Chương 772: Hóa Ra Ngươi Là Loại Hòa Thượng Này
Thất Hải bị dang rộng tứ chi, treo trên ngôi mộ bia đáng sợ đó. Một sức mạnh lạ lùng xuất hiện, khiến hắn nhận ra tất cả những chuyện này không phải là giả thần giả quỷ.
"A! Aaa!"
Bỗng nhiên, hòa thượng Thất Hải lại hét lên thất thanh, như thể bị móng vuốt sắc nhọn của ác quỷ đâm vào mắt. Hốc mắt của hắn xuất hiện một lỗ thủng, máu tươi từ trong đó tuôn ra, chảy đẫm cả gò má phải!
Các hòa thượng khác thấy Thất Hải tự dưng mất một con mắt thì sợ đến toàn thân run rẩy.
Nhưng run rẩy cũng vô dụng, hết tiếng kêu thảm thiết này đến tiếng kêu thảm thiết khác vang lên từ miệng những hòa thượng này. Tiếng kêu rên của họ gần như truyền xuống tận chân núi, ai nghe thấy cũng phải sởn cả tóc gáy.
Các hòa thượng che mắt phải của mình lại, máu tươi trào ra qua kẽ tay. Bắt đầu từ Thất Hải đang bị treo ở kia, mắt phải của các hòa thượng lần lượt bị đâm mù, kể cả lão hòa thượng đã chấp nhận hình phạt cũng không ngoại lệ. Lão là người duy nhất không kêu rên, sắc mặt tái nhợt, chịu đựng đau đớn ngồi xếp bằng tại chỗ, còn những hòa thượng khác đã lăn lộn trên mặt đất, người dính đầy vết máu!
"Mắt phải không phân biệt được thị phi, giữ lại thì có ích gì?" Một giọng nói âm u lạnh lẽo vang vọng giữa không trung, truyền vào tai mỗi người.
Các hòa thượng sợ hãi co rúm người lại, có mấy kẻ còn dập đầu cầu xin tha thứ. Họ đều nghe thấy, đó chính là giọng của Narahara. Narahara rõ ràng đã chết, vậy mà mọi người vẫn nghe thấy giọng nói của hắn, đây không phải là ác quỷ đòi mạng thì là gì? Hắn đến báo thù, chắc chắn là hắn đến báo thù rồi!
"Tai phải chỉ nghe lời đồn nhảm, không nghe được lời thật, giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì." Giọng nói ma quỷ của Narahara lại một lần nữa vang lên.
Câu nói này khiến tai phải của tất cả các hòa thượng giật lên một trận, rõ ràng chưa có chuyện gì xảy ra mà họ đã cảm thấy cơn đau nhói kịch liệt như ở mắt lúc nãy cũng xuất hiện ở tai phải!
"A! Aaa!"
Quả nhiên, lại bắt đầu từ hòa thượng Thất Hải bị treo trên mộ bia, chiếc tai phải đẫm máu của hắn bị giật đứt. Âm thanh đó khiến tất cả các hòa thượng cảm giác như rơi vào địa ngục A Tỳ.
Lại hết người này đến người khác, bao gồm cả chủ trì, tất cả hòa thượng của chùa Diêm Minh, tai phải của họ đều bị xé đứt. Nỗi đau ở mắt phải chưa giảm đi chút nào, tai phải lại truyền đến cơn đau không thể chịu đựng nổi. Giờ phút này, họ thậm chí còn mong Narahara trực tiếp lấy mạng mình đi, đừng dày vò họ như thế này nữa.
"Chỉ biết bỏ đá xuống giếng, không biết đưa tay giúp đỡ, giữ lại cũng vô nghĩa!" Giọng nói của Narahara đã hoàn toàn biến thành sự thống khổ.
Trải qua hai lần trừng phạt, họ biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đó đã hoàn toàn biến thành những tiếng gào khóc và cầu xin điên loạn. Họ không muốn chịu đựng lần thứ ba, họ đã dùng tất cả để hối hận về việc làm lúc trước!
"Xin ngươi, Narahara... Tất cả đều là lỗi của chúng tôi, đừng... đừng dày vò mọi người nữa." Lão hòa thượng mồ hôi đầm đìa, ý chí của lão thật kinh người, cũng là người duy nhất có thể nói chuyện một cách tương đối bình thường.
Những người khác sớm đã lăn lộn đầy đất, kêu cha gọi mẹ, đặc biệt là Thất Hải bị treo trên mộ bia, lúc này đau đớn và sợ hãi hòa vào nhau, hắn đã không còn kiểm soát được đại tiểu tiện.
"Sám hối không đổi lại được một sinh mệnh tươi sống!" Giọng nói lạnh như băng truyền đến.
Lão hòa thượng cảm giác giọng nói này ở ngay gần mình. Lão từ từ ngẩng đầu, dùng con mắt trái mơ hồ nhìn thấy một người mặc tăng bào màu đen đang đứng trước mặt.
Lão hòa thượng kinh hãi, bởi vì người lão nhìn thấy chính là Narahara!
Chẳng lẽ mất đi mắt phải mới có thể nhìn thấy quỷ hồn sao?
Narahara chậm rãi bước về phía mộ bia, hắn đứng trước mặt Thất Hải, nở một nụ cười quỷ dị.
Dưới chân mộ bia, có hai con yêu quỷ màu đỏ. Chúng nó trông giống hệt ác quỷ trừng phạt thế nhân trong kinh Phật và sách cổ, trán có sừng, mặt đỏ răng nanh, tay cong thành móng vuốt, chân đeo vòng sắt!
Chính hai con yêu quỷ này đang trừng phạt họ. Giờ phút này, một con đang đè lấy thân thể Thất Hải, con còn lại đã nắm lấy cánh tay phải của hắn, rõ ràng là định bẻ gãy cánh tay hắn!
"Dừng tay! Narahara."
Ngay khi lão hòa thượng không biết phải làm sao, một giọng nói cứng như sắt truyền đến từ một hướng khác.
Giọng nói này lão hòa thượng có chút ấn tượng, hình như là của một trong những người trẻ tuổi đến ở trọ!
Narahara từ từ quay người, đôi mắt màu xám tro yêu dị của hắn nhìn chằm chằm Ngả Giang Đồ.
Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, cười nhạt với Ngả Giang Đồ: "Ngươi muốn xía vào chuyện bao đồng à? À, ta quên mất ngươi không hiểu tiếng Nhật."
"Vốn dĩ chuyện của ngươi và Miyata đúng là rất đáng đồng cảm, nhưng ngươi lại lợi dụng oán khí cướp đi hồn phách người khác để tu luyện thành Tà linh, dùng hành vi nguyền rủa báo thù này, càng khiến người ta cảm thấy đáng khinh!" Ngả Giang Đồ nói vào trong bức tranh máu nguyền rủa.
"Ngươi muốn cản ta thì cứ việc, chỉ tiếc là, ngươi hoàn toàn không nhìn thấy ta." Narahara khinh thường nói.
Ngả Giang Đồ bắt đầu lo lắng, Narahara nói đúng, hắn thực sự không nhìn thấy Narahara, chỉ có thể dựa vào thảm trạng của các hòa thượng và giọng nói vang lên để phán đoán vị trí cơ bản của Narahara.
"Ngươi cho ta..."
"A! Aaa!"
Ngả Giang Đồ còn chưa nói hết lời, đã nghe thấy tiếng hét cực kỳ bi thảm của hòa thượng Thất Hải vang lên.
Máu tươi bắn tung tóe, cánh tay phải của Thất Hải bị xé đứt. Cả người hắn gào đến mức cổ họng không thể phát ra một âm thanh nào, cơ thể co giật điên cuồng, gân xanh toàn thân như muốn nổ tung!
"Khốn nạn!" Ngả Giang Đồ nổi giận đùng đùng, một luồng sức mạnh vô hình từ trên người hắn tỏa ra, chấn động khiến mọi thứ xung quanh đều lùi lại.
Ý niệm của hắn tràn ngập khắp nơi, những vật thể bị ý niệm phẫn nộ của hắn chạm vào thậm chí còn hóa thành tro bụi.
Tên Narahara này, còn độc ác hơn cả trong tưởng tượng!
"Narahara, Narahara!"
Từ phía con đường mòn trên núi, tiếng la của Mạc Phàm truyền đến từ sau lưng Ngả Giang Đồ. Ngả Giang Đồ quay đầu lại nhìn, phát hiện Mạc Phàm đang đạp Huyết Thú Ngoa lao đến như điên từ phía con đường mòn, cả người như một con dã thú hung hăng, bụi mù cuồn cuộn!
Mạc Phàm xông tới rìa bức tranh máu nguyền rủa, hắn liếc mắt một cái liền thấy Narahara ở bên trong, mặc một bộ tăng bào khác với ngày hôm đó!
"Narahara, không ngờ ngươi lại là loại hòa thượng này!"
"Lúc trước nói chuyện với ngươi, ta còn tưởng ngươi là một tên lừa trọc cương trực chính nghĩa, có nguyên tắc của riêng mình. Ai ngờ lại là một kẻ điên cuồng như vậy, dùng oán khí để duy trì một đoạn ký ức mà ngươi tự cho là cả thế giới phải thương hại, còn biến mình thành cái thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ này. Miyata người ta chết rồi, ngươi còn không buông tha cho cô ấy, điều khiển hồn phách cô ấy đi hại người đoạt hồn. Ngươi, tên hòa thượng vô liêm sỉ, ác độc, dơ bẩn, ích kỷ, tàn nhẫn, đê tiện, mau cút xuống địa ngục đi, vĩnh viễn không được siêu thoát!" Mạc Phàm lửa giận ngút trời.
Đề xuất Linh Dị: Quỷ Xá (Quỷ Khóc)