Chương 944: Thông minh cảm động! (2)
Xung quanh toàn là những tia chớp màu vàng, chúng gần như lướt qua bên da thịt, có cái còn sượt qua đỉnh đầu, tim nhất thời đập nhanh hơn.
Uy lực của những tia chớp màu vàng này còn đáng sợ hơn cả gió, không cần mấy giây là có thể điện cho người ta đến máu thịt be bét...
"Đoàng!!!"
Một tia sét màu vàng táo bạo đánh xuống ngay trước mặt Nam Giác, thân thể nàng hơi khựng lại.
"Phía trước hình như không đi được." Mạc Phàm nói.
Bây giờ mọi người đã ở trong khu vực sấm sét màu vàng này, nhìn những luồng điện bay lượn múa may xung quanh, cảm giác căng thẳng như bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành tro bụi làm đầu óc họ trống rỗng, hoàn toàn đi theo Nam Giác một cách bản năng.
"Chắc là hướng này." Nam Giác đổi một phương hướng, bắt đầu di chuyển nghiêng.
"Chắc là??" Bốn người đồng thời bật ra một câu như vậy.
"Tôi chưa mở ra hoàn toàn, thay vì chết ở bên ngoài, không bằng cứ vào trong trước rồi đi được tới đâu hay tới đó. Các người theo sát tôi, đừng đi sai một bước nào." Nam Giác nghiêm túc nói.
Mặt Mạc Phàm đen như đít nồi, tại sao gần đây toàn gặp phải mấy chuyện dở khóc dở cười thế này!
...
"Xem ra chúng ta đi đúng rồi, tiếp theo sẽ không có vấn đề gì nữa." Trong bầu không khí vô cùng căng thẳng, giọng nói của Nam Giác nhất thời khác nào âm thanh của tự nhiên, khiến cả nhóm đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Theo Nam Giác đi, những tia sét cấm chế ngày càng ít đi, bỗng nhiên mọi người mơ hồ cảm thấy như xuyên qua một màn nước, sau khi chịu một chút lực cản, phía trước bỗng rộng rãi sáng sủa...
Một mảng xanh mướt, một biển hoa rộng lớn, cảnh tượng như tranh sơn dầu cứ thế đột ngột hiện ra trước mặt mọi người, khiến cả năm người đều ngây ra.
"Các người mau nhìn, có một tòa thành!" Triệu Mãn Duyên chỉ về phía xa hơn nói.
Ở cuối biển hoa xanh mướt, quả thật có một tòa thành nhỏ, màu sắc rất tươi đẹp, không hề có cảm giác cũ kỹ, tọa lạc trong một bức tranh sơn dầu như vậy, khác nào kỳ huyễn tiên cảnh!
"Sao có thể như vậy được, chúng ta rõ ràng là đã tiến vào mắt bão, sao lại xuất hiện một không gian lớn như vậy, còn trông như chốn tiên cảnh thế này??" Tương Thiểu Nhứ không thể tin nổi nói.
"Nơi này là một không gian độc lập. Tôi nghĩ... chúng ta đã tìm thấy di tích cổ thành thực sự rồi!" Mạc Phàm nói.
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Tướng