Chương 588: Xâm Nhập Hầm Mộ

"Xì xì xì...!"

Một quả cầu điện quang khổng lồ khuếch tán, bắn ra vô số tia sét con. Theo sau một luồng sét chủ đạo giáng thẳng xuống, những tia sét con này lan tràn trong không khí, ngày càng trở nên dữ dội. Dường như càng phân tách ra nhiều nhánh, uy lực của chúng lại càng tăng mạnh!

Vì vậy, khi tia sét đánh trúng Quả Bố Thi Tướng, nó lập tức bị oanh tạc dữ dội. Lớp vải quấn xám trắng cùng huyết nhục bên dưới đều cháy đen, một bên bả vai của nó đã hoàn toàn biến mất. Quả Bố Thi Tướng này quả nhiên khác xa mấy con Thi Tướng trâu bò kia. Trước đây, lúc Mạc Phàm đối đầu với Đại Thi Tướng, Phích Lịch cấp ba còn chẳng ăn thua, nói gì đến việc gây ra thương tổn cỡ này. Xem ra tuy con Quả Bố Thi Tướng này tốc độ cực nhanh, nhưng chỉ cần khống chế được nó thì việc tiêu diệt cũng không khó.

Quả Bố Thi Tướng bị thương nhưng không hề nao núng, đôi mắt nó lóe lên ánh đỏ rực, thân thể bắt đầu xoay tròn tại chỗ…

Nó xoay tròn với tốc độ ngày càng nhanh, tựa như hóa thành một mũi khoan khổng lồ, cả người cứ thế chui thẳng xuống lòng đất…

Lớp đất bên dưới Khôn Chi Lâm không có rễ cây, hoặc nếu có cũng rất yếu ớt. Một khi kẻ địch đã chui xuống lòng đất thì Khôn Chi Lâm không thể nào giam cầm hiệu quả được nữa.

Rất nhanh, Khôn Chi Lâm đã bị mũi khoan khổng lồ kia xuyên thủng. Quả Bố Thi Tướng biến mất tăm dưới lòng đất, hoàn toàn mất dấu.

“Chết tiệt, lại để nó chạy thoát!” Gã đàn ông mặt sẹo tức giận nói.

“Chạy cũng không hẳn là tệ, chúng ta có thể tranh thủ thời gian đuổi kịp đại quân. Ta có cảm giác họ đi xa lắm rồi.” Gã lùn quay đầu lại nhìn hàng quân đang dần khuất xa.

Dư Thanh Tố tỏ vẻ rõ ràng không cam tâm. Nếu sớm biết con Thi Tướng này có khả năng đào đất, nàng đã dùng dây leo trói chặt nó lại. Quả Bố Thi Tướng quả thực khác biệt với những Thi Tướng khác, sở hữu nhiều năng lực xảo quyệt. Nếu lấy được Vong Linh kết tinh của nó, thứ hạng của nàng chắc chắn sẽ tăng lên không ít!

“Ha ha ha… ha ha ha…” Một âm thanh rất nhỏ vang lên từ sau lưng gã mặt sẹo, nghe như tiếng bước chân giẫm trên băng tuyết.

“Các ngươi có nghe thấy…”

“Rắc!”

Gã lùn vừa định nói thì mặt đất băng cứng dưới chân gã mặt sẹo chữ thập bỗng nhiên vỡ toang. Từ trong khe nứt, hai cánh tay trắng bệch như của Bạch Vô Thường của Quả Bố Thi Tướng thò ra!

Nó lao thẳng đến trước mặt gã mặt sẹo, hai tay siết chặt lấy cổ hắn. Gã mặt sẹo phản ứng cũng cực nhanh, ngay lúc bị tập kích, vô số đốm sáng lập tức hiện lên trên người.

Những đốm sáng màu nâu nhạt nhanh chóng hóa thành một bộ ma cụ chiến giáp bao bọc lấy cơ thể hắn. Thế nhưng, Quả Bố Thi Tướng tuy không có sức mạnh vật lý khủng khiếp nhưng lại cực kỳ dẻo dai, nó vẫn ghì chặt đầu gã mặt sẹo rồi kéo mạnh xuống đất. Đợi đến khi mọi người kịp phản ứng, hắn đã bị kéo đi xa hơn mười mét, lôi thẳng vào một cái huyệt động không ai để ý từ trước!

“Cứu hắn, mau cứu hắn!” Dư Thanh Tố biến sắc, dẫn đầu đuổi theo.

Không biết vì sao mà Dư Thanh Tố lại không có bất kỳ năng lực di chuyển nào, chỉ chạy bộ đơn thuần thì làm sao đuổi kịp con quái vật đang lôi gã mặt sẹo đi.

Cảnh tượng này diễn ra quá nhanh, dù là Mạc Phàm hay gã lùn cũng không kịp thi triển ma pháp để cứu viện.

“Hắn bị lôi vào Thi Động rồi, cứu thế nào đây? Chẳng lẽ chúng ta cũng nhảy xuống đó à?” Gã lùn chạy đến miệng hang, nhìn xuống chỉ thấy một màu đen kịt.

Tầm nhìn là một chuyện, nhưng địa hình trong hầm mộ đa phần đều vô cùng chật hẹp. Pháp sư bọn họ sợ nhất là bị áp sát, nếu không có kỹ năng phòng ngự dạng mai rùa thì chắc chắn sẽ bị đám Hủ Thi trong mộ xé xác!

“Các ngươi không đi thì ta đi!” Dư Thanh Tố cắn răng, không ngờ lại nhảy thẳng xuống huyệt động.

Mạc Phàm và gã lùn đứng đó trợn mắt há mồm. Phía dưới tình hình không rõ ràng mà cứ thế nhảy xuống, đúng là không muốn sống nữa mà.

“Làm sao bây giờ, chúng ta có xuống không?” Gã lùn nhìn Mạc Phàm, nhất thời không biết phải làm sao.

“Còn sao nữa, xuống cứu hai người họ ra… Tiểu Viêm Cơ, ra đây!” Mạc Phàm gọi một tiếng.

Hắn bắt đầu phác họa Tinh Đồ hệ Triệu Hoán. Ai ngờ Tinh Đồ còn chưa vẽ xong, Tiểu Viêm Cơ đã tự mình chui ra, còn giơ nắm đấm nhỏ lên, ra vẻ ta đây sắp giải cứu thế giới. Mạc Phàm thấy mà đau lòng, sớm biết thế này đã không cho nó xem Siêu Nhân Điện Quang rồi, cứ để dành kỹ năng triệu hồi là được!

Gã lùn đứng bên cạnh ngẩn cả người. Hắn không phải không biết Mạc Phàm có hệ đặc thù, chỉ cần là người hay để ý các bảng xếp hạng thì đều biết Mạc Phàm đứng thứ năm sở hữu ba hệ. Vấn đề là ma pháp Trung giai còn chưa phác họa được một nửa mà khế ước thú đã chạy ra là thế nào? Chuyện này vi phạm quy tắc ma pháp cơ bản rồi!

“Con bé này chắc có huyết thống hệ Không Gian nên mới tự chui ra được.” Mạc Phàm đành bất đắc dĩ giải thích.

“Trời ạ... Ta không dám nghĩ nữa đâu, nghĩ nữa chắc não ta nổ tung mất.” Gã lùn thành thật bày tỏ suy nghĩ của mình.

“Đừng nói nhảm nữa!” Mạc Phàm không cho gã lùn cơ hội ảo tưởng, một tay túm lấy hắn, để Tiểu Viêm Cơ đi trước soi đường, rồi hít một hơi sâu và nhảy thẳng xuống huyệt động.

“Không… đừng…”

Thể hình của gã lùn so với Mạc Phàm chênh lệch quá lớn. Mạc Phàm quả thực như một tên dã nhân, cứ thế lôi tuột hắn vào huyệt động.

Huyệt động thẳng đứng, trông như một cái hầm mộ được khoét rộng ra. Xung quanh không hoàn toàn là bùn đất mà được xây bằng những viên gạch cổ xưa khó bị ăn mòn. Xem ra thời xưa đã có người gia cố cái huyệt này!

“Mẹ kiếp, còn chưa tới đáy à!” Gã lùn không ngừng kêu la. Xung quanh tối đen như mực, hắn lúc này chẳng khác gì một mụ đàn bà đang hoảng loạn.

Tiểu Viêm Cơ soi sáng bên dưới, nhưng vẫn không thấy được điểm cuối.

“Rầm!”

Cuối cùng, một gian mộ thất xuất hiện phía dưới. Mạc Phàm đáp xuống bằng tư thế ngồi xổm, giảm đi lực rơi.

Gã lùn thì không được ung dung như vậy, ngã chổng vó, hai chân run lên, đau đến mức chửi cha mắng mẹ.

“Dư Thanh Tố đâu rồi?” Mạc Phàm nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng cô nàng ớt xanh đâu cả.

“Chắc cũng bị kéo đi rồi. Ở trên mặt đất chúng ta muốn xử lý Quả Bố Thi Tướng không khó, nhưng đây là địa bàn của nó, vào đây đúng là cửu tử nhất sinh!” Gã lùn làu bàu.

“Cứ tưởng nhảy xuống sẽ gặp một ổ Vong Linh chứ. Xem ra nơi này vẫn còn khá trống trải.” Mạc Phàm dùng Tiểu Viêm Cơ như một ngọn đèn, quan sát tình hình xung quanh.

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
BÌNH LUẬN