Chương 572: Lại gặp Lục Trà Nam

Theo lời gã lùn kia, Mạc Phàm cuối cùng cũng tìm được con đường do người dân từ Thành Bác chiếm cứ.

Con đường này không dài lắm, vắt ngang qua hai đại lộ, là nơi chuyên buôn bán các vật phẩm ma pháp.

Mạc Phàm đến từ một học viện ma pháp danh tiếng, nơi phần lớn học viên đều là Pháp sư Trung cấp, được xem là những người có địa vị trong xã hội. Nhưng thực tế, ngoài xã hội vẫn còn rất nhiều Pháp sư Sơ cấp và dân thường đang vật lộn mưu sinh, nào là buôn bán vật liệu ma cụ, mua đi bán lại ma thạch, hay thu mua những bộ phận có giá trị trên xác yêu ma…

Hiển nhiên, con đường Hồi Li này cũng là một nơi như vậy. Nơi đây buôn bán đủ loại vật phẩm ma pháp tạp nham, giá cả dao động từ 500 cho đến 1 vạn.

Vì buôn bán đủ loại ma cụ nên giá trị của chúng cũng khó mà xác định chính xác. Giống như cửa hàng ma pháp Cửu Nguyên trên con đường này, nó bày bán đủ thứ, trông không khác gì một tiệm đồ cũ.

Nhiều Pháp sư túi tiền eo hẹp thường lui tới những nơi thế này để "đào bảo", thỉnh thoảng lại mua được vài món hời. Đối với họ, chuyện này chẳng khác nào trúng số độc đắc. Có thêm một ma cụ là có thêm sức mạnh, giúp thực lực tăng lên một tầm cao mới!

Thật ra, Mạc Phàm cũng không hy vọng sẽ gặp được người quen. Dù sao hắn cũng chẳng biết hết toàn bộ người dân Thành Bác. Vì vậy, hắn chỉ mang tâm lý đến xem thử xem họ là ai…

Đi qua mấy cửa hàng, Mạc Phàm phát hiện hơn phân nửa nhân viên và ông chủ ở đây đều là người dân Thành Bác. Nhận ra điều này rất đơn giản, chỉ cần nghe giọng nói của họ là biết. Giọng địa phương của họ quá nặng.

Xem ra cuộc sống của mọi người ở đây khá thoải mái. Ai nấy đều cười nói vui vẻ, không có vẻ gì là lo lắng, sợ hãi.

“Đệt mẹ! Cái này mà cũng gọi là hàng à? Toàn một đống ve chai! Vậy mà ngươi cũng bỏ ra 10 vạn để mua? Ngươi ngu à? Tiền chứ có phải giấy lộn đâu!”

Một giọng nói khàn khàn khó nghe vô cùng vang ra từ trong cửa hàng.

Thế nhưng, giọng nói này lại quen thuộc đến lạ với Mạc Phàm. Hắn liếc mắt vào trong, lập tức nhận ra ông chủ quán đang mắng nhân viên. Gã chủ quán có khuôn mặt đen, mắt nhỏ, mũi tẹt. Dù có chút thay đổi nhưng vẫn không khác mấy so với thời trung học.

“Triệu Chó Săn!”

Mạc Phàm cười, lên tiếng chào hỏi gã chủ quán.

Lúc này, Triệu Khôn Tam đang tức điên người. Hắn bực vì mấy tên thủ hạ mắt mù dám vác một đống rác rưởi về, vừa mắng vừa lo không biết bán mớ này thế nào để thu hồi 10 vạn tiền vốn. Bỗng nghe có người gọi biệt danh cũ của mình, hắn liền bùng nổ!

Ngày xưa, Triệu Khôn Tam hay đi theo Mục Bạch gây sự, nhưng gã Mục Bạch kia lại chẳng coi hắn là anh em, chỉ xem như chó săn. Biệt hiệu này cũng từ đó mà ra.

“Muốn chết à? Ngươi có tin ta dùng một ma pháp oanh chết ngươi ngay lập tức không? Nói cho ngươi biết, lão tử đây là Pháp sư đấy nhé! Pháp sư Sơ cấp bậc 3 hẳn hoi!”

Triệu Khôn Tam quay phắt lại, chửi ầm về phía Mạc Phàm…

Nhưng chửi được nửa chừng, giọng hắn cứ nhỏ dần. Hắn nhìn Mạc Phàm mà như gặp quỷ.

“Là… là ngươi!”

Đôi mắt ti hí của Triệu Khôn Tam dán chặt vào Mạc Phàm. Phải một lúc lâu sau, hắn mới hết sững sờ.

Mạc Phàm!

Sao lại là Mạc Phàm chứ?

Kể từ sau thảm họa ở Thành Bác, Triệu Khôn Tam đã không còn gặp lại hắn. Nghe nói hắn vào học một trường đại học danh tiếng, ở đó nổi như cồn, phát triển vô cùng thuận lợi!

Hắn cũng không để ý nhiều đến Mạc Phàm, vì ngày trước hắn toàn dùng cặp mắt chó của mình để xem thường người ta.

Nhưng có một chuyện Triệu Khôn Tam biết rõ, đó là Mục Bạch vẫn luôn dõi theo Mạc Phàm. Mỗi lần có tin tức về Mạc Phàm, Mục Bạch lại lập tức bế quan khổ tu, chỉ muốn vượt qua Mạc Phàm để chứng minh mình xuất sắc hơn, để rửa sạch nỗi sỉ nhục năm xưa.

“Đúng vậy! Là ta đây! Lâu rồi không gặp.”

Mạc Phàm cười tươi như hoa, nhưng trong lòng bàn tay, tia sét đã nổ lách tách. Cái tên chó săn này mà còn phun ra lời nào khó nghe, hắn không ngại dạy cho gã một bài học về cách làm người!

“Ông chủ, có cần tôi gọi người đuổi thằng này ra ngoài không? Cái thằng láo toét! Mày không nhìn xem đây là địa bàn của ai à?”

Gã nhân viên thấy ông chủ tức giận liền xông ra nói.

“Cút nhanh cho khuất mắt tao! Mày thì làm được cái gì?”

Triệu Khôn Tam không nhịn được mắng tên nhân viên.

Nói đùa à? Dù có gọi hết người trong cửa hàng này ra cũng chưa chắc là đối thủ của Mạc Phàm. Triệu Khôn Tam không ngốc, hắn thừa biết tu vi hiện giờ của Mạc Phàm đáng sợ thế nào!

“Sống tạm bợ được thế này cũng không tệ đâu!”

Mạc Phàm thu lại tia sét, đi tới vỗ vỗ vai Triệu Khôn Tam.

Triệu Khôn Tam thấy Mạc Phàm khen mình thì cười gượng, muốn đáp lại mà không biết nói gì.

Quả nhiên, Triệu Khôn Tam đúng là một tên chó săn. Chuyện Mạc Phàm đến cửa hàng của hắn ngay lập tức được báo cho Mục Bạch.

Chẳng bao lâu sau, Mục Bạch đã đến. Mạc Phàm ngồi trên ghế uống chưa được mấy ngụm trà thì gã Mục Bạch kia đã tiêu sái bước vào.

“Lục Trà Nam, đã lâu không gặp.”

Mạc Phàm nhìn Mục Bạch, lên tiếng chào hỏi.

Gã Mục Bạch này vẫn ăn mặc bảnh bao như cũ, tóc tai bóng lộn chải chuốt cẩn thận. Chẳng biết bộ trang phục và trang sức trên người là hàng thật hay giả, nhưng tóm lại, nhìn là biết loại nhà có tiền.

Có điều, Mạc Phàm cũng nhận ra, giữa hai hàng lông mày của gã này không còn vẻ kiêu ngạo, tự phụ như xưa, thay vào đó là sự chững chạc và trầm tĩnh. Có lẽ biến cố ở Thành Bác đã ảnh hưởng không nhỏ đến hắn.

Nghe gã lùn nói con đường này đã được Mục Bạch mua lại, xem ra tài kinh doanh của hắn rất giỏi. Mấy cửa hàng này giá trị không hề rẻ.

Qua cảm nhận hơi thở, Mạc Phàm cũng biết Mục Bạch vẫn chuyên tâm tu luyện, còn chuyện buôn bán có lẽ đã giao hết cho tên chó săn Triệu Khôn Tam xử lý. Rất nhiều người dân Thành Bác di cư đến đây đều được hắn thu nhận làm công. Hiếm khi thấy tên này làm được việc tốt như vậy, giúp đỡ đồng hương có công ăn việc làm ổn định, không phải ăn nhờ ở đậu nơi đất khách quê người.

Vốn dĩ lúc bước vào cửa hàng, tâm trạng Mục Bạch rất háo hức, nhưng vừa nghe Mạc Phàm gọi mình là “Lục Trà Nam”, sắc mặt hắn liền sa sầm, thầm chửi Mạc Phàm trong bụng.

Liễu Như ngồi một bên, chăm chú quan sát hai người, cảm thấy mối quan hệ giữa Mạc Phàm và hai người bạn học cũ này kỳ lạ đến cực điểm.

“Nếu đã đến rồi thì tối nay ta sẽ đưa ngươi đi thăm Chu Mẫn một chuyến, mọi người cùng tụ tập.”

Cuối cùng, Mục Bạch vẫn nở lại nụ cười lúc mới bước vào, hắn cũng lười trở mặt với tên điên Mạc Phàm này.

“Chu Mẫn cũng ở Cố Đô à?”

Mạc Phàm hơi kinh ngạc hỏi.

Nói đến Chu Mẫn, đã lâu lắm rồi hắn không có tin tức gì về cô. Sau thảm họa ở Thành Bác, rất nhiều mối quan hệ của Mạc Phàm đã bị cắt đứt, hắn không biết mọi người đã đi đâu, cũng chẳng có cách nào liên lạc.

“Cô ấy học ở học phủ Cố Đô, là bạn học của ta. Vì cuộc tranh đoạt suất đề cử nên cô ấy đã bế quan tu luyện một thời gian dài rồi. Ta cũng như ngươi, lâu lắm rồi không gặp.”

Mục Bạch uống một ngụm trà rồi nói.

“Ồ?”

“Dĩ nhiên, cái suất đề cử kia, cô ấy căn bản không có chút hy vọng nào giành được đâu.”

Mạc Phàm cũng gật đầu đồng tình. Tranh giành suất đề cử không hề dễ dàng. Gia cảnh của Chu Mẫn cũng bình thường, chỉ đơn thuần dựa vào nỗ lực của bản thân mà muốn chiếm một vị trí trong top 10 của học phủ Cố Đô thì gần như là không thể.

“Còn có cả tên Vương Bàn Tử nữa, hắn cũng ở đây. Gọi hắn tới luôn nhé.”

Triệu Khôn Tam như nhớ ra điều gì, vội nói.

“Được!”

Tất cả mọi người ở đây đều đã cùng nhau trải qua biến cố ở Thành Bác, giờ gặp lại, ngồi nói chuyện với nhau cũng xem như là đồng đội từng vào sinh ra tử. Chút mâu thuẫn, oán hận thời đi học đặt vào hiện thực tàn khốc này quả thật không đáng nhắc tới. Thế nhưng, Mạc Phàm vẫn nhìn ra được, Mục Bạch có vẻ vẫn không phục hắn cho lắm.

“Ta đi đặt chỗ trước đây. Hai người kia nghe nói ngươi đến Cố Đô cũng đã đồng ý đến tụ tập rồi.”

Mục Bạch đặt điện thoại di động xuống, sau đó quay sang nói với Mạc Phàm.

“Mục… Mục Bạch, ngươi còn làm việc cho Mục Gia không? Hay là tự mình làm?”

Mạc Phàm liếc nhìn mấy cửa hàng xung quanh rồi hỏi. Hắn cũng nhận ra mấy cửa hàng trên con phố này có giá trị không hề nhỏ.

“Tự mình làm. Mục Gia… Hừ, bọn họ xem chúng ta chẳng khác gì ăn mày.”

Mục Bạch hừ lạnh, giọng điệu rõ ràng rất oán hận Mục Gia.

“Sao thế?”

Mạc Phàm nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú.

“Nói cho ngươi biết cũng vô dụng. Tóm lại, ngay từ đầu, Đại tộc Mục thị hoàn toàn không thèm để nhánh nhỏ của chúng ta vào mắt. Ngay cả Mục Trác Vân cũng không được như ý. Thứ duy nhất bọn họ hứng thú chính là Mục Ninh Tuyết, bởi vì cô ấy có Thiên Sinh Thiên Phú…”

Mục Bạch nói.

“Đúng là Thiên Sinh Thiên Phú của cô ấy rất mạnh.”

Mạc Phàm gật đầu đồng tình.

Thiên Sinh Thiên Phú của Mục Ninh Tuyết không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Uy lực kinh người của Băng Tinh Sát Cung đến tận bây giờ vẫn khiến Mạc Phàm khắc sâu trong tâm trí.

Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên
BÌNH LUẬN