Chương 592: Mở ra một con đường máu

“Ngươi có bản lĩnh thì chạy trốn cho ta xem? Coi ông nội lùn ta chơi chết ngươi như thế nào!”

Tên lùn vừa lải nhải chửi bới, vừa thi triển Tường Ánh Sáng.

Đối với Phong Hầu Giác Quỷ mà nói, Tường Ánh Sáng không khác gì một bức tường không thể chạm tới. Tên lùn lại tạo thêm hai, ba bức tường nữa, phong tỏa toàn bộ đường lui của Phong Hầu Giác Quỷ. Dù nó có chạy đằng trời cũng không thoát.

Dư Thanh Tố oán khí đầy mình, không nói hai lời, liên tục ném Cuồng Lôi vào trong chiếc lồng ánh sáng. Lực lượng Lôi điện hung hăng giáng xuống người con Phong Hầu Giác Quỷ.

Có lẽ, xương cốt của con Phong Hầu Giác Quỷ này còn không cứng bằng con Khỏa Bố Thi Tướng kia. Lôi điện vừa đánh trúng, tiếng xương cốt rạn nứt lập tức vang lên, suýt nữa thì nó đã tan thành bột phấn. Chỉ còn lại nửa cái mạng, nó căn bản không thể trốn thoát.

“Đứng im đó! Để lão nạp tới siêu độ cho ngươi!”

Tên lùn không nói hai lời, liền ném một quả cầu ánh sáng mạnh mẽ vào trong!

Đúng là lúc không nên lãng phí thì lại lãng phí. Rõ ràng chỉ cần một ma pháp Quang hệ Sơ cấp là có thể kết liễu nó, đằng này tên lùn lại dùng hẳn ma pháp Trung cấp.

Chỉ thấy một quả cầu ánh sáng màu sữa bung ra, biến thành từng đạo ánh sáng sắc nhọn. Những tia sáng trắng này không khác gì những thanh lợi kiếm đâm xuyên qua Phong Hầu Giác Quỷ, nhanh chóng khiến cơ thể nó chi chít lỗ thủng.

Phong Hầu Giác Quỷ không cầm cự nổi vài giây đã vỡ thành vô số mảnh vụn màu đen. Cuối cùng, thứ còn sót lại là một cái bồng quỷ màu đen rơi xuống đất, chứng tỏ con quỷ này đã từng tồn tại và gây rối ở đây.

Tên lùn vừa thấy bồng quỷ rơi ra, hai mắt nhất thời sáng rực lên. Bất quá, hắn cũng là một kẻ khôn khéo, không hề lộ rõ ra mặt mà tỏ vẻ rất tùy tiện. Hắn tiện tay nhặt miếng bồng quỷ lên, miệng lẩm bẩm:

“Trông như cái quần lót, không biết dùng làm được gì không nhỉ? Thôi cứ cất tạm vậy, biết đâu lại có người mua.”

Vừa nói xong, tên lùn đã nhanh chóng nhét bồng quỷ vào túi tiền của mình.

Đáng tiếc, một bàn tay thô ráp đã chặn đứng hành động này của hắn. Gã đàn ông mặt sẹo hình chữ thập cười cười với hắn, để lộ hàm răng vàng khè vì hút thuốc lâu năm.

“Huynh đệ! Thứ này nhìn có vẻ rất đáng tiền. Ai ở đây cũng biết, con Phong Hầu Giác Quỷ này vô cùng giảo quyệt, nên thứ nó rơi ra sao có thể là đồ vô giá trị được chứ?”

Gã đàn ông mặt sẹo nói.

Tên lùn nghe vậy, vẻ mặt liền tiu nghỉu.

Cái tên đại hán thô kệch trông như lãng khách này vừa nãy suýt chết mà vẫn còn nhớ tới món hời này à? Không nói đâu xa, chỉ riêng tối nay nếu thu hoạch được cái bồng quỷ này, sau khi trở về chắc chắn hắn đã kiếm được một khoản lớn!

“Hắc hắc, nghe ngươi nói vậy, ta mới biết thứ này quý giá đến thế. Hay là thế này đi, ta sẽ tìm cách bán nó với giá cao, nên cứ để ta giữ. Bù lại, ta sẽ đưa cho các ngươi món đồ khác xem như chia chiến lợi phẩm, thế nào?”

Tên lùn cười hì hì nói.

“Để xem ngươi đưa chúng ta thứ gì đã? Ba người chúng ta mỗi người một phần.”

Hiển nhiên Dư Thanh Tố cũng không phải là kẻ dễ bị qua mặt.

“Một mảnh Linh Chủng?”

“Ngươi tưởng ta là thằng ngốc à? Lấy thứ khác ra!”

Gã đàn ông mặt sẹo tức giận nói.

“Được rồi! Được rồi! 500 vạn. Ta chia cho mỗi người các ngươi 500 vạn, được chưa? Thứ này các ngươi có đem đi bán, tối đa cũng chỉ được 2000 vạn thôi. Chia đều cho mỗi người 500 vạn, một phân cũng không thiếu!”

Tên lùn nói.

“Giá này vẫn hơi thấp.”

Tên lùn nghe vậy mà thấy đau đầu. Sớm biết tên này như vậy, lúc trước hắn đã mặc kệ gã cho rồi. Tự dưng cứu người giờ lại rước phiền phức. Đã chia cho bốn người mà vẫn còn chê ít.

Tên lùn cũng là người nói là làm. Hắn lập tức lấy ra ma thạch và mảnh linh chủng có giá trị tương đương trên thị trường để thay cho tiền mặt.

“Tinh Phách Nô Bộc này cho ngươi, coi như là 500 vạn.”

Tên lùn đưa cho Mạc Phàm một cái tinh phách.

Mạc Phàm thấy vậy liền sửng sốt. Tên này làm thế nào mà biết hắn đang cần tinh phách?

Nếu là trước kia, Mạc Phàm tuyệt đối sẽ không dùng số tiền quy đổi từ tinh phách này để đi cường hóa tinh trần. Nhưng lúc này, 49 hạt sao sắp đạt tới đại viên mãn, vì vậy, hắn quyết đoán nhận lấy tinh phách này và cường hóa ngay tại chỗ.

Hiện tại nhận thêm viên này nữa là hắn đã có 10 viên cường hóa. Còn thiếu 10 viên nữa là hắn có thể thi triển ra Liệt Quyền bậc 4!

Chờ lát nữa ra ngoài, hắn cần phải chú ý thu thập thêm tàn phách của vong linh cấp Nô Bộc. Đám vong linh kia tụ tập thành từng đàn, chết đi cũng hàng loạt, nên tốc độ ngưng tụ thành tàn phách rất nhanh…

Chia đồ xong, mọi người vội vàng rời khỏi mộ thất.

Không ra khỏi mộ thất thì còn đỡ, vừa ra khỏi, mọi người liền bị cảnh tượng trước mặt dọa cho giật mình.

Một biển hủ thi đen kịt đã bao vây toàn bộ khu vực. Những khuôn mặt, tứ chi, thân thể xấu xí, ghê rợn đập thẳng vào mắt, khiến ai nấy không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

“Chạy mau, chạy mau!”

Tên lùn thấy đại sự không ổn, liền hét lên, cũng không dám đôi co chuyện bồng quỷ nữa.

“Tiểu Viêm Cơ, mở đường!”

Mạc Phàm cũng không dám chậm trễ, lập tức chỉ huy Tiểu Viêm Cơ mở đường.

Tiểu Viêm Cơ bay lên phía trước cách ba thước, cao bốn thước. Sau đó, nó bắt đầu phồng mang trợn má rồi phun ra một ngọn lửa nóng hổi.

Ngọn lửa không khác gì một dòng sông lửa từ trên trời ập xuống. Nó cuồn cuộn đánh thẳng vào đám vong linh phía trước, trải thành một tấm thảm lửa đỏ rực. Toàn bộ vong linh cấp Nô Bộc trong phạm vi thảm lửa quét qua đều bị thiêu đốt sạch sẽ. Mấy con ở ngoài rìa không bị thiêu, thấy cảnh tượng như vậy liền nháo nhào chạy sang hướng khác.

Uy lực của ngọn lửa Thiên kiếp này còn bá đạo hơn cả Hồng Viêm. Hơn nữa, lúc này Tiểu Viêm Cơ mới chỉ ở Ấu Niên Kỳ, ngọn lửa Thiên Kiếp của nó còn chưa phát huy đến mức tận cùng!

“Trâu bò thật! Thú khế ước này của ngươi còn mạnh hơn bốn, năm pháp sư Hỏa hệ Trung cấp hợp lại đấy.”

Tên lùn giơ ngón tay cái lên tán thưởng Mạc Phàm.

“Ngươi cũng đừng có khen nữa. Mau dùng Quang hệ của ngươi đi, làm mù mắt đám hủ thi chó chết đang mò mẫm phía sau kia kìa. Chúng nó đuổi theo nhanh lắm đó.”

Mạc Phàm mắng.

Có lửa của Tiểu Viêm Cơ mở đường, thêm vào đó, Mạc Phàm và Dư Thanh Tố còn là pháp sư Lôi hệ, nên Lôi Ấn vừa tung ra đã khiến một mảng lớn vong linh bị tê liệt.

Dĩ nhiên, hiệu quả tê liệt quần thể chủ yếu đến từ Lôi Ấn của Mạc Phàm. Lôi Ấn bậc 4 của hắn rõ ràng mạnh hơn Lôi Ấn của Dư Thanh Tố quá nhiều, làm cho đám vong linh xếp thành từng đống kia căn bản không có cách nào tiếp cận được họ.

“Thấy đại quân ở phía trước rồi!”

Gã đàn ông mặt sẹo kêu lên.

Băng Tỏa ngưng tụ trong tay, gã đàn ông mặt sẹo dũng mãnh vung từng sợi sang hai bên, quật cho đám hủ thi lật nhào.

Từ vị trí của họ đến chỗ đại quân còn khoảng 1 km nữa. Vì vậy, cả bốn người không dám keo kiệt, lập tức kích hoạt giày ma cụ của mình. Sau khi kích hoạt, bốn người điên cuồng dẫm lên sỏi cát đen kịt đuổi theo đại quân, vừa chạy vừa vẽ Tinh Quỹ và Tinh Đồ.

Bên này, một sợi Ma Đằng phóng ra, trói chặt hai chân của một con hủ thi. Dù nó đã bị trói, cánh tay của nó vẫn có thể đột ngột vươn lên tóm lấy chân người, nhưng cả bốn người đều lười để tâm, cứ thế lao thẳng về phía trước.

Bên kia, ánh sáng của tên lùn nổ tung. Những mũi nhọn ánh sáng chói lòa khiến cho bốn, năm con vong linh gần đó không dám nhích lại gần, mắt chúng hoàn toàn bị mù. Chờ đến khi ánh sáng dần tắt, mấy con vong linh này khôi phục lại thị giác thì bốn người đã chạy xa chúng hơn 100 thước và đang bị một bầy thi khác bao vây!

“Ta tới! Phong Bàn – Thiên La!”

Gã đàn ông mặt sẹo cũng là một người rất có khí phách. Hắn giơ hai tay lên, thao túng ngọn gió xung quanh.

Gió lấy mọi người làm trung tâm, bắt đầu xoáy tròn lên cao. Từ một cơn gió nhỏ, nó dần cuộn lên thành một cơn lốc khổng lồ chạm tới tận trời, đủ sức càn quét mọi thứ xung quanh

Đề xuất Huyền Huyễn: Bắt Đầu Một Thân Vô Địch Đại Chiêu
BÌNH LUẬN