ là vì tôi đã hứa nhất định sẽ tìm ra cách chữa trị cho bà.

Khi Thần Dĩnh kể lại những chuyện này, vẻ tự tin thường ngày đã hoàn toàn bị thay thế bởi nét thờ ơ vô hồn, mang theo cả sự oán hận và không cam lòng. Rõ ràng, câu chuyện của mẹ đã ảnh hưởng rất lớn đến nàng.

– Thì ra đây là lý do cô muốn đến Chước Nguyên. Nhưng nếu mẹ cô đã từng sống ở đây một thời gian, tại sao bà ấy không tự mình đi tìm loại dược liệu đó? Tôi nghĩ cô đến đây chắc chắn là vì chỉ nơi này mới có thứ chữa được cho mẹ cô. – Mạc Phàm thắc mắc.

– Chính là vì hỏa diễm thiên kiếp. Loại thần dược đó chỉ kết trái sau khi được hỏa diễm thiên kiếp gột rửa, hơn nữa loại quả này không thể tồn tại quá lâu, nếu không dùng ngay thì vài ngày sau sẽ tự khô héo. Mẹ tôi ở đây đợi mấy năm nhưng vẫn không thấy thiên kiếp xuất hiện. Sau này bà cũng từng cầu xin cha tôi sau mỗi lần thiên kiếp thì phái người đến tìm loại quả này, nhưng ông ta hoặc là không để tâm, hoặc là tính sai thời gian hỏa kiếp giáng xuống, hoặc là bỏ lỡ thời điểm quả chín. Cứ thế nhiều năm trôi qua, mẹ tôi vẫn duy trì dáng vẻ đáng sợ đó trong tộc, như một bóng ma ăn nhờ ở đậu trong Triệu gia.

– Tôi đã học được từ mẹ phương pháp tính toán thời gian thiên kiếp xuất hiện. Lúc tôi đang nghĩ cách vượt qua Sa Võng Hà thì mọi người lại vừa hay muốn đến đây tìm Viêm Cơ, vì vậy tôi đã xin đi cùng.

Thần Dĩnh đem toàn bộ sự tình nói ra. Trước đó nàng không muốn kể vì chuyện này liên quan đến ân oán của cha mẹ, không tiện nói với người ngoài, kể cả người cùng tộc như Triệu Mãn Duyên.

Chỉ là, nàng hiểu rõ nếu không nói ra, những người đồng đội đã có chút nghi ngờ này chưa chắc sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ. Không có họ, một mình nàng không thể nào lấy được Quả Hỏa Kiếp, hy vọng chữa khỏi cho mẹ nàng càng thêm mong manh.

– Cũng phải, lúc chúng ta mới vào Chước Nguyên, chị đã bảo chúng ta đi chậm lại, chính là vì sợ hỏa diễm thiên kiếp phải không? – Linh Linh nhớ lại rồi nói.

Khi mọi người vừa vào Chước Nguyên định tiếp tục tiến lên, Thần Dĩnh đã lấy lý do mệt mỏi, bị thương để cố tình khiến cả đội nghỉ ngơi ở khu vực rìa Chước Nguyên Bắc Giác, hẳn là vì lo lắng hỏa kiếp có thể đột ngột bùng phát.

Thần Dĩnh gật đầu, nói tiếp:

– Thời gian tôi tính toán rất chuẩn xác, chỉ là không ngờ uy lực của hỏa kiếp lại lớn đến vậy. Là tôi không đúng khi đã giấu giếm, tôi thật sự xin lỗi, chỉ hy vọng mọi người có thể giúp tôi, giúp tôi tìm Quả Hỏa Kiếp. Loại quả này có giá trị cực cao, nếu tìm được, tôi chỉ cần một quả để chữa trị cho mẹ, số còn lại mọi người có thể tùy ý phân chia. Hơn nữa, tôi cũng từng nghe mẹ nhắc đến Viêm Cơ. Viêm Cơ dường như là thần hộ mệnh của Quả Hỏa Kiếp, cho nên…

– Tìm được quả, là có thể tìm được Viêm Cơ? – Mắt Mạc Phàm tức thì sáng rực lên.

– Ừm, vì vậy tôi mới không muốn mọi người lãng phí quá nhiều thời gian vào linh chủng, bởi vì tôi biết vị trí gần đúng của Quả Hỏa Kiếp. Chắc không lâu nữa, sẽ có vô số thế lực đổ xô đến, trong số đó có vài lão già biết tin tức về loại quả này, nhất định sẽ kêu gọi những người đã vượt qua Sa Võng Hà đến đây cướp đoạt. – Thần Dĩnh chân thành nói.

– Vậy chúng ta phải nhanh tay lên, đợi đến lúc mấy lão già cao hơn mình một hai cấp bậc xông tới thì chúng ta chẳng còn gì mà húp. – Mạc Phàm vội vã nói.

Tiền, không ai thiếu tiền hơn Mạc Phàm. Là một gã đàn ông nắm giữ bốn hệ, mức độ thiếu tiền của hắn bỏ xa các pháp sư khác. Đây đã là cơ hội trời cho, nhất định phải tìm được Quả Hỏa Kiếp này, huống hồ Quả Hỏa Kiếp và Viêm Cơ lại là hàng mua một được một, việc tốt thế này sao lại không làm chứ!

Tâm Hạ thấy dáng vẻ gấp gáp của Mạc Phàm thì khẽ mỉm cười, rồi nói:

– Thật ra những cường giả mà chị Thần Dĩnh nhắc đến chưa chắc đã vào được đâu. Em có thể cảm nhận được, sau trận hỏa kiếp, Sa Võng Hà đã trở nên bất ổn lạ thường, bây giờ không còn đơn giản là chỉ dựa vào ma pháp Tâm Linh hệ và thực lực mạnh là có thể xông qua được nữa.

Vozer dẫn ta về nguồn ✿

Đề xuất Tiên Hiệp: Ám Hà Truyện (Dịch)
BÌNH LUẬN