Chương 515: Hoàng Bảng

“Mẹ kiếp cái Lôi Ấn điện trường chết tiệt này! Không ngờ nó lại khiến cho đám Cuồng Nghĩ Hạt của mình không tài nào áp sát được hắn!”

Lúc này, Đông Phương Minh vô cùng tức giận, không ngừng chửi rủa.

Nhớ ngày đó ở Hàng Châu, Đông Phương Minh bị Mạc Phàm dùng ma pháp Sơ cấp cấp bốn đánh cho tan tác tơi bời. Hiện tại, khi được Mạc Phàm khiêu chiến, dù cảm thấy mình đã dốc toàn lực nhưng hắn vẫn không tài nào chạm nổi vào vạt áo của đối phương.

Để chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận tỷ thí này, Đông Phương Minh đã đổi Dực ma cụ của mình lấy một bộ khải ma cụ phòng ngự thượng hạng. Có nó bảo vệ, hắn tự tin có thể dễ dàng đối phó được với những đòn oanh tạc bằng ma pháp Sơ cấp của Mạc Phàm.

Nhưng lần này, Mạc Phàm lại không dùng ma pháp Sơ cấp để oanh tạc hắn, mà lợi dụng Lôi Ấn cấp bốn tạo ra một Lôi Ấn điện trường. Mặc dù hệ thứ hai của Đông Phương Minh là hệ Triệu Hoán, nhưng trước Lôi Ấn điện trường này lại hoàn toàn vô dụng.

Cuồng Nghĩ Hạt là một loại thú triệu hồi vô cùng đặc biệt.

Năng lực tác chiến đơn lẻ của một con Cuồng Nghĩ Hạt không khác gì một con yêu ma cấp Nô bộc, nhưng khi cả một bầy đàn chen chúc xông ra, dù là yêu ma cấp Chiến tướng cũng phải lui binh ba phần.

Đúng vậy! Thú Khế Ước của Đông Phương Minh là một con Cuồng Nghĩ Hạt cấp Chiến tướng. Bản thân nó có sức chiến đấu không quá nổi bật, nhưng lại mạnh ở chỗ có thể triệu tập thêm 20 con Cuồng Nghĩ Hạt cấp Nô bộc khác để tiến hành vây bắt mục tiêu.

Đây có thể xem là đòn sát thủ của Đông Phương Minh, và hắn đã chuẩn bị rất kỹ càng cho trận đấu này.

Đáng tiếc, hắn không thể ngờ tới việc Mạc Phàm chẳng hề e ngại chiến thuật lấy đông đánh ít của hắn.

Lôi Ấn cấp bốn đã tạo ra một lĩnh vực nhỏ xung quanh Mạc Phàm. Lợi dụng Lôi Ấn điện trường, hắn ung dung cầm cự giữa bầy đàn bọ cạp đông đúc. Số lượng Cuồng Nghĩ Hạt cấp Nô bộc được triệu hồi không quá nhiều, nên Mạc Phàm căn bản cóc có sợ!

“Hạng 19, thuộc về ta!”

Một nụ cười rạng rỡ đầy ngạo nghễ hiện lên trên mặt Mạc Phàm.

“Phích Lịch!”

Hắn giơ tay lên, trong thoáng chốc một đạo lôi điện từ trên trời giáng thẳng xuống, đánh mạnh lên người Đông Phương Minh đang mặc chiếc khải giáp màu xanh biển.

“Băng!”

Lôi điện nổ vang trên khải giáp, tia lửa điện văng tung tóe. Thân thể Đông Phương Minh bị luồng sét cường đại oanh kích đến mức phải khom người, rồi quỳ hẳn xuống đất!

Lúc này, hai chân Đông Phương Minh run lẩy bẩy. May mà có khải ma cụ đã cản được vô số đòn tấn công bằng lôi điện giúp hắn. Nhưng đến lúc này, chiếc khải ma cụ rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, nó kêu “tách” một tiếng rồi nứt ra một vết. Lực lượng lôi điện lập tức xuyên qua vết rách, truyền vào cơ thể Đông Phương Minh, khiến xương cốt hắn như bị đánh cho mềm nhũn.

Bị đánh bại thảm hại, khuôn mặt Đông Phương Minh hiện rõ vẻ không cam lòng. Hắn vốn nghĩ rằng lần tỷ thí này chắc chắn sẽ rửa được mối nhục bị Mạc Phàm chà đạp ở Hàng Châu, ai ngờ cuối cùng vẫn bại một cách thê thảm.

Dù sao Đông Phương Minh cũng là người có thiên phú trời sinh, tốc độ vẽ Tinh Đồ nhanh hơn người khác gấp đôi. Điều này giúp hắn có ưu thế rất lớn từ lúc bắt đầu tu luyện ma pháp cho tới nay. Vốn hắn nghĩ rằng với thiên phú này cùng bối cảnh gia tộc hùng hậu, chí ít hắn cũng phải đứng trong top 3 của học phủ Minh Châu. Ai ngờ hắn vẫn cứ lẹt đẹt ở vị trí thứ 19.

Sau khi thua trận này, vị trí thứ 19 của hắn lại phải chắp tay nhường cho Mạc Phàm, còn bản thân thì rơi thẳng xuống hạng 45. Thật quá mất mặt!

“Tên yếu đuối đó quả nhiên thua rồi.”

Trên khán đài, một gã thanh niên với nụ cười nhàn nhạt thản nhiên lên tiếng.

“Đông Phương Liệt, với tu vi của ngươi, muốn thắng tên trời sinh song hệ này cần bao lâu?” Chu Thư Minh đứng bên cạnh cười hỏi.

Đông Phương Liệt nghe vậy liền ngẩng đầu lên ra vẻ suy nghĩ. Vài giây sau, hắn nói:

“Dựa vào thực lực hắn thể hiện lúc này… một hai chiêu là giải quyết xong.”

Chu Thư Minh nghe xong không khỏi ngẩn người, sau đó phá lên cười, vỗ vai Đông Phương Liệt:

“Ha ha ha ha… Lời này của ngươi, ta sẽ ghi nhớ.”

“Ngươi nhớ cũng vô dụng. Bên dưới ta còn cả một hàng dài cao thủ, hắn căn bản không thể vượt qua hết được. Cho nên, ngươi sẽ không có cơ hội thấy cảnh đó xảy ra đâu,” Đông Phương Liệt cười nói.

“Cũng đúng. Nhưng ta có một tin xấu muốn báo cho ngươi, liên quan đến tên tiểu tử trời sinh song hệ này đấy!” Chu Thư Minh nói.

“Ồ?” Đông Phương Liệt nhướng mày.

“Một suất đặc cách đã rơi vào tay hắn rồi,” Chu Thư Minh thần bí nói.

“Đoạt hạng 1 còn chưa nổi, sao hắn có thể chiếm được suất đó?” Đông Phương Liệt bất mãn hỏi lại.

Với thực lực của Đông Phương Liệt mà hắn còn chưa có tư cách lấy được suất đặc cách đó, thì làm sao cái tên trời sinh song hệ này lại có thể chen chân vào hàng ngũ những pháp sư được chọn chứ!

“Do Nghị viên Chúc Mông, Thẩm Phán Hội Linh Ẩn, cùng ba thế lực lớn ở Hàng Châu tiến cử. Ta cũng tình cờ biết được tin này thôi,” Chu Thư Minh khẽ nói.

“Nghe ra lai lịch cũng không nhỏ nhỉ!”

“Hắn chẳng có lai lịch gì đâu. Ta đã sớm điều tra rồi, đơn giản là do hắn gặp may. Nhờ giúp Hàng Châu giải quyết một vụ ôn dịch, được Thẩm Phán Hội để mắt tới nên mới đề cử hắn vào Hoàng Bảng. Gần đây cũng không có pháp sư trẻ nào lập được công lao lớn hơn, nên hắn mới được liệt vào danh sách.”

Vẻ bất cần đời của Đông Phương Liệt lập tức biến mất. Hắn kinh ngạc quay sang nhìn Mạc Phàm đang bước xuống khỏi đấu trường.

Hoàng Bảng!

Cái tên này vậy mà lại được đề cử vào Hoàng Bảng?

Pháp sư trẻ tuổi trên cả nước nhiều vô số kể, trong đó những người có thiên phú trác tuyệt, thực lực xuất chúng hầu hết đều nằm trong các gia tộc, thế gia nổi tiếng. Đa số họ không có cơ hội tỷ thí trực tiếp với nhau. Vậy làm thế nào để đánh giá thực lực của một pháp sư trẻ?

Đương nhiên là dựa vào bảng xếp hạng thực lực trong các học phủ lớn. Ngoài ra còn có những bảng xếp hạng lớn hơn như bảng xếp hạng liên trường, hay Thợ Săn Bảng của Liên Minh Thợ Săn…

Những bảng xếp hạng lớn nhỏ này chung quy cũng chỉ phản ánh thực lực của một người trong một khu vực nhất định chứ không thể bao quát hết được. Bảng xếp hạng thực lực chân chính và quyền uy nhất, có sức ảnh hưởng toàn thế giới, chính là Pháp Bảng. Pháp Bảng do Hiệp Hội Ma Pháp Ngũ Châu cùng nhau bàn bạc, trải qua tầng tầng sàng lọc, dựa trên tình hình thực tế để cuối cùng công bố bốn đại bảng xếp hạng!

Bốn bảng xếp hạng này ở trong nước được gọi là: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng!

Thiên Bảng, Địa Bảng, Huyền Bảng là ba bảng dành cho các tầng lớp cường giả khác nhau. Những người có thể được xếp vào các bảng này đều là những nhân vật có danh vọng cực cao, thực lực kinh thiên động địa. Sử Quế của Mục Đạo, kẻ từng xuất hiện trước đó, cũng là một nhân vật trên Huyền Bảng. Mặc dù không có chức vị quan trường nào, nhưng địa vị của hắn lại ngang hàng với nghị viên.

Còn Hoàng Bảng chính là bảng xếp hạng dành cho các pháp sư trẻ tuổi.

Anh dũng bảo vệ Địa Thánh Tuyền trong tai họa ở Thành Bác, diệt Hắc Giáo Đình ở Ma Đô, giải quyết ôn dịch ở Hàng Châu. Cả ba sự kiện lớn này Mạc Phàm đều tham gia và lập được chiến công hiển hách.

Cứ bốn năm một lần, Hoàng Bảng sẽ được thay đổi, và người được đề cử ở khu vực Trung Quốc lần này chính là Mạc Phàm.

Họ quyết định Mạc Phàm sẽ là một trong những pháp sư trẻ tuổi nằm trong danh sách đội tuyển tham dự cuộc so tài học phủ thế giới. Quan trọng nhất là tên của hắn đã được trình lên hội nghị cao nhất của Hiệp hội Ma pháp Trung Quốc, giờ chỉ còn chờ trình lên Hiệp hội Ma pháp Châu Á nữa là xong. Cho nên, việc hắn có một suất trong Hoàng Bảng gần như đã chắc chắn.

Có thể nói, Mạc Phàm là một tên pháp sư “nông dân” chính hiệu. Ngay cả chuyện về bốn bảng xếp hạng cấp thế giới này cũng không một ai nói cho hắn biết, hắn căn bản không hay biết về sự tồn tại của chúng.

Thậm chí, hắn còn không biết rằng mình đã rất nổi tiếng trong giới pháp sư trẻ toàn quốc. Chờ đến khi Hoàng Bảng được công bố, có lẽ cả thế giới sẽ biết đến tên tuổi của hắn.

Chu Thư Minh và Đông Phương Liệt đều là những cường giả hàng đầu trong giới trẻ toàn quốc. Hơn ai hết, họ là những người khao khát nhất vị trí trong Hoàng Bảng và suất tham dự cuộc so tài học phủ thế giới. Thế nhưng sau khi biết được cái tên trời sinh song hệ Mạc Phàm này đã có mặt trong cả hai danh sách mà họ hằng mong ước, đương nhiên là họ không thể cười nổi nữa rồi.

Đề xuất Voz: Chuyện nhà ngoại tôi
BÌNH LUẬN