Chương 586: Quả Bố Thi Tướng
“95% à, ha ha, thế giới rộng lớn như vậy, sao ngươi không tự mình đi xem thử?” Mạc Phàm cười lạnh một tiếng.
“Có ý gì chứ, ta ở Cố đô này rất tốt mà, trên không cha mẹ, dưới có vợ đẹp con thơ. Có khi đánh xong trận này trở về, con trai ta đã chào đời rồi. Vợ ta dáng người cao ráo, gộp cả hai lại thì sau này con trai ta chắc chắn sẽ là một pháp sư cao to đẹp trai, sau đó ta sẽ cho nó vào Hội Thẩm Phán học tập.” Tên lùn thao thao bất tuyệt.
“Ý của ta là ngươi biến đi cho khuất mắt, ít học thật đáng sợ. Ồ, vợ ngươi sắp sinh rồi à?” Mạc Phàm có chút bất ngờ.
“Cái đó… Ngươi chờ chút, để ta làm thịt mấy con Hủ Thi khốn kiếp này đã. Mẹ nó chứ, một đống thây ma to xác gớm ghiếc mà cũng dám giương oai múa võ với ông à.” Tên lùn nói rồi liền bùng lên một ngọn lửa, thật không ngờ hắn cũng là một Hỏa hệ pháp sư.
Bất quá, sau khi tiến vào Trung giai, số lượng hệ ma pháp mà mọi người thức tỉnh đã tăng lên hai. Hơn nữa, ngoại trừ Lôi hệ có tỷ lệ thức tỉnh không cao, các nguyên tố ma pháp khác đều có thể dẫn dắt thức tỉnh, cho nên xác suất xuất hiện Hỏa hệ cũng không còn hiếm hoi như lần đầu nữa. Dù sao Hỏa hệ cũng là nguyên tố ma pháp có sức sát thương tốt nhất, pháp sư Trung giai có tiền dù phải đập nồi bán sắt cũng sẽ cố thức tỉnh Hỏa hệ làm hệ thứ hai của mình.
Mạc Phàm thật ra đã nhìn ra, tên lùn này chỉ chạy tới đây giả vờ đánh cho có lệ, cố ý trốn bên cạnh phó đội trưởng như mình để danh chính ngôn thuận không cần phải xông lên tuyến đầu, chứ gã này từ đầu đến cuối có tung ra chiêu ma pháp Trung giai nào đâu.
Thế nhưng khi đối mặt với mấy con Hủ Thi thân hình cao lớn trước mắt, hắn liền vận dụng Liệt Quyền!
Như muốn trút toàn bộ sự không cam lòng và oán hận đối với bộ gen thấp lùn của mình lên đầu đám Hủ Thi, uy lực của một quyền này thật đúng là không nhỏ, lập tức bắn thủng mấy con Hủ Thi kia. Sau đó, hắn lại cười hì hì, mang theo niềm vui sướng sắp được nối dõi tông đường của một người đàn ông mà nói: “Là con trai, ta đã lén đi xét nghiệm rồi. Ta biết tất cả mọi người đều thích gọi ta là thằng lùn. Ta thì không để ý, nhưng không có nghĩa là ta không muốn có một thằng con trai để nở mày nở mặt. Với số tiền lão tử tích cóp bao năm nay, kiểu gì cũng có thể giúp nó trở thành một pháp sư hàng đầu!”
“Thật không ngờ ngươi lại là một kẻ muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh. Nhưng theo kịch bản của mấy bộ phim Hàn Quốc sến súa, mấy tên như ngươi, kiểu sắp về nhà đón con chào đời hay rửa tay gác kiếm ấy, đều chết hết cả lũ. Giây phút cuối cùng thường chỉ kịp để lại một hai câu trăn trối đẹp đẽ cho đời thôi.” Mạc Phàm vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Phỉ phui cái mồm, nguyền rủa tao chết à? Ông nội lùn đây mệnh lớn lắm, đám Hủ Thi rách nát này lão tử không giết một ngàn cũng phải tám trăm.” Tên lùn tức tối mắng, rất có khí thế nhảy dựng lên, một quyền chỉ đánh tới đầu gối của Mạc Phàm.
“Vậy tại sao không có tên ngươi trên Vong Linh Bảng?” Mạc Phàm thuận thế không buông tha.
“Câu vừa rồi của ngươi nói thế nào ấy nhỉ?”
“Câu nào?”
“Thế giới rộng lớn gì đó, người tài còn nhiều gì đó, tặng lại cho ngươi!”
“Hai tên khốn các ngươi nói chuyện vui vẻ quá nhỉ. Vừa hay ở hướng năm giờ có một con Quả Bố Thi Tướng đang đuổi theo chúng ta, dẫn theo vài tay chân cứng cựa đi giải quyết nó đi.” Giọng của Yêu Nam đột ngột xen vào.
Thân là Thống soái, Yêu Nam đã sớm để ý hai gã lười biếng này rồi, nhưng hắn cũng không thèm bận tâm, dù sao sớm muộn gì cũng có việc cho bọn họ ra sức!
“Lãnh đạo, đó là Thi Tướng đấy, mấy người chúng ta không đối phó nổi đâu. Mà dù có đối phó được thì đại đội cũng đã tiến về phía trước với tốc độ nhanh như vậy, chúng ta tụt lại phía sau thì phải làm sao?” Tên lùn bắt đầu lươn lẹo.
“Vậy thì chờ chết đi. Đừng cãi lời, ta không đùa với các ngươi đâu. Cô gái kia, còn cả tên mặt thẹo nữa, hai người các ngươi hỗ trợ Phó đội trưởng đi giết Thi Tướng!” Giọng Yêu Nam thoáng chốc trở nên lạnh lùng, không cho một cơ hội thương lượng nào.
Tên mặt thẹo và cô nàng Thanh Lạt Tiêu lập tức rút khỏi trận chiến. Vẻ nghiêm túc và tuân lệnh của hai người họ trông chuyên nghiệp và mạnh mẽ hơn Mạc Phàm và tên lùn rất nhiều.
“Đi cũng được, nhưng bọn họ phải nghe lời tôi, tôi không muốn giao mạng mình cho một gã cà lơ phất phơ như thế.” Nữ pháp sư Ma Đằng không chút khách khí nói.
“Đây là mệnh lệnh, đừng có cò kè mặc cả với ta. Ở đây, ngoài ta ra, phó đội trưởng của các ngươi có toàn quyền chỉ huy.” Yêu Nam lạnh lùng liếc qua nữ pháp sư Ma Đằng, không hề nể nang chút nào, khiến người ta có cảm giác hắn cực kỳ lãnh đạm với phụ nữ.
Nữ pháp sư Ma Đằng đoán chừng đã phải nuốt một bụng tức giận. Nàng đường đường là người xếp thứ 7 trên Vong Linh Bảng, bây giờ lại phải nghe lệnh một tiểu pháp sư không chút kinh nghiệm. Nhưng nàng quả thực không có can đảm cãi lời Yêu Nam, cuối cùng chỉ có thể gật đầu nhận lệnh.
Nam tử mặt sẹo chữ thập ngược lại chẳng thấy sao cả, tỏ vẻ ông đây chỉ muốn chém giết thôi. Mấy con Hủ Thi quèn hắn cũng giết chán rồi, xông vào xông ra một hồi mà không bị thương, thật chẳng có chút thú vị nào.
“Yêu Nam, ngươi mà dám không chờ chúng ta, mẹ nhà ngươi chết chắc!” Mạc Phàm nhìn đám Vong Linh đông nghịt xung quanh, hung hăng nói với Yêu Nam.
“Nếu như ngươi tụt lại phía sau, ta ngược lại cam tâm tình nguyện chứng kiến ngươi đến báo thù, có điều lúc đó ngươi nên chạy về Ngoại thành tường thì hơn. Cho các ngươi 20 phút. Chúng ta dọn dẹp chướng ngại vật phía trước vừa vặn cần 20 phút, nếu các ngươi không quay lại thì tự thân vận động đi.” Yêu Nam vẻ mặt thản nhiên nói.
Yêu Nam vỗ vỗ đôi cánh sau lưng, thân thể lơ lửng phía trên toàn bộ đội ngũ. Ở nơi này, hắn là người duy nhất có thể bay.
Thấy Yêu Nam rời đi, tên lùn lập tức nói nhỏ: “Ngay từ đầu ta đã thấy hành động này không an toàn rồi. Nếu chúng ta đụng phải sinh vật cấp Thống lĩnh, tên yêu nam pháp sư Cao giai kia cũng chưa chắc cản nổi giúp chúng ta đâu.”
“Thay vì lải nhải ở đây, không bằng tranh thủ thời gian đi giết con Quả Bố Thi Tướng kia đi.” Thanh Lạt Tiêu hừ lạnh một tiếng.
Tên mặt thẹo đi theo sau lưng Thanh Lạt Tiêu, tiện tay một cước đá nát hai cái xác Hủ Thi bị hắn đông thành tượng băng, miệng còn phát ra tiếng cười khoái trá.
...
Đại quân tiến lên theo hướng 12 giờ, vì vậy hướng năm giờ gần như là đi ngược về phía sau.
Mạc Phàm, tên lùn, mặt sẹo, Thanh Lạt Tiêu bốn người lùi về cuối đội hình, liền thấy rất nhiều tấm vải liệm xác màu xám trắng rơi cách đó không xa. Những tấm vải này trông như da của một con quái vật nào đó, sau khi rơi xuống đất vẫn còn ngọ nguậy.
“Nó ở đâu?” Tên lùn kiễng chân nhìn ra xa.
Phía sau đội ngũ vẫn còn một đám Hủ Thi, nhưng chỉ là tàn quân lẻ tẻ. Dù sao đại đội pháp sư Trung giai với sức phá hoại kinh người cũng vừa mới san phẳng nơi này bằng một trận cuồng oanh loạn tạc, số lượng Hủ Thi sống sót chẳng còn bao nhiêu.
“Có phải là cái xác ướp kia không, ngay chỗ con dốc nhỏ ấy, nó trông như đang nhảy múa thì phải.” Đôi mắt của Mạc Phàm có thể nhìn xuyên qua bóng tối để thấy rõ vật thể ở xa hơn, vì vậy hắn liền chỉ tay về phía con dốc nhỏ.
“Xác ướp là của Kim Tự Tháp Ai Cập. Tuy rằng Vong Linh quốc độ ở Kim Tự Tháp Ai Cập cũng nổi tiếng thế giới như Vùng Đất Vong Linh ở Cố đô chúng ta, nhưng về hình thể, xương cốt, chất lượng Vong Linh của chúng ta ăn đứt bọn họ một bậc đấy.” Tên lùn thao thao bất tuyệt.
“Kim Tự Tháp? Chỗ đó cũng là Vong Linh quốc độ à?” Mạc Phàm mặt mũi kinh ngạc.
“Đương nhiên rồi! Chẳng lẽ giờ Lịch sử Yêu ma ngươi toàn trốn học đi chơi net à?” Tên lùn chất vấn.
“Nói không phải khoe chứ, ta mới xuyên không đến đây thôi.”
Mạc Phàm và tên lùn tán gẫu không ngớt, khiến cho Thanh Lạt Tiêu trán đã nổi đầy hắc tuyến. Nàng đã hoàn toàn không muốn chung đội với hai người này nữa, tự mình dẫn đầu phóng về phía con dốc nhỏ, quyết chém bay đầu con Quả Bố Thi Tướng kia cho nhanh!
Nam tử mặt sẹo chữ thập liếc nhìn Mạc Phàm và tên lùn, ha ha cười rồi cũng điều khiển Băng Tỏa lao qua bên đó.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bàn Long