Chương 557: Đại Thi Tướng
“Răng rắc, răng rắc, rắc rắc...”
Ngay tức khắc, âm thanh xương cốt bị nghiền nát vang lên nghe mà nổi cả da gà.
Chỉ vài giây sau, con hủ thi này liền biến thành một pho tượng băng. Mặc dù nó chưa chết nhưng cũng không thể nào động đậy được nữa.
“A Lực! Đừng lãng phí ma năng nữa.”
Cô gái áo đen thấy người tùy tùng của mình đối phó một con hủ thi mà sử dụng tới cả ma pháp Trung cấp, bèn quay sang dặn dò.
Tùy tùng A Lực nghe vậy, vội vàng thực hiện một nghi lễ kỳ lạ, dáng vẻ như thể vâng mệnh tuân theo lời chỉ dạy.
“Đi cùng nhau lâu như vậy rồi mà chúng ta còn chưa biết tên cô là gì?” Tên lùn cười hì hì hỏi, với con mắt tinh đời của mình, hắn đã sớm nhận ra thân phận của cô gái này không hề đơn giản.
“Diệp Mộng. Diệp trong lá cây, Mộng trong mộng cảnh. À, các người có thể gọi ta là Mộng Ana!”
Lúc nói tên mình, cô gái tỏ ra vô cùng nghiêm trang, như thể sợ người khác đọc sai tên mình vậy.
Mạc Phàm đứng một bên nghe thấy không khỏi bật cười, nói:
“Cô vừa mới nghĩ ra cái tên Trung Quốc này đúng không?”
Cô gái áo đen không trả lời thẳng mà chỉ hỏi lại:
“Cái tên này có gì kỳ lạ sao?”
“Ana… Mộng Ana. Người Trung Quốc rất ít khi đặt tên như vậy. Thật ra cô lấy tên là Thúy Hoa sẽ hay hơn đấy. Sau đó, cô đem dòng họ danh giá của mình đặt lên phía trước, chẳng hạn như Anna – Thúy Hoa. Như vậy, mọi người sẽ nghĩ cô là một người rất am hiểu văn hóa Trung Quốc.” Mạc Phàm cũng nghiêm trang nói.
Tên lùn, gã to cao và Liễu Như đều là người Trung Quốc, nghe Mạc Phàm nói vậy mà suýt nữa thì phun cả tỏi hôi ra ngoài!
Anh đừng có đi lừa người nước ngoài như thế chứ!
Cô gái áo đen nghe Mạc Phàm nói vậy cũng không thấy kỳ lạ, ngược lại còn gật đầu lia lịa, tỏ vẻ rất tiếp thu ý kiến này. Dù sao hai tùy tùng của nàng cũng không phải người Trung Quốc, nàng nói được tiếng Trung Quốc trôi chảy như vậy đã là không tệ rồi, hơi đâu mà đi tìm hiểu ý nghĩa sâu xa của một cái tên.
“Tỷ tỷ đừng nghe anh ta nói nhảm! Thật ra tên của cô nghe rất êm tai.” Liễu Như nhanh chóng bán đứng Mạc Phàm.
Cô gái áo đen cũng mỉm cười, không để tâm đến những lời đùa giỡn của Mạc Phàm.
“Vậy chúng tôi thì sao? Chúng tôi có thể gọi ngài như vậy được không?” Tùy tùng râu quai nón A Lực hỏi.
Cô gái áo đen nghe hắn hỏi vậy liền lườm một cái. Ngay tức khắc, A Lực liền cúi đầu, không dám ho he thêm câu nào nữa.
…
Trên đường đi, hai tùy tùng của Mộng Ana và tên lùn phối hợp với nhau đối phó với đám vong linh lang thang.
Vận may của mọi người xem ra cũng không tệ, không ai dẫm phải mộ đất lần nào. Cứ như vậy đi tới gần sáng, mọi chuyện vẫn rất an toàn, tiết kiệm được không ít tỏi hôi.
“Khoảng một canh giờ nữa là trời sáng.” Tên lùn nhìn đồng hồ trên tay nói.
“Tưởng thế nào? Cứ tưởng vong linh Cố Đô lợi hại lắm chứ? Không ngờ cũng chỉ là một đám ngu xuẩn không có đầu óc!” Tùy tùng A Lực cười nói.
“Đại ca, ngàn vạn lần đừng nói như vậy. Vùng đất vong linh này tà môn lắm đấy. Những lời đại ca vừa nói không thể thốt ra như vậy được.” Gã to cao liền mở miệng can.
Tùy tùng A Lực nghe gã to con nói vậy liền cười khinh bỉ.
Mảnh đất phía trước có chút nhão, hoàn toàn là một màu đen. Cùng lúc đó, trên bầu trời mây đen kéo đến dày đặc.
“Đoàng!”
Trong thoáng chốc, một tia chớp trắng xé rách bầu trời chật hẹp. Nhất thời, bầu trời đen kịt bị đè nén và vùng đất đen nhánh bên dưới bị ánh chớp rọi sáng, khiến mọi người có cảm giác như đang đi vào một vùng tăm tối vô tận.
Không biết từ lúc nào, không khí trở nên ngột ngạt hơn. Theo tiếng sấm vang rền trên tầng mây, từng hạt mưa to như hạt đậu nặng nề rơi xuống, làm đất đen bắn tung tóe!
“Chết tiệt! Mẹ nó chứ! Trời mưa!” Tên lùn bỗng chửi ầm lên.
Vừa dứt lời, mưa lớn liền ào ào trút xuống. Một tia chớp trắng lại xẹt ngang qua, soi rọi cả mảnh trời đất, phơi bày một cảnh tượng đáng sợ.
Mưa như trút nước xuống mảnh đất mọi người đang đi. Mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến bùn đất bắn tung tóe lên quần.
Lại một tia chớp nữa đánh xuống. Lúc này, mảnh đất dưới chân mọi người đã chuyển sang màu đỏ. Một dòng nước đỏ quạch hiện ra.
Dòng nước đỏ chảy qua chân mọi người, chẳng khác nào máu tươi, trông vô cùng kinh hãi.
Mưa quá to khiến tầm nhìn bị che khuất. Nhất thời, mọi người không biết có nên tiếp tục ăn tỏi hôi nữa hay không.
“Đi mau! Nước mưa sẽ hòa tan khí tỏi hôi thở ra!” Gã to cao vội nhắc nhở.
“Nói cách khác, trời mưa thì tỏi hôi vô dụng?” Mạc Phàm hỏi lại.
“Đúng vậy!”
Nghe gã to cao xác nhận, Mạc Phàm thầm điên cuồng chửi bới thứ tỏi hôi ăn muốn ói này. Cũng không biết tại sao trời lại đổ mưa to như vậy, khiến mọi người không nhìn rõ đường, chỉ có thể mò mẫm đi mà không biết phương hướng. Có lẽ phải nhanh chóng tìm một chỗ trú mưa.
“Trong nhóm không có ai là Thủy hệ Pháp sư sao?” Mạc Phàm hỏi.
Đáng tiếc, không một ai trả lời hắn.
Nếu lúc này có Thủy hệ Pháp sư, mỗi người sẽ có một lớp Thủy Ngự bao bọc xung quanh, đương nhiên sẽ không bị nước mưa làm cho thê thảm thế này.
Hai tùy tùng của Mộng Ana quả là tỉ mỉ chu đáo. Dù không mang ô nhưng họ lại lấy áo khoác của mình ra che mưa cho nàng. Ba người cứ thế tiến về phía trước, điều này cho thấy Mộng Ana quả là một người cao quý, khác xa người thường.
“Chết tiệt! Nơi này càng lúc càng nhiều máu. E rằng sắp có một con thi ma to lớn xuất hiện!” Tên lùn dựa vào kinh nghiệm của mình mà phỏng đoán.
“Không thể nào! Mưa to thế này mà chiến đấu thì có mà biến thành tượng đất hết à.” Mạc Phàm nói.
“Ta đã nói rồi! Vùng đất vong linh này tà môn lắm. Ai bảo ngươi cứ nói lung tung!” Gã to cao lại đổ lỗi cho lời nói lúc trước của tên tùy tùng A Lực.
Mọi người dẫm lên bùn lầy, tiếp tục tiến về phía trước, tốc độ bất giác nhanh hơn.
Vị trí này toàn là đồng bằng, trừ khi đi về phía dãy núi Tần Lĩnh ở xa xa, nếu không thì căn bản không thể tìm được chỗ trú mưa.
Mà yêu tộc trên núi Tần Lĩnh thì lại rất “hoan nghênh” loài người tới thăm. Không khéo bọn chúng còn chuẩn bị sẵn một nồi nước sôi, chỉ chờ loài người tự chui vào.
“Ngao…!”
“Ha ha…!”
Đột nhiên, một tiếng gào thét gầm lên, theo sau là tiếng cười điên dại từ bên cạnh truyền tới, nghe mà rợn tóc gáy.
Liễu Như đứng khá gần nơi phát ra âm thanh. Nàng quay đầu nhìn lại, ngay lập tức toàn thân lạnh toát!
Trong màn mưa, một thân hình thây ma to lớn, vạm vỡ như trâu mộng dần dần hiện rõ. Mục tiêu của nó lúc này chính là Liễu Như.
Con quái vật này có mấy đôi tay, và trên mỗi cánh tay là những lưỡi đao phủ loang lổ vết máu và gỉ sét. Nước mưa xối lên những lưỡi đao, cuốn trôi cả những vệt máu cũ, từng giọt đỏ thẫm “tong tong” nhỏ xuống mặt đất. Cảnh tượng kinh hãi vô cùng, không biết những lưỡi đao này đã chém chết bao nhiêu người sống!
Thân thể con thây ma to như trâu, tứ chi dữ tợn. Nhưng trên cái thân hình to lớn, xù xì, đáng sợ ấy lại là một cái đầu phụ nữ nhỏ nhắn đến khó tin. Cái đầu có mái tóc dài xõa xuống, nhăn nhúm tựa như quỷ dữ. Khuôn mặt nó bị nước mưa gột rửa càng trở nên âm trầm, ác độc hơn!
“Tại sao… Tại sao bỏ ta lại!”
Đột nhiên, khuôn mặt nữ nhân kia mở miệng, giọng nói vô cùng khó nghe và không rõ ràng.
Âm thanh đã bị biến dạng, dù vẫn là ngôn ngữ của loài người nhưng lại là giọng nói của ma quỷ, một giọng nói tràn đầy oán niệm, muốn đoạt mạng người!
“Đệt mẹ nó! Đệt mẹ nó chứ! Nó là thứ quái gì vậy?”
Mạc Phàm vội vàng kéo Liễu Như về bên cạnh mình.
Nhìn con Đao Phủ Thi Tướng xấu xí đến độ khiến người ta phải rợn tóc gáy này, Mạc Phàm tự hỏi trong lòng: Con quái vật này đã gắn lên người nó bao nhiêu sinh vật chết vậy? Nếu không thì tại sao nó lại có thể xấu xí, dữ tợn và ác độc đến thế?
“Thi Tướng, Đại Thi Tướng! Xong! Xong rồi! Chúng ta chết chắc rồi!”
Tên lùn hoảng sợ nhìn con Đại Thi Tướng, dáng vẻ chỉ muốn quay đầu bỏ chạy để giữ mạng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch]