Chương 517: Đối Thủ Là Đinh Vũ Miên?

Việc Ác Ma Hóa đã khiến tu vi của Mạc Phàm tụt mất một bậc, làm thực lực của hắn có phần kém hơn những người khác.

Không muốn lãng phí thêm thời gian, Mạc Phàm quyết định khiêu chiến thẳng vào Top 10 Hỏa Bảng!

Khi chiến thư được gửi đi, cả Hỏa Viện lập tức sôi sục. Tin tức này lan truyền với tốc độ chóng mặt. Trong nháy mắt, Mạc Phàm đã có ngay biệt danh mới: Cuồng Ma Đột Kích Bảng!

Trong giới tân sinh viên, Mục Nô Kiều là người đột kích bảng xếp hạng hăng hái nhất, có lẽ cũng là người duy nhất lọt vào Top 50. Nhưng so với Mạc Phàm, nàng vẫn còn kém hắn một khoảng cách xa, tới tận 40 bậc!

“Mạc Phàm, mày có cần phải hổ báo thế không? Tao giờ vẫn còn lẹt đẹt trong Top 200 đây này. Đợi đến lúc mày bem luôn Top 10 thì mặt mũi tao biết giấu vào đâu, hả?”

Triệu Mãn Duyên gào lên với vẻ mặt đưa đám.

“Cái loại như mày thì cả đời này đừng hòng lên bảng… ha ha ha ha.” Mạc Phàm cười châm chọc.

Hắn nói cũng có lý. Mọi người có biết Triệu Mãn Duyên tu luyện hệ gì không?

Đầu tiên là Quang hệ, thứ hai là Thủy hệ. Mạc Phàm vẫn nhớ rõ gã này đã thức tỉnh hai hệ đó từ hồi cao trung. Một trong hai hệ đó còn là loại người người nhà nhà đều có.

Nếu muốn biết rõ hơn, cứ lấy Mạc Phàm làm ví dụ. Giả sử Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên tỷ thí, chưa chắc Mạc Phàm đã thắng được gã một cách dễ dàng. Kể cả đổi lại là người khác thì… kết quả cuối cùng cũng tương tự.

Nói trắng ra, gã này chính là một pháp sư hệ “mai rùa” chính hiệu. Muốn thắng được người khác, cách duy nhất của hắn là chờ đối phương cạn sạch ma năng.

Thật ra, hắn lọt được vào Top 200 đã là một kỳ tích vĩ đại rồi. Không biết bao nhiêu người sau khi bị tên này khiêu chiến đã phải ngơ ngác như bò đội nón.

“Thật ra tao muốn tham gia cuộc so tài học phủ thế giới cơ. Mấy cái thứ hạng lèo tèo này tao không thèm để vào mắt.” Triệu Mãn Duyên ngạo nghễ tuyên bố.

“Cuộc so tài học phủ thế giới vui lắm à?” Mạc Phàm hỏi.

“Đâu chỉ vui thôi. Một khi mày được chọn, trường sẽ tài trợ cho mày du lịch khắp thế giới, gọi là giải rèn luyện thi đấu thế giới đấy. Mày nghĩ mà xem, trong đội kiểu gì cũng có mấy em xinh tươi ngọt nước, thực lực lại còn mạnh. Chưa kể đi du lịch khắp nơi, mày còn được gặp mấy em gái Tây sexy quyến rũ nữa. Thế nên, dù mày có đến Venice đại chiến mà thương tích đầy mình đi chăng nữa, chắc chắn cũng sẽ lưu lại một đoạn truyền kỳ phong lưu, gieo giống khắp thế giới!” Triệu Mãn Duyên say sưa nói.

“Gieo giống khắp thế giới!”

Vừa nghe mấy chữ này, hai mắt Mạc Phàm sáng rực lên.

Tên Triệu Mãn Duyên này quả là có tầm nhìn! Mỹ nữ đẹp khuynh thành trong nước dù sao cũng không phải kế sách lâu dài. Trên thế giới còn biết bao cô nương xinh như hoa như ngọc mà hắn còn chưa được thưởng thức… Hay! Hay! Cuộc so tài học phủ thế giới quả nhiên khiến người ta nhiệt huyết sôi trào!

“Được! Quyết định vậy đi. Chúng ta sẽ cùng nhau tiến vào cuộc so tài học phủ thế giới!”

Hai gã phóng túng Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên quả thật rất ăn ý với nhau.

Người mà không có lý tưởng, thì khác nào cá muối?

Sau khi nghe Triệu Mãn Duyên kể về đủ thứ lợi ích của cuộc so tài học phủ thế giới, Mạc Phàm cảm thấy nhân phẩm của mình lại một lần nữa thăng hoa!

“Cuộc so tài học phủ thế giới tuyển chọn rất nghiêm ngặt, số suất dành cho học phủ Minh Châu chúng ta chắc cũng không nhiều. Mày thì khỏi lo rồi, hình như đã được đề cử. Còn tao thì khác, chắc phải cố gắng nhiều hơn nữa. Nếu không được chọn thì… coi như mất cơ hội trải nghiệm hoa thơm cỏ lạ khắp thế giới.” Triệu Mãn Duyên nói.

“À! Mày nói tao mới nhớ, suýt thì quên béng mất. Viện trưởng Tiêu cũng có đề cập…”

Lúc này Mạc Phàm mới nhớ ra, hình như hắn đã có tên trong danh sách chính thức của đội tuyển rồi. Cuộc so tài học phủ thế giới căn bản không thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

“Vụ Ôn dịch ở Hàng Châu, mày thu hoạch lớn quá. Sao tao không được may mắn như mày chứ?”

“May mắn? Ha ha ha ha…”

Mạc Phàm nghe vậy liền cười phá lên. Bất kể là Ngân Sắc Khung Chủ hay Đồ Đằng Huyền Xà, chúng nó chỉ cần một tát là biến hắn thành thịt băm. Nếu chuyện này xảy ra lần nữa, Mạc Phàm kiên quyết không bao giờ dính vào vũng nước đục đó!

Lại một mùa nữa trôi qua, giữa dòng người áo len áo khoác, vẫn có kẻ tự tin diện áo phông cùng dép lê. Đó là một loại tự tin sắt đá, mặc cho tuyết phương Nam rơi đầy trời, mặc cho đêm lạnh phương Bắc bốn mùa như xuân. Cứ thế ung dung, bình tĩnh đến độ khiến người khác phải hoài nghi nhân sinh!

Mạc Phàm chính là một nam nhân tự tin như vậy. Hắn tự tin mặc áo phông giữa trời giá rét không chỉ vì có thuộc tính Hỏa, mà quan trọng hơn là có Tiểu Viêm Cơ, một cái lò sưởi di động bên cạnh. Thậm chí nó còn ấm áp mềm mại như một chiếc áo bông của ba ba… cho đến khi nó thiêu rụi bữa sáng người ta còn chưa kịp bưng lên bàn, khiến Mạc Phàm chỉ muốn từ mặt nó ngay lập tức.

“Cậu đi đi. Tôi nhớ mặt cậu rồi.”

Nữ chủ quán nhìn bàn thức ăn cháy đen thui, thành thật nói với Mạc Phàm.

“Ngày mai chắc chắn sẽ bồi thường, chắc chắn sẽ bồi thường!”

Mạc Phàm xách Tiểu Viêm Cơ lên, cúi người xin lỗi nữ chủ quán.

“Vừa hay hôm nay tôi định nghỉ. Nghe nói cậu muốn khiêu chiến Top 10 Hỏa Bảng. Nếu thấy có lỗi thì dắt con tôi vào đấu trường xem thi đấu được không? Để nó học hỏi các vị pháp sư cao cường tỷ thí với nhau. Nếu được như vậy, chuyện cậu phóng hỏa đốt quán hôm nay, tôi sẽ bỏ qua.”

Nữ chủ quán cầm chiếc muôi gõ gõ vào không khí, trông rất ra dáng giang hồ.

“Không thành vấn đề… Ặc, chuyện này cô cũng biết sao?” Mạc Phàm trố mắt hỏi lại.

Chẳng phải chỉ là khiêu chiến Top 10 thôi sao? Cớ gì mình đi ăn sáng mà đến cả bà chủ quán cũng biết? Có khoa trương quá không vậy?

“Tôi chuyên bán đồ ăn sáng, tin tức gì cũng có. Phần lớn là nghe trực tiếp từ mấy tốp sinh viên tụ tập ở đây ăn uống…” Nữ chủ quán kiêu ngạo nói.

Dạo gần đây Mạc Phàm thường xuyên ghé quán này ăn sáng nên bà cũng quen mặt.

Cơ mà, chuyện hôm nay cũng hơi quá tay. Hắn thật sự không biết dạo này Tiểu Viêm Cơ bị làm sao nữa. Con bé không kiểm soát tốt được ngọn lửa của mình, thấy gì đốt nấy. Ngay cả tiền nó cũng đốt, làm Mạc Phàm lại phải ra ngân hàng rút thêm.

Đáng sợ nhất là những lúc tâm trạng Tiểu Viêm Cơ không tốt. Đừng nói là trách mắng, chỉ cần nói nặng một câu là nó liền đùng đùng nổi giận, đòi bỏ nhà ra đi. Vì vậy, Mạc Phàm chỉ có thể thản nhiên làm như không có chuyện gì, còn phải khen ngợi Tiểu Viêm Cơ vừa đốt xong bàn ăn của người ta:

“Tháng này có tiến bộ rồi đấy con gái! So với tháng trước đốt cả căn nhà thì thế này là quá giỏi rồi!”

Được khen như vậy, Tiểu Viêm Cơ mới nguôi giận, vui vẻ trở về không gian khế ước đánh một giấc khò khò.

Thấy Tiểu Viêm Cơ đã về, Mạc Phàm mới thở phào nhẹ nhõm.

Cái tiểu tổ tông này dạo này bị làm sao vậy? Cứ như một quả bom nổ chậm!

Vừa đến Hỏa Viện, Mạc Phàm đã cảm nhận được những ánh mắt khác thường của mọi người nhìn mình.

Việc khiêu chiến Top 10 khiến hắn mơ hồ cảm thấy như bị mọi người dán cho cái mác “Tìm đường chết” lên người. Nếu những cái mác này hóa thành thực thể, có lẽ đoạn đường đi lên đấu trường này đã biến Mạc Phàm thành một xác ướp Ai Cập rồi.

Đương nhiên, Mạc Phàm vẫn giữ vẻ ung dung, bình tĩnh và tự tin như mọi khi. Hắn vừa đi vừa suy nghĩ về nguyên nhân thay đổi của Tiểu Viêm Cơ, vừa tính toán thời gian cho lần vào Tam Bộ Tháp tiếp theo.

“Ngươi nghiên cứu xong chưa?”

Giọng nói của Ngải Đồ Đồ đột nhiên vang lên bên tai, khiến hắn suýt nữa thì tưởng mình đi nhầm đường.

“Sao các cô lại ở đây?” Mạc Phàm kinh ngạc nhìn Ngải Đồ Đồ và Mục Nô Kiều.

“Chờ xem ngươi bị hành chứ sao… đừng kéo. Rốt cuộc, ngươi đã nghiên cứu xem đối thủ của ngươi có thiên phú trời sinh là gì chưa?” Ngải Đồ Đồ nói.

“Thiên phú trời sinh gì?” Mạc Phàm nghe mà chẳng hiểu gì.

Mục Nô Kiều đứng bên cạnh thấy vậy liền trợn mắt, nghiêm túc nói: “Không phải bọn ta đã nói trước với ngươi, hơn nửa số người trong Top 10 đều có thiên phú trời sinh sao?”

“Biết ngay cái tên thần kinh này chẳng chuẩn bị gì mà. Nên ta đã điều tra giúp ngươi rồi. Thiên phú trời sinh của Đinh Vũ Miên là…” Ngải Đồ Đồ cười hì hì.

“Cái gì? Đối thủ của ta là Đinh Vũ Miên?” Mạc Phàm kinh ngạc, ngắt lời Ngải Đồ Đồ.

Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ nghe thấy tiếng hét kinh ngạc này, cả hai đều cảm thấy muốn phát điên!

Tên ngốc Mạc Phàm này đến giờ còn không biết đối thủ của mình là ai

Đề xuất Tiên Hiệp: Khủng Bố Sống Lại (Dịch)
BÌNH LUẬN