Chương 954: Tiến Đến Nazca
Sau khi rời khỏi thành phố Túc Lão, cả đội tiếp tục hành trình về phía tây, vượt qua dãy núi Andes hùng vĩ.
Dãy Andes là một trong những dãy núi dài nhất thế giới, trải dài gần như toàn bộ phần phía tây của Nam Mỹ. Nó như một bức tường thành thiên nhiên khổng lồ, ngăn cách vùng duyên hải Thái Bình Dương với những khu rừng rậm và đồng bằng rộng lớn ở phía đông. Nơi đây địa thế hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, quanh năm tuyết phủ trắng xóa trên những đỉnh núi cao chót vót.
Đoàn người ngồi trên lưng một con Phi Long có bộ lông màu xanh biếc, lướt đi trên những tầng mây bồng bềnh. Từ trên cao nhìn xuống, dãy Andes hiện ra với vẻ đẹp hoang sơ và kỳ vĩ. Những ngọn núi trập trùng nối tiếp nhau, tựa như lưng của một con rồng khổng lồ đang say ngủ. Thỉnh thoảng, họ lại bắt gặp những hồ nước trong xanh như ngọc bích, ẩn mình giữa các thung lũng sâu thẳm.
“Chúng ta sắp đến Nazca rồi,” Quan Ngư vừa xem bản đồ vừa nói.
“Cuối cùng cũng sắp tới nơi. Ngồi trên lưng con chim này cả ngày trời, mông tôi sắp chai rồi đây,” Triệu Mãn Duyên càu nhàu.
“Cậu bớt than vãn đi. So với việc phải đi bộ xuyên qua dãy Andes, thế này đã là thiên đường rồi,” Tương Thiểu Nhứ liếc xéo hắn một cái.
Mạc Phàm không tham gia vào cuộc nói chuyện của họ. Hắn đang ngồi khoanh chân ở phía sau, nhắm mắt dưỡng thần. Chuyến đi này khiến hắn cảm nhận được một luồng năng lượng ma pháp vô cùng cổ xưa và bí ẩn, tỏa ra từ vùng đất phía trước. Năng lượng này không giống với bất kỳ loại nguyên tố ma pháp nào hắn từng biết, nó vừa hỗn loạn lại vừa trật tự, ẩn chứa một sức mạnh khó lường.
Mục Ninh Tuyết ngồi bên cạnh Mạc Phàm, lặng lẽ cảm nhận những luồng gió lạnh buốt thổi qua. Ánh mắt nàng cũng hướng về phía Nazca, sâu trong đôi mắt băng giá ấy dường như cũng có chút tò mò.
Khoảng nửa ngày sau, Phi Long bắt đầu hạ thấp độ cao. Phía dưới, một vùng sa mạc rộng lớn dần hiện ra. Khác với những sa mạc cát vàng thông thường, mặt đất ở đây có màu nâu sẫm, khô cằn và nứt nẻ.
Điều kỳ lạ nhất là trên bề mặt sa mạc khổng lồ này có vô số những đường kẻ và hình vẽ khổng lồ, trông như được một người khổng lồ nào đó dùng ngón tay vạch ra. Có hình chim, hình nhện, hình khỉ, và cả những hình người với dáng vẻ kỳ quái. Chúng chính là những hình vẽ Nazca nổi tiếng thế giới.
“Wow, đỉnh của chóp! Nhìn từ trên cao mới thấy nó hoành tráng cỡ nào,” Nam Giác thốt lên đầy kinh ngạc.
“Đây không chỉ đơn giản là những hình vẽ đâu,” Lục Nhất Lâm, một thành viên khác trong đội, lên tiếng với vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi cảm nhận được dao động ma pháp rất mạnh từ những đường kẻ này. Chúng giống như một loại ma pháp trận cổ đại vậy.”
Phi Long đáp xuống một khu vực trống trải ở rìa sa mạc. Cả đội lần lượt nhảy xuống đất.
“Nơi này thật hoang vu,” Tào Cầm Cầm nhìn quanh, khẽ rùng mình. Ngoài những hình vẽ khổng lồ và những cơn gió mang theo cát bụi, nơi đây không có một dấu hiệu nào của sự sống.
“Nhiệm vụ của chúng ta là điều tra nguồn gốc của sự nhiễu loạn không gian ở khu vực này. Theo thông tin từ Hiệp Hội Ma Pháp, gần đây có rất nhiều yêu ma không gian xuất hiện ở đây, gây ra không ít phiền phức,” Quan Ngư nói, giọng điệu nghiêm túc. “Mọi người hãy cẩn thận, nơi này có thể nguy hiểm hơn chúng ta tưởng.”
Mạc Phàm mở mắt ra, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, bên dưới những hình vẽ Nazca này, có một thứ gì đó đang ngủ say. Một thứ gì đó vô cùng mạnh mẽ và cổ xưa.
“Thú vị rồi đây,” Mạc Phàm lẩm bẩm, một nụ cười đầy hứng thú hiện lên trên môi. Hắn luôn có cảm giác đặc biệt với những nơi ẩn chứa bí mật và thách thức như thế này. Chuyến đi đến Nazca, có lẽ sẽ không nhàm chán như hắn nghĩ.
Đề xuất Voz: Vẫn Là Thằng Lặng Lẽ Đi Sau Em Và Nó