Chương 496: Chước Nguyên Nữ Vương Giáng Lâm
Mọi chuyện diễn ra vô cùng đột ngột, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Triệu Mãn Duyên, Trương Tiểu Hầu, Linh Linh và Tâm Hạ.
Khi trở về Thượng Hải, bọn họ gần như bị Triệu Ngọc Lâm giam lỏng trong một trang viên ở phía nam thuộc sản nghiệp của Triệu gia. Nói trắng ra, chừng nào chưa chắc chắn Hỏa Diễm Ma Nữ đã từ bỏ việc báo thù, không một ai trong số họ được phép rời đi.
Mấy người Mạc Phàm không còn cách nào khác, chỉ đành lẳng lặng chờ đợi.
Xem ra quả Hỏa Kiếp cần thêm vài ngày nữa mới chín muồi hoàn toàn. Vợ chồng Triệu Ngọc Lâm và Khương Phượng lúc này chẳng khác nào đám yêu quái bắt được Đường Tăng, vừa thấp thỏm lo sợ Tề Thiên Đại Thánh đến đòi người, vừa phải kiên nhẫn chờ cho “thịt Đường Tăng” được nấu chín mới dám ăn. Chỉ đến khi nuốt trọn vào bụng, bọn họ mới có thể hoàn toàn yên tâm!
...
Hai ngày sau, đám người Tâm Hạ đang lo lắng bất an cuối cùng cũng nhận được tin tức về Mạc Phàm. Hóa ra sau khi biết họ đã an toàn thông qua Tật Tinh Lang, Mạc Phàm cũng tự mình quay về thành phố Đôn Hoàng.
Đến nơi, hắn hay tin cả nhóm đã bị Triệu Ngọc Lâm đưa về Thượng Hải, liền nhảy lên một chiếc máy bay quân đội đúng lúc đang trở về Thượng Hải để bổ sung vật tư.
Đi cùng chuyến bay với Mạc Phàm còn có nữ sĩ quan Nam Giác. Cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn tìm hiểu cho bằng được kẻ nào đã lấy đi quả Hỏa Kiếp, nên cứ lẽo đẽo bám theo Mạc Phàm.
Nói đi cũng phải nói lại, hành trình từ ngọn núi đỉnh bằng kia trở về Đôn Hoàng cũng vô cùng gian khổ. May mà Nam Giác có một năng lực đặc thù để vượt qua Sa Võng Hà, nếu không cả hai chắc chắn đã bị kẹt chết trong Chước Nguyên Bắc Giác.
Thời gian bay về Thượng Hải không quá dài. Vừa đáp xuống sân bay Hồng Kiều, Mạc Phàm liền một mạch chạy tới vùng ngoại ô phía tây nam. Điều khiến hắn hơi bất ngờ là trang viên của Triệu Ngọc Lâm lại ở rất gần căn phòng trọ tị nạn mà hắn từng ở trước đây, chính là cái trấn nhỏ Nhạc Hoạt khỉ ho cò gáy!
Giữa trấn Nhạc Hoạt và nội thành Thượng Hải là một khu công nghiệp lớn, hai bên đường san sát nhà máy, nhà kho và các công ty.
Hầu hết cư dân của trấn Nhạc Hoạt đều là công nhân làm việc ở đó, vì vậy cứ đến giờ làm, cả thị trấn lại vắng tanh vắng ngắt.
Nhưng dù sao nơi này cũng là Thượng Hải, nên nó có một điểm khác biệt lớn so với các thôn trấn khác, đó là không bao giờ thấy được sự an nhàn, chỉ có một vòng lặp chết lặng: ăn, ngủ, rồi lại đi làm.
Toàn bộ đất đai của trấn nhỏ này đều thuộc sở hữu của Triệu Ngọc Lâm. Nơi ở của hắn là một tòa lâu đài trên núi, mang phong cách châu Âu thanh tú mỹ lệ, có đường nhựa uốn lượn bao quanh, có rừng thông, đại thụ xanh um, có đài phun nước cỡ lớn và những người làm vườn cần mẫn tu bổ hoa viên mỗi ngày.
Phòng trọ tị nạn Mạc Phàm được xếp cho trước đây cũng thuộc địa phận của Triệu Ngọc Lâm, nhưng mãi đến hôm nay hắn mới biết ở đây còn có một tòa lâu đài trên núi xa hoa đến vậy, thậm chí còn hoành tráng hơn cả sơn trang của Mục gia ở Bác thành năm xưa. Nếu xem cái trấn này là một quốc gia thu nhỏ, thì Triệu Ngọc Lâm chính là thổ hoàng đế ở đây!
...
Mạc Phàm đi thẳng lên núi, nhưng khi vừa định tiến lại gần lâu đài thì bị một đội pháp sư tuần tra chặn lại.
Mạc Phàm khai báo thân phận, sau đó phải chờ gần một canh giờ để đám cấp trên thông báo cho nhau, cuối cùng mới được phép đi vào.
Mạc Phàm thầm chửi trong bụng, đúng là xui xẻo, gặp phải một lũ dở hơi thích tỏ vẻ hoài cổ. Có điện thoại di động không dùng, chuyện giải quyết trong vài phút mà cứ phải kéo dài cả tiếng đồng hồ, khiến hắn phải đợi từ chiều đến tối mịt!
Xe bên ngoài không được phép vào, Mạc Phàm và Nam Giác phải ngồi lên một chiếc xe điện chuyên dụng trong các khu du lịch, đi thêm nửa giờ nữa mới thấy được cổng chính.
Dưới núi có pháp sư tuần tra, trên núi có hàng rào cao như tường thành, mức độ phòng bị của tòa lâu đài tư nhân này sắp ngang ngửa với căn cứ quân đội. Dù gì đây cũng là vùng tây nam Thượng Hải, có cần phải đề phòng đến mức điên cuồng như vậy không?
“Buồn ngủ chết đi được, Triệu lão gia tử điên rồi hay sao mà bắt chúng ta canh gác 24/24. Chẳng lẽ đắc tội với ông lớn nào rồi?” Một tên lính gác ngáp dài, than thở.
“Ai biết được. Nhưng nghe đội trưởng nói, hình như họ còn mời cả người của Mục gia tới đây, bảo là phải có người hệ Băng thì mới ổn thỏa.” Một tên khác vẻ mặt gian xảo, thì thầm.
“Chẳng lẽ là đắc tội với Đông Phương thế gia à? Mục gia và Đông Phương thế gia là kẻ thù không đội trời chung mà!”
Cuộc trò chuyện của hai tên lính gác lọt vào tai Mạc Phàm, giúp hắn ngay lập tức hiểu ra vấn đề.
Xem ra vợ chồng Triệu Ngọc Lâm đang đề phòng Hỏa Diễm Ma Nữ, không tiếc tiền vũ trang lại toàn bộ sơn trang, còn mời cả người của Băng hệ thế gia Mục thị đến trợ giúp. Chắc là dù đã trốn xa mấy ngàn dặm, họ vẫn không thể yên lòng.
“Tôi sẽ dẫn hai vị đi gặp bạn của mình, nhưng theo lệnh của Triệu lão gia, hai vị cũng sẽ ở lại đây vài ngày. Trong trang viên có thể tùy ý hoạt động, mọi phương tiện giải trí đều có đủ. Ngoài ra, minh tu thất, sân huấn luyện, thực tiễn tràng cũng luôn sẵn sàng phục vụ!” Thủ vệ trưởng của trang viên, Hải Nham, cung kính nói.
“Trang viên của các người có tổng cộng bao nhiêu pháp sư?” Mạc Phàm bâng quơ hỏi.
“123 người, đều là người mới được điều động từ gia tộc trong mấy ngày gần đây, đương nhiên cũng có một vài cường giả từ các gia tộc thân hữu. Nếu có chuyện gì xảy ra, mong các vị đừng tùy tiện loan tin ra ngoài, chúng tôi tự nhiên sẽ phong tỏa tin tức. Chờ mọi chuyện lắng xuống, Triệu lão gia nhất định sẽ có hậu tạ.” Thủ vệ trưởng Hải Nham thành thật nói.
“Đa tạ, đa tạ.”
...
...
Tại sân bay Hồng Kiều, một chiếc taxi điên cuồng lạng lách trên đường, khiến xung quanh không ngớt vang lên những lời thăm hỏi thắm thiết đến mười tám đời tổ tông của gã tài xế.
Chiếc xe chạy một mạch đến một nơi hoang vắng, cho đến khi vị khách ngồi sau đột ngột yêu cầu gã tài xế lương thiện phải dừng xe lại ngay lập tức.
“Ngài bị sốt 41 độ cơ mà, để tôi nhanh chóng đưa ngài đến bệnh viện…” Gã tài xế quay đầu lại, kéo vành mũ lên nói.
Ai ngờ vị khách kia lại tự mình mở cửa xe, nhảy thẳng vào bụi cỏ hoang ven đường.
Chưa kịp để gã tài xế định thần lại, cơ thể vị khách đột nhiên bốc cháy. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ đôi chân, lan đến thắt lưng, rồi bao trùm lấy cả phần đầu, khiến gã tài xế nhìn qua mà há hốc mồm kinh ngạc.
Sốt cao đến mức tự bốc cháy thế này á?
Ngọn lửa trên người vị khách tựa như một ác ma đáng sợ, sau khi thiêu đốt toàn thân hắn thì bắt đầu từ từ tách ra khỏi cơ thể.
Luồng hỏa diễm ấy dần dần ngưng tụ thành một hình người với dáng vẻ thướt tha, còn người bị nó bám vào thì kiệt sức gục xuống ven đường, hoàn toàn bất tỉnh.
Hỏa Diễm Ma Nữ từ từ bay lên không trung. Nó không thi triển bất kỳ ma pháp nào, nhưng khi khí tức không còn bị che giấu mà khuếch tán ra xung quanh, toàn bộ xe cộ trên đường đột nhiên như bị chập điện. Tất cả động cơ đồng loạt tắt ngấm, chỉ còn lại một dãy đèn hậu nhấp nháy trong im lặng.
Vài giây sau, tất cả động cơ ô tô bất ngờ nổ tung, bắn ra những tia lửa, nung chảy thân xe thành một đống sắt vụn!
Dưới màn đêm, cả một đoạn đường lớn lập tức tê liệt. Hàng trăm, hàng ngàn chiếc xe trong phạm vi vài cây số đột nhiên tự bốc cháy, tạo thành một con rồng lửa dài ngoằng trông đến rợn người, cảnh tượng hùng vĩ đến mức khiến người ta nghẹt thở!
May mắn là tốc độ của các xe không nhanh, người trên xe đều kịp thời thoát ra ngoài, nếu không chẳng biết đã có bao nhiêu người phải chết oan ở đây
Vozer dẫn ta về nguồn ✿
Đề xuất Voz: Nghiện ma tuý