Chương 904: Áo Lam Yếu Sinh Lý

Chu Tiển cũng là một kẻ quái nhân. Hắn chẳng thèm để Mạc Phàm, người trông chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, vào mắt, mà lại quay người, đối mặt với bức tượng điêu khắc cao quý ở ngay chính giữa phòng cầu nguyện rồi hành lễ.

Bức tượng có màu đỏ, dù được tạc bằng đá nhưng bộ trường bào đỏ thẫm vẫn trông sống động như thật, che kín toàn thân người nọ, không rõ dung mạo, cũng chẳng phân biệt được giới tính.

"Ta sẽ nhanh chóng thanh lý tên dị đồ này, chỉ 3 phút thôi. Sau một phút nữa, xin ngài hãy tiếp tục lắng nghe lời cầu xin của ta." Chu Tiển nói với pho tượng một cách cực kỳ cung kính.

Làm xong hành động quái dị đó, hắn mới quay người lại. Vẻ thấp kém, cẩn trọng ban nãy đã biến mất sạch sành sanh, cảm giác như trong nháy mắt, gã từ một tên thái giám tổng quản đã biến thành một vị quân vương cao cao tại thượng, đôi mắt không chút cảm xúc coi rẻ Mạc Phàm.

"Ta sẽ không để ngươi chết quá thoải mái đâu, vì ngươi đã quấy rầy thời khắc quan trọng nhất của ta." Chu Tiển nói.

Mạc Phàm nhìn Chu Tiển, từ đầu đến cuối chỉ muốn tặng cho hắn bốn chữ: Đồ thiểu năng!

Người của Hắc Giáo Đình quả nhiên là một lũ bệnh hoạn không thể dùng tư duy của người bình thường để lý giải. Rõ ràng là một đám súc vật không bằng, mà còn bày đặt cái vẻ ta đây cao quý, cả thế gian đều dơ bẩn.

Mạc Phàm rất ghét loại thiểu năng này. Hắn ngưng tụ một quả cầu lửa trong lòng bàn tay rồi tùy ý ném về phía trước.

Chu Tiển vừa định né tránh thì phát hiện quỹ đạo của quả cầu lửa này hơi cao, bay vọt qua đầu hắn khoảng hai mét, hoàn toàn không trúng mục tiêu.

Chu Tiển liền bật cười.

Một tên pháp sư rác rưởi thế này mà cũng xông vào được tới đây sao?

Nhưng một giây sau, Chu Tiển ý thức được có gì đó không ổn, hắn đột ngột quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện quả cầu lửa kia không hề lệch đi đâu cả, mà rơi thẳng vào pho tượng thần thánh màu đỏ!

"BÙM!!!"

Liệt diễm nổ tung, bắn nát tan bức tượng Tát Lãng độc nhất vô nhị.

Những mảnh vỡ rơi xuống chân Chu Tiển. Vẻ mặt coi thường tất cả của hắn ban nãy lập tức thay đổi, cả khuôn mặt trở nên đáng sợ đến cực điểm.

"Ha ha ha, cảm giác không tệ, nổ tung cái này còn sướng hơn mấy cái bia gỗ trong trường nhiều." Mạc Phàm đổ thêm dầu vào lửa.

"Ngươi! Ta muốn giết ngươi!!!" Chu Tiển lập tức phát điên, cuộn lên một cơn gió lốc gào thét đẩy về phía Mạc Phàm.

Ngọn gió có màu cam, từng luồng sắc lẻm như lưỡi dao, chúng cuộn lại thành một cơn lốc xoáy, cắt toàn bộ bàn ghế trong phòng cầu nguyện thành bột mịn, ngay cả những viên gạch khảm trên tường bốn phía cũng không thể may mắn thoát nạn.

Mạc Phàm vẫn trấn định như thường, trong con ngươi lóe lên ánh bạc. Hắn ngưng tụ một luồng ý niệm lực, va thẳng vào cơn lốc xoáy màu cam đang cuộn tới.

Cơn lốc xoáy này nhìn thì hung mãnh, nhưng thực chất lại yếu ớt, bị ý niệm không gian của Mạc Phàm đánh tan ngay lập tức. Chút gió còn sót lại cũng chỉ đủ làm vạt áo hắn tung bay.

"Chết đi cho ta!" Chu Tiển táo bạo đến cực điểm, trực tiếp gọi ra một món trảm ma cụ.

Trảm ma cụ này thuộc Quang hệ, có hình mũi tên màu vàng. Theo ý niệm của Chu Tiển, mũi tên ánh sáng màu vàng đó bắn thẳng về phía cổ Mạc Phàm.

Mạc Phàm ngửa người ra sau, né được mũi tên sắc bén. Hắn vốn định dùng Độn Ảnh để đổi vị trí nhưng phát hiện ma cụ Quang hệ này có tác dụng xua tan bóng tối nhất định, khiến cho ma pháp Ám Ảnh hệ không thể thi triển.

Nhưng mà, điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì!

"Tiểu Viêm Cơ, Phi Viêm Vũ!"

Mạc Phàm lúc này còn nóng nảy hơn bất kỳ ai, vợ yêu đang trúng độc, hắn không có thời gian mà bảo toàn thực lực.

Tiểu Viêm Cơ đã sớm chuẩn bị, lập tức kích phát tiểu vũ trụ mạnh mẽ trong cơ thể, biến Kiếp Viêm thành từng mảng lông vũ rực lửa.

Đôi cánh lông vũ rực lửa xuất hiện sau lưng Mạc Phàm, lập tức nhuộm đỏ toàn bộ phòng cầu nguyện. Đôi cánh dài đến mức khi dang rộng hết cỡ gần như chạm đến hai bên vách tường.

"Bùng nổ!"

Mạc Phàm quát một tiếng, nhất thời một luồng sóng lửa bùng lên từ Thiên Tằng Hỏa Vũ, lực đẩy mạnh mẽ này bắn Mạc Phàm bay vọt ra ngoài.

Luồng lửa rực rỡ kéo theo một vệt quỹ đạo dài rực cháy.

Cả người Mạc Phàm như một quả tên lửa, Vẫn Quyền - Cửu Giao được tung ra với toàn bộ sức lực ngay khi hắn lao đến trước mặt Chu Tiển.

Uy lực của Vẫn Quyền - Cửu Giao vốn đã gần bằng ma pháp cao cấp, nay lại được Hỏa Vũ gia tăng, sức mạnh còn tăng lên mấy phần!

"OÀNH~~~~~~~~~"

Vừa nãy Mạc Phàm chỉ dùng một quả cầu lửa nhỏ phá hủy pho tượng, còn cú đấm này tung ra, toàn bộ phòng cầu nguyện đều bị san thành bình địa. Bốn phía ngập tràn Giao Long chi viêm bay lượn, sức công phá khiến mặt đất sụp xuống bốn năm mươi mét.

Lực Khải trốn ở một bên, nhìn phòng cầu nguyện trước mặt trong nháy mắt hóa thành hư không mà chết sững.

Tên thợ săn trẻ tuổi này vậy mà có thể tiện tay thi triển ra năng lực có uy lực ngang với ma pháp cao cấp như vậy!

Chu Tiển cảm thấy không ổn đã vội mặc Khải Ma Cụ lên. Đây là món đồ thưởng đắt giá hắn nhận được khi lên cấp Áo Lam thực tập, ai ngờ lần đầu tiên sử dụng đã bị Mạc Phàm đánh cho tan nát.

Ở cuối vệt cháy đen, Chu Tiển loạng choạng đứng dậy, tóc tai đã cháy rụi, làn da trắng nõn giờ đây chi chít vết bỏng và hoại tử.

Trong mắt hắn không còn vẻ tự tin và xem thường như trước, mà thay vào đó là sự kinh ngạc khó tin.

Một pháp sư trẻ tuổi như vậy, thực lực đạt tới Trung cấp đỉnh phong đã là nghịch thiên lắm rồi. Dù sao theo hắn biết, thành viên quốc phủ đội cũng chỉ ở khoảng giữa Trung cấp đỉnh phong và Cao cấp mà thôi.

Tên quái vật biến thái này từ đâu chui ra vậy!

"Nếm thử mùi sấm sét đi!"

Đòn tấn công của Mạc Phàm vẫn chưa kết thúc. Hỏa Vũ sau lưng hắn vẫn còn đó, nhưng hắn không sử dụng sức mạnh của nó nữa mà mạnh mẽ giải tán đi, rồi bắt đầu lao đi.

Điện quang màu tím đen bắt đầu lóe lên điên cuồng xung quanh Mạc Phàm, càng lúc càng nhiều theo tốc độ lao đi của hắn.

"Xẹt xẹt xẹt~~~~~~~~~~"

Bỗng nhiên, thân hình Mạc Phàm đang lao đi cùng Lôi Điện biến mất trong không khí, chỉ còn thấy một tia sét Phích Lịch thô to xuyên qua, tốc độ nhanh hơn trước gấp mấy lần!

Lấy thân dẫn sét!

Chiêu này Mạc Phàm đã hoàn toàn nắm giữ. Mặc dù tốc độ không thể đạt tới hiệu quả như Hỏa Vũ phun ra, nhưng việc dung hợp Phích Lịch vào cơ thể rồi lao thẳng vào mục tiêu như bây giờ cũng có tốc độ và sức mạnh bá đạo hung tàn không kém!

Chu Tiển đờ người ra, hắn chưa từng thấy loại Ma Pháp sư chiến đấu kiểu này bao giờ!

Hắn cũng mới bước vào Cao cấp chưa lâu, khả năng khống chế căn bản chưa đạt tới cảnh giới thiên biến vạn hóa như vậy. Nhìn thấy một tia Phích Lịch khiến cả không gian phải run rẩy đang lao tới, Chu Tiển chỉ biết cuống cuồng bỏ chạy.

Phích Lịch lóe qua, sau khi chạm vào cơ thể Chu Tiển liền tạo ra phản ứng Lôi Điện kinh khủng, vô số tia sét và hồ quang đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới Điện Tai khổng lồ.

Chu Tiển trốn đi đâu cũng vô dụng. Vừa rồi chỉ bị bỏng, lần này hắn trực tiếp bị điện cho chín rục, trong không khí tỏa ra mùi thịt khét.

"Chu... Chu Tiển đại nhân." Lực Khải trốn trong đống đổ nát, nhìn Chu Tiển ngã gục dưới đòn tấn công bạo lực của Mạc Phàm.

Khó khăn lắm hắn mới đặt hết hy vọng vào vị chấp sự Áo Lam thực tập này, kết quả gã còn chưa kịp thi triển một ma pháp Cao cấp nào đã bị tên thợ săn kia giết chết!

"Áo Lam mà cũng yếu như sên. Áo Xám, ngươi tự kết liễu đi. Nếu để ta ra tay, ngươi sẽ chết còn khó coi hơn đấy." Mạc Phàm bước ra từ trong luồng điện quang lấp lánh, thái độ tà nghễ nói với tên Giáo sĩ Áo Xám kia.

Đề xuất Huyền Huyễn: [Dịch] Tiên Tử Xin Nghe Ta Giải Thích
BÌNH LUẬN