Chương 489: Cây Cao Chọc Trời Muôn Vàn Ánh Sao
Mạc Phàm chỉ cảm thấy một luồng sóng nhiệt khổng lồ cuồn cuộn ập đến từ nơi phát ra âm thanh. Hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện ở cách bìa rừng đỏ rực vài trăm mét, Hỏa Diễm Ma Nữ đang lơ lửng giữa không trung.
Hỏa Diễm Ma Nữ giận dữ gầm lên một tiếng về phía con quái vật ba đầu đang định nuốt chửng Mạc Phàm. Từ trên người nàng, một khí thế kinh người bùng nổ, chấn động cả khu rừng lá đỏ, khiến lá cây bay tán loạn, cuộn thành một cơn bão lá đỏ!
Nàng vẫn lơ lửng giữa không trung. Theo những chiếc lá bay cuộn, ngọn lửa bao bọc thân thể nàng cũng bùng lên, hệt như một chiếc áo choàng đỏ rực. Bộ váy lửa cao quý diễm lệ tôn lên vẻ đẹp ma mị của một nữ vương bước ra từ dung nham rực cháy. Đó là một vẻ đẹp thần thánh, một sự uy nghiêm không thể xâm phạm, khiến vạn vật trong vùng đất này phải phủ phục lui binh!
Mạc Phàm chết lặng nhìn nàng, trong lòng dấy lên nỗi kinh hoàng. Mới lúc trước, hắn còn cho rằng Hỏa Diễm Ma Nữ là một cô gái lương thiện. Nhưng giờ đây, khi cảm nhận được khí tức kinh thiên động địa toát ra từ người nàng, hắn mới chấn động nhận ra mình đã lầm to!
Con quái vật ba đầu vốn đã là một sinh vật cực kỳ nguy hiểm, thế nhưng trước cơn thịnh nộ của Hỏa Diễm Ma Nữ, nó nào dám tiến thêm nửa bước về phía Mạc Phàm.
Có thể nói, lúc này, con quái vật ba đầu đã bị Hỏa Diễm Ma Nữ dọa cho hồn phi phách tán. Nó vội vàng quay đầu bỏ chạy, nhưng ba cái đầu lại không nghe lệnh, mỗi cái ngoảnh một hướng khiến thân hình nó lảo đảo, trông vô cùng chật vật.
Chưa đầy vài giây, con quái vật ba đầu đã chạy biến vào sâu trong cánh rừng Hỏa Vân trên đỉnh núi.
Mạc Phàm vốn tưởng mọi chuyện đã kết thúc, ai ngờ từ trong rừng Hỏa Vân, từng đàn Hỏa Vân Tước hoảng loạn bay túa ra. Chúng bị khí thế của ma nữ dọa cho bay loạn xạ. Ngoài ra, vô số yêu thú vốn sống ung dung trong rừng Hỏa Vân giờ đây cũng lũ lượt tháo chạy, khiến cả khu rừng vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo loạn, tan hoang!
Mạc Phàm thấy cảnh này mà ngây cả người!
Hắn vốn chỉ nghĩ Hỏa Diễm Ma Nữ là một sinh vật đặc biệt có hình người, sống lâu năm nên có trí tuệ cao, có thể nghe hiểu tiếng người. Không ngờ, nàng còn sở hữu huyết thống cực cao, tựa như nàng chính là bá chủ của Chước Nguyên Bắc Giác này vậy!
Bất kể là con quái vật ba đầu bị dọa sợ hay từng đàn Hỏa Vân Tước bay tán loạn, tất cả chúng đều không phải là những sinh vật cấp Nô Bộc yếu ớt!
Một lúc lâu sau, uy áp của Hỏa Diễm Ma Nữ mới dần tan đi, nhưng cánh rừng Hỏa Vân không biết phải mất bao lâu mới có thể khôi phục lại vẻ yên bình vốn có.
Hỏa Diễm Ma Nữ chậm rãi bay từ xa lại gần. Khi đến trước mặt Mạc Phàm, nàng lại trở về dáng vẻ thân thiện như cũ, một điều khiến Mạc Phàm không tài nào hiểu nổi!
Rõ ràng, nàng là một sinh vật có thực lực cực kỳ mạnh mẽ, nhưng tại sao lại đối xử hiền hòa với con người như vậy?
Mạc Phàm tin chắc rằng, cơn giận lúc nãy của nàng là vì thấy con mãng xà ba đầu kia muốn ăn thịt hắn.
“Cảm ơn… Cảm ơn cô!”
Mạc Phàm vẫn chưa hoàn hồn sau cảnh tượng vừa rồi. Mãi một lúc sau, hắn mới thốt ra được mấy chữ.
Trên khuôn mặt mờ ảo bị lửa bao phủ của nàng thoáng hiện lên một nụ cười như muốn xin lỗi, tựa như đang hỏi Mạc Phàm có bị thương ở đâu không.
Thật ra, Mạc Phàm chẳng bị thương gì, chỉ là suýt chút nữa bị khí thế kinh hoàng kia đè cho tắt thở, tèo luôn tại chỗ!
Mạc Phàm thấy nàng đang cẩn thận nâng niu một vật gì đó trong tay, liền chuyển chủ đề:
“Trong tay cô cầm gì vậy? Định cho tôi ăn à?”
Nghe thấy hai chữ “cho ăn”, khuôn mặt Hỏa Diễm Ma Nữ thoáng hiện lên vẻ tức giận.
Thấy nàng đột nhiên nổi giận vì câu nói của mình, Mạc Phàm lúng túng, cảm giác hình như mình vừa nói sai điều gì đó.
Hỏa Diễm Ma Nữ đang cầm một quả cây trong suốt lấp lánh. Bất kể là vẻ ngoài lung linh hay mùi hương quyến rũ tỏa ra, đều cho thấy đây là một loại quả Hỏa Vân cực kỳ cao cấp.
“Đó có phải là quả Hỏa Kiếp không?” Mạc Phàm thuận miệng hỏi.
Hỏa Diễm Ma Nữ do dự một lát, rồi gật đầu.
Thấy nàng gật đầu, cằm Mạc Phàm như muốn rớt xuống đất!
Vãi chưởng! Mình chỉ thuận miệng hỏi bừa, ai ngờ trúng phóc thật à?
Quả này… quả này thật sự là quả Hỏa Kiếp có giá trị liên thành mà Thần Dĩnh đã nhắc tới sao?
Tìm kiếm khắp nơi chẳng thấy đâu, vậy mà giờ chỉ hỏi bâng quơ một câu, quả Hỏa Kiếp đã nằm ngay trước mắt. Lúc này, Mạc Phàm thật sự không biết phải nói gì nữa.
Nhưng rất nhanh, hắn lại cảm thấy dở khóc dở cười. Hắn đến đây chính là vì quả Hỏa Kiếp, nhưng rõ ràng đây là trân bảo của Hỏa Diễm Ma Nữ. Dù nàng rất thân thiện với con người, cũng không có nghĩa là nàng sẽ cho hắn quả này.
Hơn nữa, với thực lực kinh người mà nàng vừa thể hiện, nàng chính là bá chủ nơi đây. Muốn cướp quả này từ tay nàng, độ khó không khác gì lên trời hái sao.
“Cô là ân nhân cứu mạng của tôi, nên tôi cũng không muốn giấu giếm cô điều gì. Thứ trên tay cô chính là quả Hỏa Kiếp, trong mắt loài người chúng tôi, nó là một bảo vật vô giá. Hơn nữa, nếu tôi đoán không lầm, rất nhiều người xông vào đây cũng chỉ vì muốn tìm nó. Nếu quả này thật sự quan trọng với cô, thì cô nên cất giữ cho kỹ. Tôi biết cô rất thân thiện với loài người, nhưng không phải ai cũng thẳng thắn và biết điều như Mạc Phàm tôi đâu.” Mạc Phàm nói với Hỏa Diễm Ma Nữ.
Dù sao mạng nhỏ của hắn cũng là do Hỏa Diễm Ma Nữ cứu, nên Mạc Phàm không có bất kỳ ý đồ xấu nào. Hắn thấy nàng cẩn thận bảo vệ quả Hỏa Kiếp như vậy, nên mới lên tiếng nhắc nhở.
Hỏa Diễm Ma Nữ nghe Mạc Phàm nói vậy liền gật đầu, rồi lại hỏi thăm tình hình cơ thể hắn.
Lúc này, Mạc Phàm đã có thể hoạt động bình thường, nhưng nội thương thì không biết đến bao giờ mới chữa lành hoàn toàn.
Hỏa Diễm Ma Nữ ra hiệu rằng nơi này không an toàn, bảo Mạc Phàm đi theo nàng.
Hiện tại, Mạc Phàm ngay cả năng lực tự vệ cũng không có, không thể một mình đi bất cứ đâu trong mảnh đất này, nên đành đi theo Hỏa Diễm Ma Nữ.
Nàng dẫn Mạc Phàm đi xuyên qua cánh rừng Hỏa Vân rậm rạp. Tuy rừng Hỏa Vân rất lớn, nhưng cũng chỉ mọc trên đỉnh núi, nên hai người đi qua cũng không mất quá nhiều thời gian.
Họ đi dọc theo bìa rừng, đến một mỏm đá nhô ra. Mỏm đá này rất bằng phẳng, tựa như mặt đất. Ở nơi cao nhất có một cây Hỏa Vân khổng lồ, trông hoàn toàn khác biệt với những cây khác.
Cây này không có một chiếc lá nào, cành cây uốn lượn, ngoằn ngoèo với vô số nhánh nhỏ. Dù không có lá, nó vẫn vươn thẳng lên trời cao.
Một cây đại thụ cô độc, sừng sững giữa bầu trời đêm đầy sao. Thân cây khô khốc như muốn chạm tới tận bầu trời sao phía trên. Những cành cây rậm rạp, khúc khuỷu đan xen vào nhau. Đứng bên dưới nhìn lên, Mạc Phàm cảm thấy những ngôi sao trên bầu trời tựa như vô vàn quả ngọt mọc chi chít trên thân cây khô khốc này. Khung cảnh tuyệt mỹ này khiến tâm hồn người ta như được thanh tẩy, trở nên ấm áp và thanh thản.
Cây đại thụ cứ thế đứng sừng sững một mình trên đỉnh Chước Nguyên. Mạc Phàm thầm nghĩ, dù có vô số thợ săn từng đặt chân đến Chước Nguyên Bắc Giác, nhưng chưa chắc đã có ai ngờ rằng trên đỉnh núi này lại có một cảnh tượng tráng lệ đến vậy. Đây có thể xem là một kỳ tích giữa hoang mạc!
Mạc Phàm đi theo Hỏa Diễm Ma Nữ đến dưới gốc cây. Sau đó, nàng cẩn thận đặt quả Hỏa Kiếp lên ngọn cây. Quả Hỏa Kiếp vốn đã rực rỡ chói mắt, nay lại được muôn vàn ánh sao bao quanh, càng trở nên lộng lẫy hơn nữa.
“Chẳng lẽ quả Hỏa Kiếp được sinh ra ở đây sao?”
Mạc Phàm lại thuận miệng hỏi một câu.
✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Sinh Si Ma