Chương 510: Phụ Hồn, Ma Vương (Hạ)
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh giết ả đi!”
Linh Linh quay sang Mạc Phàm hét lớn.
Cô bé loli Linh Linh là một thiên tài có sự hiểu biết phi thường. Nàng biết Quỷ Phụ có năng lực thao túng lòng người và thủ đoạn Nguyền rủa linh hồn cực kỳ đáng sợ. Vì vậy, nàng biết rõ chiếc võng ánh sáng kia chắc chắn không thể nào giam cầm được Quỷ Phụ như lần nàng từng bắt tên Dracula trước đó.
Ngay cả khi Quỷ Phụ ngấm ngầm muốn ra tay với mình, Linh Linh cũng đã đoán trước được. Sau khi hét lớn một tiếng, nàng liền buông tay bỏ chạy. Thân hình nhỏ nhắn của Linh Linh không biết đã mặc loại ma cụ gì mà thoắt cái đã biến mất. Quỷ Phụ đang tràn đầy thù hận và uất ức định xuống tay với nàng, nhưng vừa mới ngưng tụ tinh thần quay lại nhìn thì đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Quỷ Phụ không thể nào tìm được cô bé loli đã hủy hoại danh tiếng của mình trong phút chốc, bởi vì một cơn sóng thần biển lửa cuồn cuộn đang nhanh chóng ập đến!
Mặc dù Mạc Phàm không thể lơ lửng giữa không trung như Hỏa Diễm Nữ Vương, nhưng hắn lại có thể đạp trên sóng lửa mà tiến tới.
Hắn đứng trên ngọn sóng lửa, không khác gì một vị Ma Vương giáng lâm, toàn thân bốc cháy bừng bừng…
Bất kể là cơn thịnh nộ của Mạc Phàm hay lòng căm hận của Hỏa Diễm Nữ Vương, giờ phút này tất cả đều hóa thành một chiếc chiến phủ rực lửa khổng lồ, cuộn trào đến tận chân trời. Nó to lớn đến mức chực bổ đôi cả bầu trời, khí thế kinh thiên động địa!
Đột nhiên, chiếc chiến phủ giáng xuống, không khí bốc cháy trong nháy mắt.
“Không ai ở đây phải chết cả, chỉ có loại rắn rết độc ác như ngươi mới phải chết!”
Mạc Phàm cảm thấy tâm trạng của mình như hòa làm một với Hỏa Diễm Nữ Vương. Hắn lúc này vô cùng tức giận, cơn giận hóa thành chiếc chiến phủ điên cuồng gào thét lao qua.
Chiếc chiến phủ này không khác gì hổ đầu trảm trong phim Bao Công, hung hăng chém về phía Quỷ Phụ, quyết chém kẻ ác độc nhất thế gian này xuống mười tám tầng địa ngục!
Ngọn lửa ngưng tụ, cô đọng đến cực điểm, vì vậy nó còn sắc bén hơn cả dao!
Chiếc chiến phủ bằng lửa bổ xuống người Quỷ Phụ. Một tiếng thét thê lương vang lên. Thân hình xấu xí đến tột cùng kia đã bị chiếc chiến phủ lửa chém thành hai đoạn.
Mặc dù bị chém làm đôi nhưng Quỷ Phụ vẫn chưa chết hẳn. Thế nhưng, ngọn lửa cũng không buông tha cho ả. Nó men theo vết cắt bùng lên thiêu đốt nửa thân trên, bùng lên thiêu đốt nửa thân dưới. Ngọn lửa thiêu đốt tất cả, khiến Quỷ Phụ đau đớn đến chết đi sống lại!
Quỷ Phụ đau đớn gào thét thảm thiết. Ả sợ nhất là bị hỏa thiêu, kiểu chết này đối với ả mà nói quả thực quá tàn nhẫn!
Nhưng cho dù ả có gào thét thảm thiết, chói tai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không một ai ở đây tỏ ra thương cảm. Nỗi thống khổ này của ả làm sao có thể so sánh được với nỗi đau thấu tận tim gan của hai mẹ con Khương Phượng và Thần Dĩnh!
…
Thường ngày, khi có sinh mạng tử vong, linh hồn rơi vãi xung quanh sẽ lập tức bị Tiểu Nê Thu hút vào, sau đó ngưng tụ thành tinh phách.
Nhưng hôm nay, sau khi Quỷ Phụ bị chiến phủ lửa chém đứt, thi thể bị thiêu rụi, linh hồn bay ra ngoài, Tiểu Nê Thu vẫn không hề có động tĩnh gì.
Cái linh hồn hèn hạ đến cực điểm này, ngay cả Tiểu Nê Thu cũng vô cùng chán ghét. Tốt nhất cứ để nó tiêu tán trong trời đất!
“Vù vù vù vù ~~~~~~~~”
Ngọn lửa vẫn đang cháy. Ánh lửa hắt lên một mảnh trang viên đổ nát, hoang tàn.
Hỏa Diễm Nữ Vương từ trên người Mạc Phàm chậm rãi tách ra. Mạc Phàm không cảm thấy cơ thể mình có gì khác thường. Hắn quay đầu lại, loáng thoáng nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy đến cực điểm của nàng…
Khi còn ở trên đỉnh núi, nàng bị đâm lén, thương thế rất nặng. Sau đó lại vạn dặm truy kích đến tận nơi này. Vừa rồi lại phải trải qua một trận ác chiến, e rằng sinh mệnh của nàng đã sắp cạn kiệt.
Hiện tại, Quỷ Phụ đã chết, tính mạng của Hỏa Diễm Nữ Vương cũng sắp đi đến hồi kết.
Mạc Phàm lục soát thi thể Quỷ Phụ, rất nhanh đã tìm thấy quả Hỏa Kiếp bên trong một chiếc nhẫn không gian.
“Nhanh cứu nàng!” Linh Linh vội vàng nói.
Mạc Phàm đưa quả Hỏa Kiếp đến trước mặt Hỏa Diễm Nữ Vương. Nàng chậm rãi vươn hai tay ra, cẩn trọng đón lấy quả Hỏa Kiếp.
“Cô nhanh ăn nó đi,” Mạc Phàm nói.
Lúc này, quả Hỏa Kiếp là thứ duy nhất có thể cứu được Hỏa Diễm Nữ Vương. Quỷ Phụ đã chết, chỉ cần nàng ăn xong quả Hỏa Kiếp, tất cả mọi thứ sẽ được vãn hồi.
Thế nhưng, Hỏa Diễm Nữ Vương lại lắc đầu.
Nàng cầm quả Hỏa Kiếp trong tay, đôi mắt chăm chú nhìn nó với ánh mắt dịu dàng và tràn đầy yêu thương.
Điều này khiến mọi người khó hiểu. Quả Hỏa Kiếp tuy rất quý giá, nhưng cũng không thể quý hơn tính mạng được. Chẳng lẽ Hỏa Diễm Nữ Vương thà chết chứ không chịu ăn quả Hỏa Kiếp này?
Mạc Phàm nhìn nàng mà vạn lần không thể hiểu nổi. Lúc này, Hỏa Diễm Nữ Vương vẫn đang cầm quả Hỏa Kiếp, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Mạc Phàm vừa định mở miệng, đột nhiên hắn cảm nhận được Hỏa Diễm Nữ Vương đang truyền tia sinh mệnh lực cuối cùng của mình vào bên trong quả Hỏa Kiếp. Thấy vậy, Mạc Phàm ngây người, định xông lên ngăn cản!
Hỏa Diễm Nữ Vương này điên rồi sao?
Nàng không muốn ăn quả Hỏa Kiếp để kéo dài tính mạng của mình thì thôi, đằng này lại còn truyền nốt tia sinh mệnh cuối cùng của mình vào đó thì có nghĩa là gì? Nó cũng chỉ là một quả Hỏa Kiếp, sau Thiên Kiếp Hỏa Diễm lần tới, kiểu gì nó cũng sẽ xuất hiện trên cây Tinh Ngữ đại thụ, cần gì phải làm như vậy?
“Cô đang làm gì vậy?” Mạc Phàm hỏi.
Hỏa Diễm Nữ Vương không trả lời. Nàng cứ thế nhẹ nhàng vuốt ve quả Hỏa Kiếp…
Đột nhiên, lớp vỏ vô cùng cứng rắn của quả Hỏa Kiếp nứt ra một đường. Vài mảnh vỏ nhỏ rơi xuống đất.
Bên trong lớp vỏ, một cánh tay nhỏ xinh đáng yêu thò ra ngoài. Sinh linh bên trong rất muốn chui ra để nhìn thấy thế giới. Cánh tay nó không ngừng quơ loạn, cố gắng xé toạc lớp vỏ đang ngăn cản nó.
Cánh tay nhỏ bé này cùng lắm chỉ bằng ngón tay út của Mạc Phàm, mang hình dáng ngọn lửa, yếu ớt mỏng manh như ánh nến, cảm giác chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể thổi tắt.
“Đây là…”
Khi nhìn thấy vỏ quả Hỏa Kiếp vỡ ra, Mạc Phàm kinh ngạc đến sững sờ.
Tiểu tử bên trong quả Hỏa Kiếp đã phá tan được lớp bảo vệ bên ngoài. Nó khác xa những đứa trẻ sơ sinh yếu ớt, vừa ra đời đã khóc oe oe. Mặc dù thân hình bé nhỏ, màu sắc ngọn lửa cũng nhợt nhạt, nhưng nó lại tràn đầy sinh lực. Sau khi phá xong lớp vỏ, nó liền nhặt mảnh vỏ nhỏ rơi ra, bỏ lên miệng gặm ngon lành không khác gì một con chuột chũi đáng yêu gặm cà rốt!
Cánh tay nho nhỏ, bàn chân nho nhỏ, cùng một thân thể tròn xoe. Trông nó không khác gì một con búp bê tinh xảo, mà âm thanh phát ra lại giống như một chú mèo con vừa được cho bú sữa.
“Nó là Viêm Cơ.”
Đột nhiên, giọng nói của Tâm Hạ chậm rãi truyền đến.
Mạc Phàm nghe vậy, hai mắt trợn trừng, gương mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Hắn trăm đắng nghìn cay tìm kiếm Viêm Cơ mà không thấy, cuối cùng lại không thể ngờ tới Viêm Cơ lại ẩn mình trong quả Hỏa Kiếp này…
Không đúng!
Quả Hỏa Kiếp chính là Viêm Cơ. Viêm Cơ là một sinh mệnh đặc thù được sinh ra từ quả Hỏa Kiếp!
Lúc này, Mạc Phàm đột nhiên nhớ ra, Thần Dĩnh từng nói với hắn rằng sau khi Thiên Kiếp Hỏa Diễm xuất hiện, phải lập tức đi tìm quả Hỏa Kiếp, nếu không nó sẽ biến mất…
Rất hiển nhiên, quả Hỏa Kiếp không phải tự nhiên biến mất, mà là do một phôi thai sinh mệnh đã phát triển thành một sinh mệnh chân chính. Và đương nhiên, sinh mệnh chân chính này chính là Viêm Cơ!
Thì ra Hỏa Diễm Nữ Vương vẫn luôn bảo vệ nó, không phải vì nó là một bảo vật hiếm có, mà là nàng muốn bảo vệ cho một sinh mệnh… để cho đứa bé bên trong có thể cất tiếng khóc chào đời.
“Phải rất lâu, trải qua rất nhiều năm, Thiên Kiếp Hỏa Diễm mới xuất hiện một lần. Sau khi Thiên Kiếp Hỏa Diễm xuất hiện, cây Tinh Ngữ đại thụ kia cũng chỉ thai nghén được một quả Hỏa Kiếp có sinh mệnh ở bên trong. Và sinh mệnh đó cũng chính là phôi thai của Viêm Cơ. Năm đó, Khương Phượng nhận được ân huệ từ một vị lão Viêm Cơ. Vị lão Viêm Cơ này đã dùng một Viêm Cơ còn chưa ra đời, cũng chính là quả Hỏa Kiếp, để cứu nàng…”
Đề xuất Voz: [Tâm Sự]- Cưa Chị Hàng Xóm