Chương 559: Huyền Xà chiến giáp

Phát hiện mình đuổi nhầm mục tiêu, Đao phủ Thi Tướng lập tức quay đầu lại. Nó há to miệng gầm lên một tiếng kinh thiên, luồng âm thanh cuồng bạo cuốn theo cả gió mưa táp thẳng vào mặt Mạc Phàm. Nhờ có Huyết Thú Ngoa dưới chân, Mạc Phàm hoàn toàn có thể né tránh đòn công kích của nó.

Thi Tướng đạp lên vũng bùn xông tới, vung vẩy đao phủ chém loạn xạ, thậm chí cả những con vong linh lân cận cũng bị nó chém tan xác…

“Cự Ảnh Đinh!”

Ở bên cạnh, Diệp Mộng cuối cùng cũng hoàn thành xong ma pháp trung cấp của mình. Một luồng năng lượng hắc ám mãnh liệt từ người nàng tuôn ra, sức mạnh hắc ám này vượt xa khả năng khống chế của Mạc Phàm, hiển nhiên là nàng đang sở hữu linh chủng Ám Ảnh hệ cao cấp!

Ba chuôi Cự Ảnh Đinh hiện ra rồi đột ngột biến mất trong màn mưa.

Tình huống khẩn cấp, nàng không có ý định để chúng ẩn nấp mà điều khiển cả ba cây đinh lao thẳng về phía Thi Tướng.

Lôi hệ sơ cấp của Mạc Phàm không thể gây choáng cho con Đại Thi Tướng này, nhưng Cự Ảnh Đinh lại sở hữu lực lượng giam cầm mạnh mẽ hơn nhiều!

Chuôi thứ nhất cắm vào người Đại Thi Tướng, khiến nó không cách nào di chuyển, tựa như bị một cây trường thương xuyên qua eo rồi ghim chặt xuống đất, dù cho nó mạnh mẽ dị thường cũng khó lòng rút ra.

Chuôi thứ hai đâm vào, nó liền không thể gầm gừ, cánh tay đang vung vẩy cũng trở nên bất động, chỉ còn đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Diệp Mộng.

Chuôi thứ ba xuyên tới, Thi Tướng như bị đả kích tinh thần, toàn thân thống khổ co giật!

Cự Ảnh Đinh vẫn có tác dụng rất tốt với Đại Thi Tướng, điều này giúp Mạc Phàm tranh thủ được chút thời gian. Hắn lập tức phác họa Tinh Đồ Lôi hệ.

“Phích Lịch – Oanh Tạc!”

Xung quanh Mạc Phàm, những tia điện lẹt xẹt lóe lên. Khi ngón tay hắn chỉ về phía đỉnh đầu Thi Tướng, từng đạo sấm sét đen kịt hung hãn giáng xuống.

Thân thể cường tráng của Thi Tướng bị đánh cho tơi tả, giáp trụ vỡ nát, trên người thình lình xuất hiện một lỗ thủng toang hoác.

Vài tia sét nữa giáng xuống, thân thể nó lại thêm nhiều vết thương, máu tươi không ngừng tuôn ra.

Nếu là sinh vật khác, bị thương nặng đến mức này đã sớm sống dở chết dở, nhưng đối với vong linh, những tổn thương này không ảnh hưởng quá lớn. Da thịt của chúng hoàn toàn có thể phục hồi bằng cách cắn nuốt sinh vật khác, chỉ cần không bị tổn hại đến bộ phận hiểm yếu, chúng vẫn sẽ mạnh mẽ như thường.

“Gào ạch~~~~~~~~~~~~!!!!”

Đao Phủ Thi Tướng đột nhiên vặn vẹo cơ thể đầy máu, dưới sức mạnh man rợ đó, Cự Ảnh Đinh cũng bắt đầu lung lay.

Sức mạnh của Cự Ảnh Đinh có giới hạn, một khi sinh vật bị giam cầm mạnh đến trình độ nhất định, nó cũng sẽ bị phá tan.

Quả nhiên, Thi Tướng đã thoát khỏi sự trói buộc của Cự Ảnh Đinh. Nó vẫn mang bộ dạng bách chiến bách thắng, có lẽ vì đã rất lâu rồi chưa phải chịu sự sỉ nhục thế này, cái đầu nữ nhân của Thi Tướng đột nhiên phun ra một chiếc lưỡi đỏ lòm, dài ngoằng.

Chiếc lưỡi lao về phía Mạc Phàm với tốc độ cực nhanh. Dù có Huyết Thú Ngoa, Mạc Phàm cũng không thể né được đòn tấn công xảo quyệt này. Cái lưỡi quấn chặt lấy chân trái, kéo giật hắn lên không trung.

Mất đi trọng tâm, Mạc Phàm cảm thấy mình đang bị kéo lại gần Thi Tướng. Một khi bị nó tóm được, nếu không bị chém thành thịt vụn thì cũng bị cái miệng quái dị kia cắn nát đầu.

Đừng thấy nó là một cái đầu nữ nhân bình thường, cái miệng lúc này đã ngoác ra chiếm hơn nửa khuôn mặt, trông như thể sắp nứt toác cả hộp sọ.

Thấy hắn bị tóm, Diệp Mộng nhất thời không biết phải làm sao, liền nghe Mạc Phàm đang bị treo trên không hét lên: “Dùng ma pháp khác đi!”

Nàng không nghĩ nhiều, lập tức phác họa Tinh Đồ.

Khi Mạc Phàm bị kéo đến gần Thi Tướng, ý niệm hắn vừa động, một luồng sáng màu xanh đen lập tức hiện ra quanh người!

Ánh sáng này không tỏa ra ngoài, mà lượn lờ bao bọc lấy những vị trí hiểm yếu trên cơ thể Mạc Phàm. Chỉ trong vài giây, cả người hắn đã được luồng sáng xanh đen bao phủ hoàn toàn.

“Khanh!!”

“Khanh!!!!!!”

Thi Tướng giơ hai cây đao phủ lên, bổ thẳng vào người Mạc Phàm.

Tia lửa tóe lên, hai cây đao chém trúng lồng ngực hắn. Với sức mạnh kinh người này, bất cứ ai cũng sẽ bị xé toạc làm đôi…

Thế nhưng, khi lưỡi đao chém lên người Mạc Phàm, không có tiếng xé thịt vang lên, thay vào đó là tiếng kim loại va chạm chói tai!

Mạc Phàm bị hai đòn này đánh văng xuống chân Thi Tướng. Thấy con mồi vẫn chưa chết, nó tức giận giơ bàn chân khổng lồ lên, nhắm thẳng bụng Mạc Phàm mà giẫm xuống.

Cơ thể Mạc Phàm vẫn còn choáng váng, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn vẫn kịp phác họa Tinh Đồ Ám Ảnh hệ. Ngay khi bàn chân của Thi Tướng giẫm xuống, Mạc Phàm liền chìm vào bóng tối, tách thành hai cái bóng lướt sang hai bên.

Đao phủ Thi Tướng giẫm hụt, lại không đoán được bóng nào là thật, bốn cánh tay nó liền chia ra hành động, hai cây đao chém về bóng bên trái, hai cây chém về bóng bên phải!

Mạc Phàm vừa hiện hình đã ăn trọn hai đao của nó. Còn chưa kịp đứng vững, cả người hắn đã bị một lực va chạm cực mạnh đánh bay đi, vẽ một đường cong trên không rồi rơi xuống đất, cày ra một rãnh bùn thật dài!

“!”

Mạc Phàm khó khăn bò dậy, cảm thấy vị tanh ngọt trong cổ họng, máu tươi đã chực trào ra.

Hắn nhìn xuống người, bề mặt Huyền Xà chiến giáp đã xuất hiện vài vết đao hằn sâu. Huyền Xà chiến giáp thuộc loại giáp mềm, nên đao phủ của Thi Tướng không thể chém rách nó, nhưng lực chấn động cực lớn đã khiến nội tạng Mạc Phàm như muốn lệch cả ra ngoài!

Diệp Mộng liếc nhìn Mạc Phàm, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Rõ ràng, ma cụ chiến giáp màu xanh đen này là hàng cực phẩm, chịu một đòn mạnh như vậy từ Đao phủ Thi Tướng mà không hề hấn gì!

“Thứ Nguyên Triệu Hoán!”

Trước mặt Diệp Mộng xuất hiện một vết nứt không gian màu xanh nhạt.

Đề xuất Voz: Em đã là thiên thần
BÌNH LUẬN