Chương 533: Giải Đấu Tranh Suất Đề Cử

Quân khu Lâm Đồng.

Khu vực chuyên trách huấn luyện đặc biệt!

Quân thống Phi Giác đang ngồi dưới cột cờ cao vút giữa quảng trường huấn luyện đầy bụi cát vàng.

“Là ai đưa tin tới?”

Phi Giác ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn lên đầy tơ máu.

“Người của Nguy Cơ thôn và Hoa thôn báo rằng khi họ đi ngang qua một khu đất, họ nhìn thấy thịt vụn vương vãi khắp nơi. Dựa vào y phục còn sót lại, họ miễn cưỡng phán đoán những người thiệt mạng này là quân của chúng ta… cả đội đã bị tiêu diệt.”

Tình báo viên thấp giọng nói.

“Ha ha, đội cứu viện, ha ha ha, đội cứu viện… có mà là đội đi chịu chết thì có. Rốt cuộc tên khốn nào đã phái thủ hạ của ta qua đó?”

Phi Giác bật mạnh dậy, chửi ầm lên.

“Huấn luyện viên, xin ngài đừng kích động…”

“Con mẹ nó chứ! Sao ta có thể không kích động được? Người chết là học trò của ta đấy! Là học trò của ta đấy! Bảo ta ăn nói thế nào với Trảm Không đây?”

Phi Giác tức giận gầm lên giữa quảng trường.

Hắn chỉ vào mấy tòa nhà xung quanh bắt đầu mắng to, mắng từ cấp trên xuống cấp dưới. Dáng vẻ của hắn lúc này chẳng khác nào một gã điên.

Mà những quân thống trong các phòng họp kia cũng không dám ló mặt ra, bởi vì huấn luyện viên Phi Giác lúc này cả người đang bừng bừng lửa giận.

“Đi! Lập tức sắp xếp cho ta một đội nhân mã… Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Phi Giác nói với tên tình báo viên.

“Đại huấn luyện viên ơi, ngài bình tĩnh một chút được không? Có lẽ đám người kia đã gặp phải Sát Uyên thì sao? Chứ cho dù họ có gặp phải Thi Tướng tương đối mạnh đi chăng nữa, cũng không thể nào toàn quân bị diệt như vậy được!”

Tình báo viên nói.

“Cái gì? Ngươi vừa nói cái gì?”

Đại huấn luyện viên Phi Giác liền ngẩn người.

“Là Sát Uyên. Không biết họ bị thứ gì đó đuổi theo, sau đó vô tình dẫm phải Sát Uyên. Cho dù có là pháp sư Phong hệ thì cũng không một ai sống sót.”

Tình báo viên nói.

“Sát… Sát Uyên… Làm sao… làm sao có thể xuất hiện thứ đó được cơ chứ?”

Đại huấn luyện viên Phi Giác trừng lớn hai mắt, nhưng đôi mắt ấy đã hoàn toàn vô thần.

Sát Uyên… Đó chính là Địa Ngục mà! Cho dù có là pháp sư mạnh nhất Cố Đô đi chăng nữa, một khi đã rơi xuống Sát Uyên thì cũng không thể sống sót trở về.

Đối với đại huấn luyện viên Phi Giác, dù là nơi nguy hiểm như long đầm hổ huyệt hắn cũng không hề nhíu mày. Nhưng nếu là Sát Uyên… người rơi xuống đó còn hơn cả cái chết. Đó là rơi thẳng xuống địa ngục…

“Đại huấn luyện viên, thay vì cứ làm ầm ĩ lên như vậy, không bằng nghĩ cách báo cho người nhà của cậu ấy thế nào đây? Tôi đã điều tra tư liệu rồi. Trương Tiểu Hầu đến từ Thành Bác, từ nhỏ không cha không mẹ, được bà nội nuôi lớn. Mặc dù bà nội cậu ấy không qua đời trong thảm họa ở Thành Bác, nhưng hiện tại cũng đã tuổi cao sức yếu, không còn sống được mấy năm nữa… Về phía Trảm Không, có lẽ phải nhờ ngài nói thôi. Ngoài ra, cậu ấy còn có một người anh trai nuôi. Trừ bà nội ra thì đây cũng là người thân duy nhất của cậu ấy. Có cần báo cho người này một tiếng không?”

Tình báo viên dò hỏi.

“Trảm Không cũng chẳng biết đã đi đâu. Ta báo cho hắn kiểu gì đây? Còn bà cụ kia… trước tiên cứ giấu đi đã. Cụ lớn tuổi rồi, nói ra e rằng không chịu nổi đả kích.”

Đại huấn luyện viên Phi Giác thở dài, nói tiếp:

“Còn người bạn kia của nó… Đợi ta tìm được Trảm Không đã. Nếu không tìm thấy Trảm Không, báo lại cho cậu ta sau cũng không muộn.”

“Tôi nói này đại huấn luyện viên của tôi ơi! Ngài cũng đừng có vọng động nhé! Đây chính là Sát Uyên đấy… Cho dù ngài có tài giỏi thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào thoát ra khỏi cái vực sâu không đáy đó đâu…”

“Ta biết! Thôi ngươi cút nhanh cho khuất mắt ta. Cứ mỗi lần gặp ngươi, y như rằng toàn gặp chuyện không may.”

Ma Đô.

Không khí lạnh tràn về, khắp thành phố vang lên những tiếng ho khan. Xem ra, cơn dịch cảm cúm lại bắt đầu có dấu hiệu bùng phát.

“Chẳng lẽ cậu đi ngủ không đóng cửa sổ à?”

Ngải Đồ Đồ ló đầu vào, nhìn căn phòng của Mạc Phàm với vẻ khó hiểu.

“Tôi là pháp sư Hỏa hệ, bên cạnh lại có một cái lò sưởi di động thế này. Cho nên, mở cửa sổ ra cho thoáng!”

Mạc Phàm đang ngồi trước máy tính, lướt trang web xem một chút tin tức đáng chú ý liên quan đến Cố Đô gần đây.

Đây là một loại tai nạn thường xuyên xảy ra ở thế giới này! Ở thế giới kia của hắn thì có thiên tai hoành hành, còn ở thế giới này, thiên tai chính là yêu ma vô cùng vô tận.

Ngải Đồ Đồ thấy Mạc Phàm quan tâm đến quốc gia đại sự, không khỏi buông lời trêu chọc.

Sau khi Mạc Phàm xem xong tin tức, hắn liền tắt máy tính. Sau đó, hắn quay đầu về phía Ngải Đồ Đồ, cũng chẳng thèm liếc tới cặp ngực đồ sộ đầy khiêu khích kia, nghiêm túc nói:

“Cô mới nói học kỳ cuối, chỉ cần là Top 20 của mỗi hệ đều có tư cách tham gia cuộc thi đấu dự tuyển đề cử tuyển thủ tham gia vào cuộc so tài học phủ thế giới đúng không?”

“Đúng vậy! Cậu không thấy Mục tỷ bế quan một thời gian dài rồi đấy sao?”

Ngải Đồ Đồ nói.

“Thực lực của nàng ấy tiến bộ nhanh thật.”

Mạc Phàm cũng gật đầu đồng tình.

Cô nàng Mục Nô Kiều kia liều mạng tăng cường thực lực khiến hắn cũng phải khâm phục. Mấy tháng nay, Mạc Phàm gần như không thấy bóng dáng nàng đâu cả. Muốn gặp được nàng, chỉ có thể chờ nàng chủ động tìm tới hắn tỷ thí.

Dù sao, thế lực đứng sau Mục Nô Kiều rất hùng hậu. Có lẽ, họ đã hạ quyết tâm muốn giúp đỡ nàng tiến vào cuộc so tài học phủ thế giới này. Nàng không chỉ có hai loại cực phẩm Linh chủng, mà trên người còn có rất nhiều ma cụ đắt đỏ. Thậm chí Ngải Đồ Đồ còn nói, Mục Nô Kiều còn có một lá bài tẩy chưa bao giờ thể hiện trước mặt mọi người, định sẽ dùng nó vào lúc tranh giành suất tuyển thủ này.

Điều này khiến cho Mạc Phàm có chút mong chờ.

Thử nghĩ mà xem, đứng sau lưng Mục Nô Kiều chính là Mục Gia hùng hậu, một trong tứ đại thế gia của Ma Đô. Bất kể thế nào, họ cũng muốn tranh đoạt cái vị trí quan trọng này.

Tương tự, còn có tập đoàn tài chính Triệu Thị thế gia…

Lúc này, gã công tử ăn chơi Triệu Mãn Duyên kia cũng thay đổi hoàn toàn so với thường ngày. Phải nói là tìm không thấy bóng dáng hắn đâu nữa, có lẽ hắn đã tham gia vào một cuộc tập huấn bí mật nào đó rồi.

Hơn phân nửa là cái tên Triệu Mãn Duyên kia sẽ không tham gia vào cuộc tỷ thí tranh giành của học viện. Cho dù có thông qua các phương thức khác để lấy được vị trí này, thì hắn cũng cần phải cố gắng hơn người thường gấp mấy lần.

Bất kể sau lưng có thế lực to lớn chống đỡ hay không, thì người tham gia tranh đoạt vẫn cứ nhiều như quân Nguyên. Nếu như không có bản lĩnh khiến cho quần hùng khiếp sợ, căn bản không thể nào chiếm được vị trí này…

Có thể nói, vì suất tuyển thủ tham gia cuộc so tài học phủ thế giới kia, những người có ý định tranh đoạt trên căn bản đều biến thành những kẻ tu luyện điên cuồng.

Mà Ngải Đồ Đồ…

Nàng là một vị đại tiểu thư nhà giàu, ngực to nhưng chẳng có chí lớn, sống vô cùng thảnh thơi. Nhưng do cô bạn thân đã dấn thân vào con đường khổ tu, nên suốt ngày nàng cảm thấy nhàm chán vô cùng.

Mạc Phàm đã được quyết định là một trong số những tuyển thủ chính thức, cho nên cái loại tranh giành suất đề cử này hắn không tham gia cũng được…

Mọi người xung quanh nàng đều đã lặn mất tăm, liều mạng đi tu luyện hết rồi. Chỉ còn lại tên Mạc Phàm cà lơ phất phơ này. Cho nên hơn phân nửa thời gian, Ngải Đồ Đồ đều bám lấy hắn, hy vọng Mạc Phàm có thể giúp nàng giải khuây một chút.

“Nhưng, ta đề nghị cậu một chuyện, có lẽ cậu nên tham gia vào cuộc so tài đề cử lần này.”

Ngải Đồ Đồ mặc dù không tham gia, nhưng lại hiểu rất rõ chuyện này.

“Vì sao?”

Mạc Phàm hỏi.

“Trên tay cậu có 3 phiếu đề cử. Mặc dù nó không khác gì chuyện cậu sẽ trở thành tuyển thủ chính thức. Nhưng quy định là quy định, phải đủ 4 phiếu mới được công nhận. Cậu tham gia vào cuộc tỷ thí này tương đương với việc tranh thủ cho mình thêm một phiếu đề cử nữa. Chuyện này một mặt khiến cho bất kỳ ai cũng không thể lay chuyển được vị trí của cậu, mặt khác cũng không bị người ta xì xào bàn tán.”

Mạc Phàm gật đầu, cảm thấy những điều Ngải Đồ Đồ nói rất có lý.

Không phải ai cũng biết 3 phiếu đề cử kia rốt cuộc vì sao mà hắn có được. Mặc dù có người hiểu rõ sự tình, thế nhưng hơn phân nửa mọi người đều sẽ nói hắn nhờ vào vận may. Vì vậy, có rất nhiều người không phục hắn.

Bản thân Mạc Phàm rất thích đánh nhau. Cuộc tỷ thí tranh giành suất tuyển thủ này chắc chắn là cuộc so tài của những người mạnh nhất học phủ. Hắn không đi dẫm bẹp mấy kẻ không có mắt kia thì chẳng phải sẽ làm thất vọng bộ ma cụ Huyền Xà Khải mà hắn chưa dùng lần nào hay sao? Còn cả Tiểu Viêm Cơ đã tiến vào Ấu Niên Kỳ nữa chứ?

Mọi người đều nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh con lại đào hang… Tiểu Viêm Cơ mặc dù không phải ruột thịt của Mạc Phàm, nhưng đứa nhỏ này, chuyện tốt không học, chứ cái thói gây chuyện thì đúng là trò giỏi hơn thầy!

Đánh đấm gì đó... Tiểu Viêm Cơ thích nhất rồi còn gì

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Tối Cường Tông (Dịch)
BÌNH LUẬN