Chương 493: Nam Giác Xinh Đẹp
Mạc Phàm tùy ý chọn một hướng để đi, không ngờ lại bắt gặp thi thể của một người đàn ông.
Cũng là một thân máu tươi, cơ thể bị cắn xé một cách ác độc nhưng lại không bị ăn thịt. Chắc chắn nạn nhân đã bị con yêu ma kia hành hạ một trận khi còn sống, nhìn vẻ mặt kinh hoàng còn lưu lại sau khi chết cũng không khó để tưởng tượng hắn đã phải trải qua những gì.
Vì tranh đoạt bảo vật mà không biết bao nhiêu pháp sư đã phải bỏ mạng nơi hoang dã. Nhưng nếu không có những pháp sư liều mạng cướp giật tài nguyên từ địa bàn của yêu ma, nhân loại chắc chắn sẽ mãi yếu thế hơn yêu ma không biết bao nhiêu cấp độ. Bản thân Mạc Phàm cũng là một thợ săn, hắn thấu hiểu nỗi bi ai này của họ.
Hắn nhóm lên ngọn lửa, thiêu thi thể thành tro, để thân xác của người đàn ông này không bị lũ dã thú xâu xé làm nhục.
“Ma Đằng – Lặc Thân!”
Trong rừng cây bỗng vang lên một giọng nữ lạnh lùng. Mạc Phàm đang hỏa táng thi thể thì bị đánh lén, cũng may hắn không phải loại gà mờ thực chiến. Ngay khi cảm nhận được nguyên tố ma pháp chấn động, hắn đã lập tức phác họa Tinh Đồ hệ Ám Ảnh.
Những sợi ma đằng màu xanh dưới chân như có sinh mệnh, mọc lên vun vút, đồng thời quấn lấy Mạc Phàm với tốc độ cực nhanh, muốn trói chặt thân thể hắn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, thân thể Mạc Phàm lại từ từ dung nhập vào bóng cây bên dưới, cả người như biến mất không tăm tích, thứ duy nhất có thể thấy chỉ là một cái bóng đen kịt in trên thân cây.
“Là ai, lăn ra đây!”
Thân thể Mạc Phàm dần dần hiện ra từ sau một gốc cây, trên tay hắn tức thì lóe lên từng tia Lôi Ấn, kêu lên xẹt xẹt!
“Người nên hỏi câu đó phải là ta mới đúng.” Một nữ tử dáng người cao gầy rắn rỏi cùng mái tóc vàng gọn gàng bước ra, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhìn vào huy chương mũi ưng tượng trưng cho quân đội mà cô nàng đeo trước ngực, không khỏi cười nói: “Tài chính của quân đội các người không phải rất dồi dào sao, còn chạy đến đây vơ vét của cải làm gì?”
“Hừ, đừng có nói mấy lời nhảm nhí mà đám thợ săn các người hay gán cho quân đội chúng ta.” Nam Giác không tiếp tục ra tay. Tuy Mạc Phàm không đeo huy hiệu thợ săn, nhưng khí chất của hắn thì không thể lẫn vào đâu được.
“Đồng đội của cô chết không ít nhỉ. Theo ta thấy thì các người chẳng mò được cái gì, mà người thì sắp chết hết ở đây rồi.” Mạc Phàm nói thẳng.
Nam Giác không đáp, chỉ khẽ cắn môi.
Đúng như Mạc Phàm nói, người của họ đã chết quá nhiều ở nơi này. Sự đáng sợ của rừng Hỏa Vân đã vượt xa sức tưởng tượng của họ, cho nên hiện tại cả đội chỉ có thể gắng gượng tìm một nơi an toàn để ẩn nấp, tránh bị diệt toàn đoàn.
“Một mình ngươi lêu hêu ở đây mà lại không sao cả. Thực lực của ngươi trông không giống có thể đối phó được với những thứ nguy hiểm ở đây.” Nam Giác chất vấn.
Mạc Phàm híp mắt đánh giá vị nữ sĩ quan có vẻ đẹp còn “soái” hơn cả khối chàng trai này, từ mái tóc cho đến đôi chân dài thẳng tắp, đầy đặn ẩn hiện dưới bộ quân phục.
Đôi chân này… dài kinh khủng! Phần đùi đầy đặn đến mức chiếc quần quân đội rộng rãi cũng không che giấu nổi, trong khi phần bắp chân lại thon gọn đến cực điểm. Không cần đi giày cao gót mà vẫn săn chắc và thon dài như vậy, đúng là cực phẩm trong cực phẩm!
Chiều cao của cô gái này cũng thật xuất chúng. Mạc Phàm trong giới đàn ông đã không tính là thấp, nhưng cô gái này chỉ thấp hơn hắn vài phân. Kết hợp với khí chất lạnh lùng, gương mặt điển trai, khi nàng nhìn xuống những chàng trai trẻ tuổi liền toát ra một luồng anh khí và uy nghiêm khiến người ta cam tâm tình nguyện thần phục, còn khi đối mặt với đám con gái, thì càng là điên đảo chúng sinh, trực tiếp cướp đi trái tim của biết bao thiếu nữ!
Mũi của nàng là loại mũi ưng thanh tú hiếm thấy, kết hợp với đôi mắt một mí hẹp dài đầy anh khí quả là một sự phối hợp tuyệt vời. Mạc Phàm vốn không phải kiểu người thích những cô nàng yểu điệu thục nữ, cũng chẳng ưa kiểu giả trai, nhưng vẻ đẹp phi giới tính của nữ quân nhân trước mắt này quả thực quyến rũ vô cùng, mang một cảm giác anh tuấn và kiêu ngạo khiến người khác phải say đắm!
Thôi được rồi, dù là yểu điệu hay tomboy, chỉ cần xinh đẹp là được, chẳng cần quan tâm vẻ đẹp đó thuộc trường phái nào. Dù sao đi nữa, đây vẫn là một khuôn mặt có thể khiến trời đất đảo điên!
Nam Giác thấy ánh mắt càn rỡ của Mạc Phàm, ánh mắt lại càng lạnh đi vài phần, nhanh chóng gắn cho gã cái mác háo sắc, lúc đối đãi với hắn phải càng thêm cảnh giác.
“Nếu các người chịu từ bỏ nhiệm vụ, vậy thì gọi người của cô theo ta, ta có thể đưa các người an toàn rời khỏi đây.” Mạc Phàm nghiêm túc trở lại.
“Chúng ta còn chưa lấy được Hỏa Kiếp Quả…”
Nam Giác còn chưa nói xong, Mạc Phàm đã bật cười, xua tay nói: “Đừng có nhảm nhí nữa, các người ngay cả khu rừng Hỏa Vân này còn không qua nổi, nói gì đến việc đi đoạt Hỏa Kiếp Quả. Ta biết Hỏa Kiếp Quả ở đâu, nhưng kẻ bảo vệ nó không phải là hạng mà chúng ta có thể đối phó được. Nếu nó muốn giết chúng ta, thì chúng ta chẳng khác nào một đám giun dế. Đừng lãng phí tính mạng của cấp dưới cô nữa, ngoan ngoãn rời khỏi đây, hoặc là đến chỗ khác tìm Linh Chủng và mảnh vỡ Linh Chủng mà về báo cáo.”
Hai hàng lông mày của Nam Giác nhíu lại. Nàng rất không thích ngữ khí của Mạc Phàm, nhưng lại không thể không thừa nhận rằng đội của mình đang bị một loại sinh vật cực kỳ đáng sợ nào đó rình rập, số người trong đội không ngừng giảm xuống, mà cho đến tận bây giờ nàng vẫn không biết rốt cuộc là thứ gì đang tấn công họ.
Mạc Phàm thấy Nam Giác do dự, liền nói tiếp: “Thứ tấn công các người hẳn là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn trong khu rừng Hỏa Vân này.”
Lúc đi dọc đường kiểm tra các thi thể, Mạc Phàm phát hiện ra nhiều kiểu tử trạng khác nhau, có trúng kịch độc, có bị lửa thiêu, có xương cốt vỡ nát. Thứ có thể làm được nhiều chuyện như vậy chỉ có thể là con Tà Mãng Ba Đầu đã từng tập kích hắn.
“Làm sao ngươi biết?” Nam Giác vẫn giữ vẻ cảnh giác, vặn hỏi.
“Ta chỉ hỏi cô lần cuối, từ bỏ, hay là tiếp tục chờ chết ở đây.” Mạc Phàm không muốn phí lời thêm nữa. Nếu không phải vì họ là quân nhân, cộng thêm việc một cô nàng xinh đẹp thế này mà chết đi thì có phần đáng tiếc, Mạc Phàm cũng lười đi lo chuyện bao đồng.
Tà Mãng Ba Đầu chắc hẳn đã bị Hỏa Diễm Ma Nữ cảnh cáo, nên dù hắn có đi lung tung trong khu rừng này thì nó cũng không dám gây sự. Nhưng những người khác thì không được may mắn như vậy.
Nam Giác do dự một hồi lâu, dùng đôi mắt đầy anh khí kia nhìn Mạc Phàm chằm chằm, như muốn xem thử gã này có ý đồ gì khác hay không.
Thế nhưng, khi nàng nghĩ đến việc đồng đội của mình ở lại đây thêm một phút là thêm một phần nguy hiểm, cuối cùng nàng vẫn thỏa hiệp, nói với Mạc Phàm: “Ngươi có thể đưa chúng ta an toàn rời khỏi đây?”
“Hẳn là có thể, nhưng trước tiên chúng ta phải đi gặp đồng đội của ta, sau đó mới có thể cùng nhau rời đi.” Mạc Phàm đáp.
Mạc Phàm làm việc không thích dây dưa, sau khi chứng kiến thực lực của Hỏa Diễm Ma Nữ, hắn đã trực tiếp từ bỏ ý định cướp Hỏa Kiếp Quả.
“Vậy… Được rồi, ngươi tốt nhất đừng có lừa ta.” Nam Giác giả vờ hung dữ nói.
“Ta làm vậy là vì lòng tốt, và cũng vì khuôn mặt xinh đẹp của cô.” Mạc Phàm nói với vẻ trêu chọc.
Lại nói, quân đội đúng là nơi sản sinh ra mỹ nữ chất lượng cao mà, như Cách Mạn và cô nàng trước mắt này, đều là dạng hoa khôi, nữ thần khó gặp trong trường học. Chỉ riêng cái khí chất nữ vương uy nghiêm kia đã đủ khiến đám con trai thần hồn điên đảo rồi. Thứ khí chất này, mấy cô nàng suốt ngày chỉ nghĩ đến việc mua mỹ phẩm, túi xách, quần áo đẹp không tài nào bắt chước được.
“Lưu manh.” Nam Giác lườm Mạc Phàm một cái. Ở trong quân đội, chẳng có tên nào dám buông lời trêu chọc nàng như vậy.
Đề xuất Voz: Truyện Ma Lai và Đi Câu