Chương 544: Nam nhân không biết xấu hổ

“Ầm ầm!!!!!”

Một lực vô hình nặng tựa ngàn cân hung hăng đập xuống, nện toàn bộ thân thể Cố Kiếm lún sâu vào mặt đất, tạo thành một cái hố hình người, máu tươi bắn tung tóe. Cố Kiếm dù gì cũng là một pháp sư Trung cấp đỉnh phong, vậy mà trước mặt Ngả Giang Đồ lại không hề có sức chống cự. Nếu không phải gã kịp thời triệu hồi ma cụ chiến giáp để bảo vệ thân thể, cú nện trọng lực cuồng bạo vừa rồi đã ép gã thành thịt vụn rồi!

Đòn đánh này, Ngả Giang Đồ không hề nương tay chút nào, thậm chí còn chẳng thèm để ý xem Cố Kiếm có ma cụ chiến giáp hay không.

Nếu ma cụ của Cố Kiếm còn đang trong thời gian hồi chiêu, gã đã toi mạng trực tiếp rồi.

Xi măng vỡ nát, bụi bặm bốc lên mù mịt. Xung quanh lặng ngắt như tờ, không một ai dám bước ra ngăn cản, càng không ai dám lại gần kiểm tra tình hình của Cố Kiếm.

Gã trai có làn da ngăm đen Ngả Giang Đồ này đã thể hiện một thực lực hoàn toàn không cùng đẳng cấp với đám học viên bọn họ, thậm chí rất nhiều người còn chưa từng thấy qua sức mạnh của hắn!

“Không… Hệ Không Gian!”

Hồi lâu sau, Mạc Phàm mới chậm rãi thốt ra mấy chữ này.

Nếu không phải Hỏa Diễm Ma Nữ – Khương Phượng cũng sở hữu loại sức mạnh này, Mạc Phàm có lẽ cũng sẽ mơ hồ như những học viên khác.

Ma pháp hệ Thứ Nguyên – Hệ Không Gian!

Hệ Triệu Hoán cũng thuộc ma pháp hệ Thứ Nguyên, mà trong đó, Hệ Không Gian được cho là chỉ có Cao cấp pháp sư mới có thể thức tỉnh, đồng thời xác suất thức tỉnh lại cực kỳ thấp.

Ma pháp nguyên tố là phổ biến nhất, từ cấp ba đã bắt đầu học tập, lên đại học sẽ được nâng cao. Ở đại học, sinh viên còn có thể học thêm kiến thức về ma pháp Quang Minh, Hắc Ám và Thứ Nguyên. Sơ cấp và Trung cấp pháp sư sẽ không tiếp xúc nhiều với ba hệ này, trong đó ma pháp hệ Thứ Nguyên – Hệ Không Gian lại càng hiếm thấy!

Năng lực Hệ Không Gian mà Ngả Giang Đồ thể hiện ra quá mức mạnh mẽ, đến cả ba vị trọng tài cũng phải kinh sợ.

Mạc Phàm vẫn luôn tò mò, một tuyển thủ nội viện như mình rốt cuộc có bản lĩnh đặc thù gì, giờ thì hắn đã rõ, thậm chí còn vượt xa sức tưởng tượng của hắn!

Cố Kiếm bị chôn dưới nền xi măng, không rõ sống chết. E rằng còn giữ được nửa cái mạng đã là may mắn lắm rồi.

Kinh ngạc một hồi lâu, Mạc Phàm cuối cùng cũng hoàn hồn, lúc này mới phát hiện ác quỷ Ngả Giang Đồ của một giây trước đã biến thành người anh trai hết mực cưng chiều em gái, nhẹ nhàng dùng tay xoa đầu Ngả Đồ Đồ, vẻ yêu thương không hề che giấu.

“Anh ta… sẽ không chết chứ?” Ngả Đồ Đồ lí nhí hỏi.

“Không chữa trị thì chắc chắn sẽ chết.” Ngả Giang Đồ đáp.

“…”

Mạc Phàm cũng phải bái phục gã anh trai cuồng em gái bạo lực này, vội vàng liếc mắt ra hiệu cho trọng tài.

Các trọng tài có lẽ vẫn chưa hoàn hồn, phải mất một lúc mới lôi được Cố Kiếm ra khỏi hố, vội vàng đưa tới phòng cứu thương. Nếu học sinh chết dưới sự giám sát của họ, họ sẽ phải gánh chịu trách nhiệm rất lớn.

“Nhiều người quá, chúng ta đi trước đã.” Ngả Giang Đồ liếc nhìn xung quanh, chậm rãi nói.

Thế nhưng, không đợi hắn rời đi, đám học viên xung quanh đã như gặp phải quỷ, trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi, chỉ sợ tên biến thái này muốn được yên tĩnh nên sẽ xử lý luôn cả những người ở đây.

Lý Kiệt và Lưu Hân là hai người ở lại, thấy thảm trạng của Cố Kiếm đều âm thầm mừng rỡ, may mà họ chỉ oán giận chứ không hề mắng chửi Ngả Đồ Đồ.

Mọi người cũng rời đi, Ngả Giang Đồ tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, mời mọi người đi uống rượu. Ngả Giang Đồ rõ ràng có tửu lượng rất tốt, chưa nói được mấy câu đã nốc mấy ly lớn. Sau khi uống rượu, hắn trút bỏ vẻ uy nghiêm, hòa mình vào cuộc trò chuyện như bao người trẻ tuổi khác.

Cũng chỉ khi uống rượu, hắn mới trút bỏ khí chất quân nhân luôn bao bọc lấy mình.

“Ồ, cậu chính là Mạc Phàm.” Ngả Giang Đồ nhìn Mạc Phàm, tỏ vẻ vô cùng bất ngờ. Toàn bộ Trung Quốc, tuyển thủ nội viện chỉ có hai người, một là hắn, Ngả Giang Đồ, xuất thân từ trường quân đội, người còn lại chính là một tuyển thủ nội viện dự bị. Hắn cũng rất tò mò xem người kia là ai, không ngờ lại là bạn cùng phòng của em gái mình.

“Ừm, nếu biết anh là anh trai của cô ấy, tôi cũng chẳng cần phải ra mặt vì Ngả Đồ Đồ làm gì.” Mạc Phàm cười nói. Gã Ngả Giang Đồ này ra tay còn ác hơn mình nhiều.

“Không giống nhau, cậu là bạn bè, còn ta là anh trai…” Ngả Giang Đồ lắc đầu, nói thật lòng.

“Được rồi.” Mạc Phàm cười khổ, cứ theo cái đà này của Ngả Giang Đồ, bạn bè của Ngả Đồ Đồ, rồi cả họ hàng nữa, mỗi người xử lý Cố Kiếm một lần, không biết gã đó phải chết thêm mấy lần nữa?

“Dù sao đi nữa, rất vui được sớm làm quen với cậu. Yêu cầu của ta đối với đội viên rất hà khắc, không chỉ cần thực lực, mà quan trọng hơn là khí phách. Cậu xem như đã đạt yêu cầu.” Ngả Giang Đồ nói.

“Đội viên?” Đinh Vũ Miên tinh ý nhận ra một chi tiết đáng ngờ.

Ngả Giang Đồ sững người một chút, vội vàng xua tay, dùng lời khác để lấp liếm. Xem ra gã này uống hơi nhiều, đã lỡ lời tiết lộ một vài thông tin.

Mạc Phàm cũng không ngốc, ngay lập tức hiểu được ý tứ ẩn giấu trong lời nói của Ngả Giang Đồ.

Nghĩ đến việc gã này xuất thân từ trường quân đội, quanh năm vào sinh ra tử, kinh nghiệm thực chiến khẳng định cực kỳ đáng sợ. Năng lực chỉ huy cùng tính kỷ luật cũng không phải là thứ mà các học viên khác có thể so sánh được, hơn nữa thực lực của hắn trong đám bạn đồng lứa cũng thuộc hàng khủng bố, lại còn sở hữu Hệ Không Gian thần bí.

Đội trưởng của học phủ quân đội là người này, Mạc Phàm mơ hồ có chút mong đợi đại hội tranh tài giữa các học phủ thế giới, không biết sẽ có bao nhiêu tuyệt thế kỳ tài hội tụ, sẽ phải nghênh đón bao nhiêu cường địch!

Làm quen một phen, Ngả Đồ Đồ liền kéo anh trai mình đi. Ngả Giang Đồ trăm công nghìn việc vẫn tranh thủ đến thăm em gái, những người khác tự nhiên không làm phiền. Trở lại nhà trọ, Mạc Phàm nằm dài trên ghế sa lông, lẩm bẩm cảm thán: “Không ngờ tới…”

“Cái gì không ngờ tới?”

Mục Nô Kiều xuất hiện không một tiếng động, từ đâu bước ra, bàn tay trắng nõn cầm một ly rượu màu đỏ tuyệt đẹp.

“Cô biết anh trai của Ngả Đồ Đồ không?” Mạc Phàm hỏi.

“Anh nói là Ngả Giang Đồ?” Đôi mắt Mục Nô Kiều lóe lên một tia kính nể.

“Đúng, người này thật sự rất mạnh.”

“Đúng vậy, lúc tôi còn rất nhỏ đã nghe đến truyền thuyết về anh ta… Anh ta cũng là một kẻ cuồng nhân, vào trường quân đội, chém giết yêu ma, thực lực bỏ xa những kẻ chỉ biết vùi đầu tu luyện như chúng ta.” Mục Nô Kiều có chút uể oải nói, ngồi xuống ghế sa lông bên cạnh Mạc Phàm, đặt ly rượu sang một bên.

“Cô làm gì mà ngồi đây uống rượu một mình?” Mạc Phàm thấy Mục Nô Kiều có vẻ không ổn, liền hỏi.

Mục Nô Kiều nở nụ cười khổ, thở dài nói: “Còn có thể vì sao nữa… Tôi e là khó giành được suất đề cử. Không nhận được một phiếu nào, tôi nghĩ gia tộc cũng sẽ không chi tài nguyên để tranh giành suất này cho tôi.”

Nói xong, Mục Nô Kiều lại định uống một ngụm rượu, ai ngờ Mạc Phàm mặt không đổi sắc, giật lấy ly rượu, một hơi ngửa cổ uống cạn. Mục Nô Kiều trợn tròn hai mắt, vẻ mặt vừa tức vừa ngượng.

Cái tên đàn ông không biết xấu hổ này, đó là ly của mình!!

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Tôn Lạc Vô Cực
BÌNH LUẬN