Chương 505: Tấm Lòng Không Đổi
Kẻ bọc trong vải trắng đứng sừng sững, nếu lớp vải không che đi khuôn mặt, chắc chắn sẽ thấy được nụ cười méo mó, xấu xí đến tột cùng của bà ta!
Bà ta không ngăn cản Tâm Hạ tiết lộ bí mật, chỉ cười một cách âm hiểm, dùng giọng điệu khinh miệt nói: “Lời nguyền của ta vốn muốn đẩy ngươi vào chỗ chết, không ngờ linh hồn của tiểu nha đầu nhà ngươi cũng không phải dạng tầm thường.”
Sự việc đã đến nước này, bà ta cũng chẳng ngại để Tâm Hạ công bố toàn bộ chân tướng. Dù sao kẻ thắng cuối cùng cũng là mình, chỉ cần giải quyết xong Hỏa Diễm Ma Nữ Khương Phượng, nơi này sẽ không còn ai có thể ngăn cản bà ta độc chiếm quả Hỏa Kiếp!
“Bà ấy bị cuốn vào trong hỏa diễm thiên kiếp, cho dù là quả Hỏa Kiếp cũng không thể cứu chữa hoàn toàn. Vì vậy, mẹ của Thần Dĩnh chỉ đành từ bỏ thân xác, để linh hồn bám vào một sinh mệnh mới, tồn tại dưới hình thái mà mọi người đang thấy.” Giọng Tâm Hạ vẫn còn rất yếu ớt, nhưng nàng vẫn cố gắng thi triển một ma pháp Tâm Linh hệ để đảm bảo mọi người ở đây đều có thể nghe rõ.
“Vậy người này là ai?” Triệu Ngọc Lâm kinh hãi lùi xa, rồi chỉ tay về phía người phụ nữ bị vải bố trắng quấn chặt kia, hỏi: “Tại sao bà ta lại biết tất cả mọi chuyện về Khương Phượng?”
Triệu Ngọc Lâm cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể chưa từng xác thực thân phận của người bọc vải trắng này.
Kẻ này biết tất cả mọi chuyện giữa hắn và Khương Phượng, thậm chí cả những bí mật nhỏ mà Triệu Ngọc Lâm chưa từng nói với bất kỳ ai, bà ta cũng đều biết.
“Tâm Linh hệ… Bà ta là pháp sư tu luyện cả Tâm Linh hệ và Trớ Chú hệ!” Lời này không phải do Tâm Hạ nói, mà lại phát ra từ phía Nam Giác.
Nữ sĩ quan Nam Giác nhìn chằm chằm vào người bọc vải trắng, lạnh lùng nói tiếp: “Là Quỷ Phụ vẫn còn trên lệnh truy nã của quân đội chúng ta, thì ra chính là ngươi, nỗi sỉ nhục của quân khu Đôn Hoàng!”
Quỷ Phụ quấn trong lớp vải trắng phá lên cười điên dại. Bà ta có vẻ ngạc nhiên vì vẫn có người nhận ra thân phận thật của mình, dù sao đó cũng là chuyện của mười mấy năm về trước rồi.
“Thì ra đến giờ vẫn còn có người nhớ đến ta, thật không uổng công ta giữ lại cái xác bị đốt đến biến dạng này mà cố sống đến tận bây giờ!”
“Bà ta là một nữ sĩ quan điên loạn bị quân khu Đôn Hoàng truy nã từ hơn mười năm trước. Chúng ta đều tưởng bà ta đã chết, không ngờ mụ Quỷ Phụ ngày đó lại tìm được một thân phận mới để tiếp tục sống.” Nam Giác một mực đi theo Mạc Phàm đến Thượng Hải, chính vì nàng đã nhìn thấy một vài vật dụng của mụ Quỷ Phụ đó dưới gốc Tinh Ngữ đại thụ.
Nhưng chỉ với từng đó bằng chứng, nàng không thể nào khẳng định chắc chắn. Song vì chuyện này liên quan đến sinh tử của vị huấn luyện viên mà nàng kính trọng nhất, nên Nam Giác vẫn quyết định đến đây tìm kiếm manh mối.
Kết quả cuối cùng lại thành ra thế này, là điều mà Nam Giác chưa từng ngờ tới. Nàng trước giờ chưa từng nghi ngờ thân phận của người bọc vải trắng, càng không nghĩ rằng Khương Phượng thật sự lại sống sót dưới hình hài Hỏa Diễm Ma Nữ.
Rất rõ ràng, mụ Quỷ Phụ này đã dùng Tâm Linh hệ và Trớ Chú hệ để nhìn trộm ký ức của Hỏa Diễm Ma Nữ Khương Phượng, nhờ đó mới có thể ngụy trang thành Khương Phượng để sống ở Triệu gia.
Nếu nữ nhân này chịu an phận đóng giả Khương Phượng sống cho qua tuổi già thì đã không có chuyện gì xảy ra. Nhưng hôm nay bà ta bày ra tất cả những chuyện này, chính là vì muốn thông qua quả Hỏa Kiếp để tái sinh trong một hình hài mới!
Hỏa kiếp xuất hiện lần thứ hai đã giúp kế hoạch của bà ta có thể triển khai một cách triệt để.
Bà ta biết Khương Phượng hóa thân thành Hỏa Diễm Ma Nữ để bảo vệ quả Hỏa Kiếp, đồng thời lại vô cùng thương nhớ con gái, vì vậy đã cố ý đưa Thần Dĩnh đến bên cạnh bà, sau đó thông qua Thần Dĩnh, người đã bị bà ta đầu độc tâm trí trong nhiều năm, để cướp đi quả Hỏa Kiếp.
Thực tế, nếu Thần Dĩnh không cùng Mạc Phàm đến Chước Nguyên, bà ta cũng sẽ đích thân mang Thần Dĩnh đến để thực hiện kế hoạch này, bởi vì nhược điểm duy nhất của Hỏa Diễm Ma Nữ chính là Thần Dĩnh!
Vì lẽ đó, bà ta đã ẩn nấp suốt những năm qua, tính toán một kế hoạch tỉ mỉ để một đứa con gái tự tay giết chết mẹ ruột của mình. Tâm địa ác độc này khiến tất cả những người biết được chân tướng đều không khỏi rét lạnh, rét đến tận xương tủy, lạnh đến nổi cả da gà!
“Mẹ của Thần Dĩnh là người đã cứu sống bà khi bà bị Hỏa kiếp nuốt chửng, đã thử vô số cách để kéo dài tính mạng cho bà. Vậy mà bà lại bày ra âm mưu độc ác đến cực điểm này để hãm hại bà ấy, trái tim của bà đúng là lòng dạ rắn rết, không, bà căn bản chính là rắn rết, không hề có chút nhân tính nào!” Tâm Hạ kiên cường chống đỡ cơ thể trúng lời nguyền, gần như dùng giọng căm phẫn đến tột cùng để gào lên với mụ độc phụ kia!
Tâm Hạ cũng đang vô cùng phẫn nộ, phẫn nộ đến mức toàn thân run rẩy.
Vong ân phụ nghĩa vốn đã là hành vi cầm thú, mụ quỷ cái này thậm chí còn khiến cho đứa con gái mà Hỏa Diễm Ma Nữ mong nhớ nhất đời này tự tay đâm vào trái tim bà, không chỉ một mà đến hai lần!
Thế nhưng, giữa cảnh tượng người người căm phẫn này, bà ta vẫn bật ra những tiếng cười the thé điên loạn. Tiếng cười sắc nhọn, chói tai đó như thứ âm thanh khó nghe nhất trên đời, xoáy sâu vào những trái tim đang rỉ máu nơi đây.
Hỏa Diễm Ma Nữ ngay khi Thần Dĩnh bước vào lĩnh vực liền thu lại Ám Viêm.
Bởi vì bà đến chết cũng không muốn làm tổn thương con gái mình!
Ngay cả khi bị Phá Miệt Quỷ Thứ đâm thủng trái tim, kiếp viêm trên người không thể khống chế mà tuôn ra, bà vẫn cố sức dùng tay không chống đỡ một khoảng không gian, không để ngọn lửa chạm đến một tấc da thịt nào của Thần Dĩnh.
Tất cả những điều này đều không đổi lại được một chút thương cảm nào của mụ Quỷ Phụ kia, nếu có dù chỉ một tia le lói thôi, màn bi kịch này chắc chắn đã không xảy ra!
Vì lẽ đó, những lời Tâm Hạ tức giận mắng chửi không hề sai chút nào, mụ già này không phải có trái tim rắn rết, mà bản thân bà ta chính là rắn rết, so với yêu ma còn đáng sợ hơn trăm lần, ngàn lần!
...
“Ào ào ào vù vù ~~~~~~~~~~~~”
Một bên là biển lửa đỏ rực như máu, một bên là không gian an toàn không chịu chút xâm hại nào.
Trong ký ức của Thần Dĩnh, có một lần khi nàng còn rất nhỏ, bên ngoài đổ một cơn mưa rào tầm tã, chính mẹ đã ôm nàng vào lòng, không để nàng bị nước mưa lạnh lẽo thấm ướt. Cảm giác ấm áp, bình yên đó đến tận bây giờ nàng vẫn không quên, cho nên nàng mới làm những việc liều mạng để bù đắp cho những thống khổ mà mẹ đã phải chịu đựng.
Nhưng, nàng tuyệt đối không ngờ kết quả cuối cùng lại như thế này.
Chính nàng đã tự tay giết bà ấy.
Thế nhưng ngay cả khi sinh mệnh dần trôi đi, bà vẫn cố gắng bảo vệ nàng như ngày xưa, không muốn để nàng chịu một chút tổn thương nào.
Trong khoảng không gian trơ trọi giữa biển lửa, Thần Dĩnh đột nhiên quỳ sụp xuống, nỗi bi thương vô hạn hóa thành sự phẫn nộ tột cùng đối với mụ Quỷ Phụ lòng dạ ác độc kia!
...
“Không hề thay đổi… Không hề thay đổi chút nào.” Triệu Ngọc Lâm chết lặng đứng một bên, hồn bay phách lạc, miệng không ngừng lẩm bẩm câu nói đó.
Ngay trước đó không lâu, Triệu Ngọc Lâm còn nói với mụ đàn bà bọc vải trắng kia một câu: Ngươi thay đổi rồi.
Bà ta đã trả lời hắn rằng: Con người rồi sẽ thay đổi. Câu nói này kỳ thực khiến Triệu Ngọc Lâm cảm thấy an tâm phần nào, bởi vì hắn thừa nhận chính mình cũng đã thay đổi.
Nhưng đến hiện tại, hắn quả thực không còn mặt mũi nào, hận không thể xé nát tấm da người buồn cười này của mình ra thành trăm mảnh!
Khương Phượng mà hắn biết vẫn không hề thay đổi, năm xưa chính nàng đã liều mình cứu hắn, để Triệu Ngọc Lâm hắn có thể sống sót.
Nhưng đến cuối cùng, nàng lại gặp phải chuyện như vậy.
Nàng vì chịu đựng sự dày vò của liệt diễm mà mất đi cả thân xác, chỉ còn lại linh hồn cô độc sống mười mấy năm dưới một gốc cây cổ thụ. Bất kể nàng từng nắm giữ sức mạnh to lớn đến đâu, linh hồn của nàng vẫn chưa từng bị vấy bẩn chút nào.
Còn nhìn lại hắn thì sao?
Có khác gì yêu ma quỷ quái!
Nếu như vào thời điểm mụ Quỷ Phụ kia xúi giục Thần Dĩnh đi giết Hỏa Diễm Ma Nữ mà hắn ra tay ngăn cản, phản đối, cũng sẽ không đến nỗi khiến hai mẹ con họ phải gánh chịu bi kịch như vậy. Chính hắn đã bị lợi ích tha hóa thành một con quỷ đội lốt người rồi!
“Quả Hỏa Kiếp, mau đoạt lại quả Hỏa Kiếp, như vậy mới còn hy vọng cứu được nàng!” Triệu Ngọc Lâm đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lập tức thét lên.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)