Chương 598: Vẫn Quyền Đầy Bá Đạo

Nhất niệm Tinh Quỹ!

Đây chính là cảnh giới phác họa cao nhất trong lĩnh vực pháp sư trung cấp. Những người như nghị viên Chúc Mông hay Liệp Vương, đẳng cấp của họ đã sớm đạt tới mức một ý niệm hoàn thành Tinh Đồ, nếu không thì làm sao có thể từ bảy Tinh Đồ, bảy chòm sao mà tạo thành một Tinh Cung khổng lồ được?

Nhất niệm Tinh Đồ thì Mạc Phàm chưa làm được, nhưng ít nhất hắn phải khống chế được Nhất niệm Tinh Quỹ. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể hoàn thành một ma pháp trung cấp trong chớp mắt, đủ sức đối phó với tình huống có nhiều sinh vật cấp chiến tướng thế này!

Nhất niệm Tinh Quỹ là dùng một ý niệm để nối liền bảy tinh trần. Rất nhiều người khi luyện tập kỹ năng này đều phải nhờ đến ma cụ. Trên thực tế, tại học phủ Minh Châu, đã có không ít pháp sư có tốc độ thi triển nhanh hơn Mạc Phàm… Trong thế giới Tinh Vân, các tinh trần đang bay tán loạn, nhưng dưới sự tập trung cao độ của Mạc Phàm, chúng nhanh chóng xẹt qua như những vệt sao băng, nối liền thành một quỹ đạo trôi chảy và rực rỡ!

Cứ như vậy, sáu đạo Tinh Quỹ còn lại cũng cần được hoàn thành trong một ý niệm. Mạc Phàm dứt khoát nhắm mắt lại, tốc độ tâm niệm chuyển động nhanh đến mức dường như khiến thời gian trôi chậm lại, tốc độ hành động của Thi Tướng cũng trở nên chậm đi vô hạn.

Đạo thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu!

Từng đạo Tinh Quỹ liên tiếp hoàn thành. Thậm chí trong thế giới Tinh Vân của Mạc Phàm không còn thấy tinh trần nữa, chỉ còn lại những đường Tinh Quỹ rực rỡ tươi đẹp giao thoa vào nhau.

Đạo thứ bảy cũng hoàn thành trong một ý niệm, toàn bộ Tinh Đồ hoàn thiện tỏa ra ánh sáng chói lọi gấp mấy lần lúc phác họa thông thường, chói mắt đến độ toàn thân Mạc Phàm đều phát ra vầng sáng ma pháp!

Trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, quá trình hoàn thành bảy ý niệm này có vẻ khá dài, nhưng trên thực tế, hai con Thi Tướng chỉ mới tiến về phía trước được trăm mét. Với tốc độ của chúng, trăm mét chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt!

“Thiên Quân – Phích Lịch – Cuồng Vũ!”

Mạc Phàm hét lên đầy uy nghiêm, ngón trỏ chỉ thẳng lên trời, dẫn Lôi điện cuồng bạo từ trên không giáng xuống.

Lôi điện đánh xuống bốn phía tạo nên những tia lửa điện tóe ra. Chỉ thấy những con giao long màu tím đen lao xuống, tạo nên một cảnh tượng thị giác chấn động, oanh kích thẳng lên người con Thi Tướng phun độc.

Thi Tướng phun độc di chuyển không nhanh bằng Quả Bố Thi Tướng, hơn nữa lần này Mạc Phàm thi triển ma pháp trung cấp quá nhanh. Con Thi Tướng có quai hàm như một con ếch khổng lồ này vừa định há miệng phun ra một cột nước độc thì bất ngờ trời giáng sấm sét, đánh cho nó nằm sấp trên mặt đất, thân thể cùng bùn đất xung quanh cháy đen một mảng.

“Xoẹt!”

Lôi điện lại lóe lên, phát ra tiếng rít chói tai. Lôi điện cuồng bạo tiếp tục giáng xuống, mỗi một tia đều đánh trúng lưng con Thi Tướng phun độc.

Nó vừa chống người đứng dậy, liền bị đánh cho tứ chi nhũn ra, toàn thân vô lực, thân hình càng bò sát mặt đất thêm vài phần, cả phần lưng cháy đen hoàn toàn!

“Ngao ách!”

Con Độc Lựu Thi Tướng xoáy lên một cơn gió lốc màu đen, đánh về phía Mạc Phàm, khiến toàn bộ Phích Lịch của hắn không thể phóng ra hết. Hắn đành mượn nhờ giày Huyết Thú nhảy đến một mô đất bên cạnh.

Trên mô đất có một khối nham thạch rộng hai mét. Thấy con Độc Lựu Thi Tướng lại lao đến, Mạc Phàm giơ chân lên, đạp bay khối nham thạch còn cao hơn đầu người này ra ngoài.

Giày Huyết Thú khiến cú đạp của Mạc Phàm mạnh mẽ vô cùng, khối nham thạch lao thẳng tới Độc Lựu Thi Tướng, đâm sầm vào khiến nó ngã lăn ra đất.

Nhưng con Độc Lựu Thi Tướng này đúng là da dày thịt béo. Nếu là yêu ma khác bị nham thạch đập trúng đã sớm đầu rơi máu chảy, còn nó lại chẳng hề hấn gì. Nó giũ sạch mảnh vỡ nham thạch trên người, rồi há cái miệng rộng ngoác ra gầm lên!

Tiếng gầm như gió bão quét tới, cuốn phăng sỏi cát trên mặt đất, khiến nhiều đám lửa đang cháy bị dập tắt ngay lập tức.

Thi độc nồng nặc đã hòa lẫn vào trong cơn gió bão, nhắm thẳng hướng Mạc Phàm mà cuốn tới.

Bất kể là gió bão màu đen hay thi độc, Mạc Phàm đều không dám chạm vào nửa phần. Hắn không phải pháp sư Quang hệ, không có cách nào tinh lọc được những thứ này.

Mạc Phàm quay đầu bỏ chạy. Giày Huyết Thú vẫn còn duy trì được một lúc, dù thế nào cũng phải chạy ra khỏi phạm vi của cơn gió bão này!

“Vù vù vù!”

Cơn gió bão khói độc ngày càng đến gần. Tốc độ của giày Huyết Thú rốt cuộc không đủ nhanh. Khi Mạc Phàm chạy ngang qua, gió độc thổi qua ranh giới biển lửa, làm cho những ngọn lửa dày đặc và mạnh mẽ bị dập tắt hoàn toàn.

Mạc Phàm nín thở, trong lòng thầm kêu không ổn.

Có trời mới biết những khí độc này đáng sợ đến mức nào. Mạc Phàm từng nghe tên lùn nói qua, chỉ trong vài phút là toàn thân nổi thi ban, nửa giờ sau da thịt hư thối bong tróc, một giờ sau biến thành một vũng nước đen mà chết!

Một khi thi độc tràn ngập, Mạc Phàm có ngừng thở cũng vô dụng.

Ngay lúc hắn đang suy nghĩ đối sách, Huyền Xà chiến giáp trên người liền lưu chuyển, một lớp màng mỏng như vảy rắn bao phủ lấy thân thể hắn.

Thi độc màu đen có thể chui vào lỗ chân lông, cho nên dù không hô hấp cũng sẽ trúng độc. Mạc Phàm rất nhanh liền phát hiện ra Huyền Xà chiến giáp lại có thể hấp thu những làn khói độc đáng sợ này.

Thi độc vốn định xuyên qua khe hở của chiến giáp để xâm nhập vào cơ thể Mạc Phàm, ai ngờ toàn bộ đều bị lớp áo giáp sáng bóng này hấp thu. Làn khói đen đang nhanh chóng bị cắn nuốt!

“Đúng rồi, Đồ Đằng Huyền Xà là thủy tổ của các sinh vật dùng độc. Lão sư Đường Nguyệt từng nói, những thứ chứa kịch độc đều là thức ăn của Đồ Đằng Huyền Xà. Khói độc nó đều có thể hấp thu, sau đó chưa đầy nửa giờ sẽ biến những độc chất này thành dinh dưỡng cho da rắn, làm cho vảy rắn càng thêm bóng loáng, tươi đẹp…”

Mạc Phàm cảm nhận được chiến giáp của mình đang hấp thụ và tinh lọc thi độc, lập tức mừng rỡ như điên.

Có lẽ ngay cả người tạo ra nó cũng không ngờ đến công dụng này!

Thi độc nhanh chóng bị hấp thu hết. Khi tất cả sương mù tan đi, Huyền Xà chiến giáp của Mạc Phàm quả thật sáng rõ thêm vài phần, hiện ra màu xanh đen sắc lạnh!

“Lần này các ngươi xui xẻo rồi!”

Mạc Phàm cười rạng rỡ. Từ sau khi luyện thành Nhất niệm Tinh Quỹ, ma pháp trung cấp của hắn chỉ cần một hơi thở là có thể hoàn thành.

“Tiểu Viêm Cơ, phụ thể!”

Toàn thân Mạc Phàm bùng lên ngọn lửa cuồng bạo. Sau khi Tiểu Viêm Cơ lao vào lồng ngực hắn, ngọn lửa Kiếp Viêm và hỏa chủng Mân Côi lập tức bùng cháy dữ dội, cuộn thành một cơn sóng lửa lấy Mạc Phàm làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía!

Sóng lửa một lần nữa làm cho biển lửa khắp nơi trên mặt đất bùng cháy dữ dội.

“Vẫn Quyền!”

Mạc Phàm gầm lên một tiếng, nắm đấm hung hăng đánh ra.

Ánh lửa bắn ra, tựa như sao trời rơi rụng, lực trùng kích mãnh liệt trong nháy mắt đánh thẳng vào người Độc Lựu Thi Tướng!

Ánh sáng lóe lên rồi biến mất, ngọn lửa một lần nữa bùng cháy theo một quỹ tích cầu vồng, càng lúc càng mãnh liệt. Vẫn Quyền bùng nổ trên người Độc Lựu Thi Tướng, năng lượng bàng bạc trực tiếp xuyên thủng một lỗ hổng kinh người trên con Thi Tướng da dày thịt béo này.

Một cái lỗ thủng!

Lỗ thủng này chiếm gần hết phần bụng của Độc Lựu Thi Tướng, thậm chí có thể từ đó nhìn thấy bức tường lửa phía sau thân thể nó!

Độc Lựu Thi Tướng chậm rãi ngã xuống, và ngay lập tức bị ngọn lửa nuốt chửng…

Đề xuất Voz: Giác Quan Thứ 7
BÌNH LUẬN