Chương 594: Bão Cát Màu Đen, Thi Thần!!

Yêu nam bay lượn trên đầu đoàn đội, ánh mắt gã quét qua quân đoàn Hủ Thi dày đặc, phát hiện một đám sinh vật mặc đồ trắng có dáng vẻ như U Linh!

Bên dưới lớp vải trắng là làn da tái nhợt. Thân thể chúng trông như nửa hư vô, có thể nhìn xuyên thấu, không đi bằng chân mà lơ lửng giữa không trung...

“Thấy bọn bay rồi nhé!” Yêu nam lạnh lùng cười.

Đội ngũ bắt đầu dốc toàn lực tiến về phía trước.

Các pháp sư Hỏa hệ trở thành chủ lực, những quả cầu Liệt Quyền với phạm vi công phá lớn liên tục oanh tạc vào đám Hủ Thi đen kịt. Nhất thời, máu thịt bay tứ tung, mặt đất phía trước biến thành một biển lửa ngùn ngụt.

“Đoàn pháp sư Quang hệ cũng ở phía trước, đang tụ hợp với các đội ngũ khác!” một pháp sư cưỡi Thiên Ưng bay lượn trên không, báo cáo với Yêu nam.

Giữa thủy triều Hủ Thi đen kịt, các đội pháp sư của nhân loại hiện ra từ nhiều hướng. Từng vầng ma pháp lấp lánh chính là cờ hiệu rực rỡ nhất, báo cho các đội khác biết rằng họ đang tiến đến điểm tập kết!

Trong số các pháp sư trung cấp, hệ Hỏa chiếm tỉ lệ khá lớn, không hiếm như Lôi hệ nhưng uy lực lại cực mạnh, khoảng cách tấn công cực xa trong những trận chiến quy mô lớn thế này. Vì vậy, tại các hướng mà đoàn đội đang tập hợp, có thể thấy từng mảng biển lửa khổng lồ như đang mở ra một con đường ánh sáng cho mọi người.

Vong linh sợ nhất là ánh sáng, kế đến là lửa. Những vong linh cấp Nô Bộc tương đối ngu ngốc cứ thế bước qua biển lửa, kết quả là tự bốc cháy.

Ngọn lửa thiêu đốt không ngừng, dễ dàng biến từng con vong linh cấp Nô Bộc thành tro tàn, không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho nhân loại. Ngọn lửa rực rỡ này là thứ duy nhất mang lại cho quân đoàn nhân loại một tia an toàn. Mọi người chỉ cần tìm kiếm ánh sáng của ma pháp, tìm kiếm hỏa diễm do vô số pháp sư trung cấp phóng ra thì sẽ không đến nỗi lạc đường mà chết!

“Những đội ngũ khác đều đã đến địa điểm chiến lược, nhìn lại các ngươi xem, quá chậm rồi…” Giọng của Yêu nam truyền xuống.

“Bọn họ là những đoàn pháp sư được huấn luyện bài bản, khả năng hợp tác chắc chắn mạnh hơn đội ngũ lâm thời của chúng ta nhiều.” Tưởng Lê bất mãn nói.

Yêu nam không thèm để ý đến Tưởng Lê, ánh mắt gã tập trung vào một đám sương mù đen kịt bên trong bầy Hủ Thi.

Đám sương mù đó tựa như một cơn bão cát đang cuộn trào, mục tiêu chính là đội của họ, những người chưa đến được điểm tập kết. Yêu nam thấy rõ đám Hủ Thi kia đang dạt ra, nhường đường cho cơn bão cát màu đen đó!!

“Có đại địch đang đến!!!” Pháp sư cưỡi Thiên Ưng trên không hét lớn.

Hắn vừa dứt lời cảnh báo, từ trong cơn bão cát màu đen bỗng phóng ra một thứ trông như xúc tu màu da người, với tốc độ kinh hoàng lao vút lên không trung!

Vừa giống lưỡi dài, lại giống cánh tay, càng giống một khối u thịt có thể kéo dài vô hạn. Đòn tấn công này nhanh đến mức không ai kịp phản ứng, nó đã xuyên thủng thân thể con Thiên Ưng trắng như tuyết. Thiên Ưng còn chưa kịp kêu lên một tiếng, thân thể đã cứng đờ sau khi bị đâm trúng, rồi bắt đầu co giật kịch liệt giữa không trung.

“Ọt ọt ọt ọt ọt ~~~~~~~~~~”

Cái xúc tu dài ngoằng đó như một chiếc ống hút khổng lồ, bắt đầu co giật. Có thể thấy rõ thứ gì đó đang được vận chuyển bên trong nó, chảy ngược về phía cơn bão cát màu đen. Cùng lúc đó, thân thể Thiên Ưng teo tóp dần. Chỉ trong chốc lát, sinh vật cường tráng này đã khô quắt lại.

Lông vũ mất đi màu sắc, biến thành một đám lông xơ xác bám vào bộ da bọc xương. Chỉ trong vài giây, con Thiên Ưng đã bị hút cạn toàn bộ sinh mệnh, trông như một cái xác khô bị phơi gió suốt mấy năm trời!

Gã pháp sư cưỡi Thiên Ưng sợ hãi đến mức rơi thẳng từ trên trời xuống, mặt mày tái nhợt vì kinh hoàng.

“Là… là Thi Thần!!!!”

Hắn coi như may mắn thoát chết, nhưng con Thiên Ưng của hắn thì chết quá thảm. Nếu cái xúc tu đáng sợ kia xuyên qua người hắn, chắc chắn hắn cũng sẽ lập tức biến thành một cái thây khô.

“Vong linh cấp Thống Lĩnh ư? Không thể nào, chúng ta lại gặp phải vong linh cấp Thống Lĩnh sao???” một pháp sư quân nhân xuất ngũ hoảng hốt nói.

Bọn họ không sợ Đại Thi Tướng, chỉ cần mọi người đồng lòng dùng ma pháp trung cấp oanh tạc là có thể đánh cho Thi Tướng tan xương nát thịt. Dù sao thì họ cũng có hơn 40 pháp sư trung cấp ưu tú, trong đó có không dưới 10 người thuộc Hỏa hệ! Nhưng Thi Thần thì hoàn toàn khác. Cho dù số pháp sư trung cấp có đông hơn nữa, chỉ cần một con vong linh cấp Thống Lĩnh xuất hiện là có thể đánh tan tác cả đoàn pháp sư này trong vài phút. Một khi đội hình tan rã, bầy vong linh vô tận sẽ lập tức bao vây họ. Chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người sẽ phải bỏ mạng tại nơi bẩn thỉu này, dưới những bộ nanh vuốt gớm ghiếc của chúng.

“Còn vài bước nữa là tập hợp được với các đội khác, vậy mà lại đụng phải Thi Thần, chúng ta phải làm sao đây? Đội chúng ta chỉ có một pháp sư cao cấp, tuy liên thủ đối phó Thi Thần không phải là không có hy vọng, nhưng xung quanh còn có hàng trăm hàng ngàn Hủ Thi, thỉnh thoảng lại xuất hiện Thi Tướng. Nếu mọi người tập trung hỏa lực đối phó vong linh cấp Thống Lĩnh, thì sẽ nhanh chóng bị lũ lâu la kia xé xác mất…” một pháp sư của Hiệp hội Ma pháp kinh hãi kêu lên.

Vong linh cấp Thống Lĩnh đối với họ mà nói chính là ác mộng, chỉ một con xuất hiện cũng đủ khiến tất cả mọi người ở đây chết không có chỗ chôn.

“Làm sao bây giờ? Chúng ta không muốn chết ở đây, không muốn chết!”

“Phát tín hiệu đi, mau phát tín hiệu cầu cứu các đội khác! Bên đó có không ít pháp sư cao cấp!”

“Đội trưởng, mau phát tín hiệu cầu cứu đi, cơn bão cát màu đen kia ngày càng gần rồi, tôi không muốn bị hút khô mà chết đâu…”

Một đám pháp sư hoảng loạn. Cái chết của con Thiên Ưng lúc nãy quá thê thảm, nghĩ đến cảnh mình cũng bị cái ống hút đó rút cạn máu thịt, nội tạng, ai nấy đều toàn thân run rẩy!

“Hừ, một lũ rác rưởi! Hành quân chậm như rùa đã đành, đến cả can đảm cũng kém xa quân chính quy. Phải biết các ngươi đều là những pháp sư ưu tú được lựa chọn, vậy mà đòi phát tín hiệu cầu cứu… Tất cả tiếp tục tiến lên cho ta!” Yêu nam phe phẩy đôi cánh, cất giọng đầy mỉa mai.

“Đội trưởng, ngài nói nghe nhẹ nhàng quá…”

“Có thời gian nói nhảm, không bằng phác họa thêm vài cái Tinh Đồ. Con Thi Thần trong cơn bão cát màu đen kia để ta xử lý, các ngươi cứ việc xông qua cho ta!!” Yêu nam thay đổi ngữ điệu, thần sắc trở nên nghiêm nghị, giọng nói lạnh như băng. Ánh mắt gã lướt qua mọi người, rồi dừng lại ở đám Mạc Phàm vừa trở về, nói tiếp: “Phó đội trưởng, cùng ta đi làm thịt con Thi Thần kia!”

“Mẹ kiếp nhà ngươi, lão tử vừa mới về đến nơi!”

Mạc Phàm đang thở hổn hển, gầm lên như một con sư tử cái.

Đề xuất Voz: Tình yêu học trò
BÌNH LUẬN