Chương 952: Không Phải Lần Cuối Cùng
Mạc Phàm trở lại Phàm Tuyết Sơn Trang, Mục Ninh Tuyết, Triệu Mãn Duyên và Tương Thiểu Nhứ đều đang ở đó.
Phàm Tuyết Sơn Trang đã thành lập được một thời gian, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Mạc Phàm nhìn thấy dáng vẻ hoàn chỉnh của nó.
"Vãi chưởng, đây là sơn trang của chúng ta sao? Oách quá đi!" Mạc Phàm kinh ngạc thốt lên khi nhìn tòa trang viên khổng lồ.
Tòa trang viên này không chỉ đơn thuần là một căn biệt thự, mà là một quần thể kiến trúc nguy nga nằm trên sườn núi, có cả sân huấn luyện, khu dân cư, tháp canh, tường rào, thậm chí cả một khu rừng nhỏ phía sau núi.
Ma pháp Băng hệ của Mục Ninh Tuyết đã đạt đến trình độ cực cao. Nàng dùng năng lực của mình bao phủ toàn bộ sơn trang trong một lớp băng sương. Lớp băng sương này không hề tỏa ra hàn khí bức người, ngược lại giống như một lớp màng bảo vệ, tỏa ra ánh hào quang màu trắng bạc nhàn nhạt, khiến sơn trang trông thêm vài phần thần thánh.
"Lần này cậu phải cảm ơn Tương Thiểu Nhứ cho đàng hoàng đấy. Cô ấy đã chi không ít tiền để biến hệ thống phòng ngự ở đây thành đồng không sợ lửa, sắt không sợ nung đâu," Triệu Mãn Duyên nói.
Tương Thiểu Nhứ mỉm cười, nói: "Chỉ là một chút đầu tư thôi. Nơi này phong thủy rất tốt, sau này chắc chắn sẽ trở thành một thế lực lớn mạnh."
Mạc Phàm nhìn Tương Thiểu Nhứ, trong lòng không khỏi cảm kích. Cô gái này không chỉ xinh đẹp mà còn rất có tầm nhìn.
"Cậu vừa đi đâu về vậy?" Mục Ninh Tuyết bước tới, ánh mắt trong veo nhìn Mạc Phàm.
"À, đi xử lý chút chuyện vặt thôi," Mạc Phàm cười hì hì, không muốn kể lại chuyện kinh hoàng vừa rồi.
"Chuyện vặt? Cậu nghĩ chúng tôi là trẻ con ba tuổi à? Cả người cậu toàn mùi máu tanh, còn có cả tử khí nữa," Tương Thiểu Nhứ nhíu mày, nói với giọng điệu của một quân nhân.
Mạc Phàm gãi đầu, đành phải kể lại chuyện mình đối đầu với Lãnh Tước.
Nghe xong, cả ba người đều sững sờ.
"Cậu điên rồi à? Một mình cậu dám đối đầu với một tên Hồng Y Giáo Chủ?" Triệu Mãn Duyên hét lên, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Không sao, hắn cũng chẳng làm gì được tôi," Mạc Phàm nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
"Lần sau không được hành động một mình như vậy nữa," Mục Ninh Tuyết lạnh lùng nói, nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ vẻ lo lắng.
"Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Lần này không phải là tình huống đặc biệt sao?" Mạc Phàm vội vàng dỗ dành.
"Hừ, lần nào cậu cũng nói là tình huống đặc biệt," Triệu Mãn Duyên bĩu môi.
Mạc Phàm không thèm để ý đến hắn, quay sang nhìn Mục Ninh Tuyết, nói: "Tuyết Tuyết, tu vi của em tiến bộ nhanh thật đấy. Lĩnh vực của em bây giờ có thể bao phủ cả một ngọn núi rồi."
"Vẫn chưa đủ," Mục Ninh Tuyết lắc đầu.
"Đừng quá khắt khe với bản thân. Em đã là thiên tài trong số các thiên tài rồi," Mạc Phàm an ủi.
Tương Thiểu Nhứ nhìn hai người họ, mỉm cười nói: "Hai người các cậu đúng là một cặp trời sinh. Một người là Lôi Hỏa song tu, một người là Băng hệ đỉnh cao. Nếu hợp lực, e rằng cao giai pháp sư bình thường cũng không phải là đối thủ."
"Đó là điều chắc chắn," Mạc Phàm đắc ý nói.
"Thôi đi, đừng có mà tự mãn. Cậu nên tập trung vào việc tu luyện đi. Ma Năng của cậu vẫn còn rất hỗn loạn," Mục Ninh Tuyết nhắc nhở.
"Tôi biết rồi, thưa cô giáo Mục," Mạc Phàm làm bộ mặt nghiêm túc, khiến mọi người bật cười.
Bầu không khí căng thẳng lúc trước đã hoàn toàn tan biến. Mạc Phàm nhìn những người bạn trước mặt, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Đây là nhà của hắn, là nơi hắn phải bảo vệ.
"Đúng rồi, tôi có thứ này cho mọi người," Mạc Phàm nói rồi lấy ra mấy viên Tinh Hà Chi Mạch.
"Đây là... Tinh Hà Chi Mạch?" Triệu Mãn Duyên trợn tròn mắt.
"Đúng vậy. Mọi người cầm lấy đi, nó sẽ giúp ích cho việc tu luyện," Mạc Phàm nói.
"Cậu lấy đâu ra nhiều thế?" Tương Thiểu Nhứ kinh ngạc hỏi.
"Bí mật," Mạc Phàm cười bí hiểm.
Mọi người cũng không hỏi thêm, vui vẻ nhận lấy Tinh Hà Chi Mạch. Đây là bảo vật mà bất kỳ pháp sư nào cũng mơ ước.
"Mạc Phàm, cảm ơn cậu," Mục Ninh Tuyết nhẹ nhàng nói.
"Giữa chúng ta không cần nói lời cảm ơn," Mạc Phàm nhìn sâu vào mắt nàng.
Đêm đó, Mạc Phàm ở lại Phàm Tuyết Sơn Trang. Hắn ngồi trên sân thượng, nhìn ngắm bầu trời đầy sao, trong lòng cảm thấy bình yên đến lạ.
Hắn biết rằng, cuộc chiến với Hắc Giáo Đình vẫn chưa kết thúc. Lãnh Tước chỉ là một trong số đó. Phía sau hắn còn có những kẻ mạnh hơn, tàn độc hơn.
Nhưng hắn không sợ. Vì hắn không còn đơn độc nữa.
Hắn có bạn bè, có người yêu, có một nơi để trở về.
"Đây sẽ không phải là lần cuối cùng," Mạc Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng kiên định.
Hắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh đến mức có thể bảo vệ tất cả những người mà hắn yêu thương.
Vozer tỏa khắp muôn nơi
Đề xuất Voz: Tớ quên rằng mình đã chia tay!