Chương 118: Kinh Sáp Văn Lôi

Chương 118: Kinh Chập Văn Lôi

Tô Tín quyết định muốn giúp Yến Khuynh Tuyết triệt để tạo dựng danh tiếng tại Thương Sơn thành, vậy thì nhất định phải là một màn "nhất minh kinh nhân". Đám người Yến Trọng Hằng mang tới không ít, Tiên Thiên võ giả cũng có vài vị, vừa vặn hôm nay hắn sẽ dùng bọn chúng để khai đao.

“Ý đồ đến đây của các ngươi, ta đều đã biết, cũng không cần phải phí lời thêm nữa. Vừa hay hôm nay nhân lực của các ngươi cũng đủ đông, chi bằng cùng ta đánh một trận. Nếu thắng được ta, Mạnh Thanh Trạch này lập tức rời khỏi Thương Sơn thành, lệnh bài của Yến tiểu thư cũng sẽ giao ra. Nhưng nếu các ngươi thua, thì đừng ở đây léo nhéo nữa, mau chóng cút về nhà đi. Các ngươi có dám hay không?”

Nghe thấy lời này của Tô Tín, bọn người Yến Trọng Hằng nhất thời động tâm. Nếu có thể một trận giải quyết xong Mạnh Thanh Trạch cùng với phiền phức mang tên Yến Khuynh Tuyết, đó đương nhiên là chuyện tốt nhất. Cho dù Mạnh Thanh Trạch ngày hôm qua đã đánh bại Yến Trọng Hằng, nhưng điều đó cũng chẳng đại diện cho điều gì cả.

Yến Trọng Hằng mới đột phá Tiên Thiên Khí Hải cảnh chưa đầy nửa năm, đám Tiên Thiên võ giả dưới trướng bọn họ, so với Yến Trọng Hằng thì mạnh hơn quá nhiều.

Yến Trọng Hằng nhìn về phía Yến Khuynh Tuyết: “Tiểu muội, lời hắn nói ngươi có thừa nhận không? Đừng để đến lúc chúng ta đánh bại hắn, các ngươi lại quỵt nợ.”

Yến Khuynh Tuyết lạnh nhạt đáp: “Lời Mạnh công tử nói, hoàn toàn có thể đại diện cho ta.”

Yến Khuynh Tuyết rất tín nhiệm thực lực của Tô Tín, huống hồ nàng hiện tại đã đem tất cả đánh cược lên người hắn. Đã là đánh cược, nàng chọn tin tưởng Tô Tín sẽ thắng.

Yến Trọng Hằng cười lạnh: “Vậy thì tốt, nếu đã như vậy, chúng ta bắt đầu luôn đi.”

Tô Tín khoát tay: “Không vội, ra bên ngoài trước đã. Nơi này không phải chỗ để động thủ, đánh hỏng khách sạn của người ta thì không hay.”

Chưởng quỹ khách sạn nãy giờ vẫn nép một góc, nghe vậy liền lộ vẻ cảm kích nhìn Tô Tín. Đây mới đúng là phong độ của cường giả Nhân Bảng, lúc này mà vẫn còn nghĩ cho tiểu nhân vật như lão. Chẳng bù cho bọn người Yến Trọng Hằng, chẳng khác nào lũ thổ phỉ, lúc xông vào còn đạp hỏng cả đại môn khách sạn.

“Bên ngoài thì bên ngoài, chúng ta đi!” Yến Trọng Hằng vung tay một cái, dẫn người lui ra khỏi khách sạn.

Trên đường dài, một khoảng đất trống rộng cả trăm trượng đã được dọn ra, đủ để bọn họ thi triển thủ đoạn.

Yến Kế Hằng lên tiếng trước: “Để người của ta lên!”

Yến Trọng Hằng cười ha hả: “Nếu Thập tam đệ muốn ra tay, vậy đệ lên trước đi.”

Hắn hôm qua đã từng giao thủ với Tô Tín, biết rõ sự khủng bố của đối phương. Hơn nữa thuộc hạ Trương Quảng của hắn cũng không chắc chắn vượt qua được Tô Tín, Yến Kế Hằng muốn đánh trận đầu, hắn cầu còn không được.

“Chung thúc, trông cậy vào ngươi.” Yến Kế Hằng nói với một gã tráng hán bên cạnh.

Tên tráng hán kia khoảng chừng bốn mươi tuổi, sau lưng cõng một thanh Quỷ Đầu Trảm Thủ đao to lớn, dáng vẻ cương mãnh đến cực điểm.

“Công tử cứ yên tâm, Nhân Bảng thì đã sao? Chung Cuồng ta nếu không phải vì tuổi tác đã lớn, nói không chừng cũng có thể lên Nhân Bảng dạo một vòng rồi!” Gã tráng hán tên Chung Cuồng cười cuồng ngạo.

Đám người vây xem bên ngoài thấy Chung Cuồng ra tay, tinh thần cũng dần hưng phấn hẳn lên. Lần này quả thực có kịch hay để xem rồi.

Chung Cuồng người cũng như tên, hành sự vô cùng ngông cuồng. Nhưng hắn tuy ngông cuồng, lại có vốn liếng để làm điều đó. Chung Cuồng đứng thứ hai mươi lăm trên Phong Vân Lôi, cao hơn Trương Quảng hai bậc. Hơn nữa, đạt đến cấp bậc top ba mươi Phong Vân Lôi, bọn họ thường sẽ không dễ dàng đi khiêu chiến kẻ khác, chỉ cần đợi người tới khiêu chiến rồi thu tiền là đủ sống sung túc.

Nhưng Chung Cuồng thì khác, hầu như tháng nào hắn cũng chủ động khiêu chiến các võ giả cấp bậc cao hơn. Tuy rằng mỗi lần thất bại đều tổn thất lượng lớn tiền bạc, nhưng hắn chẳng hề bận tâm.

Một bên là cường giả mới thăng cấp Nhân Bảng, một bên là Tiên Thiên võ giả kỳ cựu đứng top ba mươi Phong Vân Lôi, lại còn là một kẻ cuồng chiến đấu. Cuộc đối đầu giữa hai người này chắc chắn có rất nhiều điều để xem.

Chung Cuồng cười gằn bước ra, rút thanh Quỷ Đầu Trảm Thủ đao sau lưng, khí tức trên người nhất thời trở nên cuồng bạo. Nói thật, hắn vốn chẳng coi trọng mấy thiên tài Nhân Bảng kia. Theo hắn thấy, Nhân Bảng của triều đình tại sao lại phải giới hạn tuổi tác? Điều này đối với những tán tu hoặc võ giả môn phái nhỏ như bọn họ thật quá bất công.

Đám đệ tử đại phái từ nhỏ đã được tập võ, có danh sư chỉ dạy, lại có lượng lớn đan dược cung cấp, khởi điểm đương nhiên cao hơn bọn họ. Nếu Nhân Bảng cũng giống như Địa Bảng, chỉ tính thực lực thì Chung Cuồng hắn chưa biết chừng cũng có tư cách ghi danh.

“Tiểu tử, hôm nay ta phải xem xem, cái gọi là võ giả Nhân Bảng các ngươi rốt cuộc mạnh ở chỗ nào!” Chung Cuồng nộ quát một tiếng, sải bước lao về phía Tô Tín.

Mỗi bước chân đạp xuống, khí thế trên người hắn lại tăng thêm một phần. Sức mạnh từ chân hắn thậm chí khiến lớp gạch đá trên mặt đường nát vụn. Sau mười mấy bước chân, con phố phía sau hắn đã trở nên tan hoang, thảm hại.

Võ công của Chung Cuồng lấy khí thế để thủ thắng. Đao thứ nhất này đã ngưng tụ toàn bộ tinh khí thần của hắn, đạt tới đỉnh phong mạnh nhất. Trước đây trên Phong Vân Lôi, không biết bao nhiêu võ giả đã bị một đao này chém trọng thương hoặc thậm chí mất mạng. Một đao qua đi, đối thủ dù chưa chết cũng không còn sức để tái chiến.

Lúc này, trực diện đối đầu với kinh thiên nhất đao của Chung Cuồng, Tô Tín thậm chí có thể lờ mờ nhìn thấy giữa thanh đao kia, chân khí đã ngưng tụ thành hình hài một con ác quỷ đang gào thét, uy thế cực kỳ kinh người.

Nhưng đáng tiếc, lần này Chung Cuồng đối mặt lại là Tô Tín. Một Tô Tín mạnh hơn hắn cả về sức mạnh lẫn võ kỹ.

Đao thế chém tới, khí thế vô song, nhưng Tô Tín chỉ bình thản vươn ra một ngón trỏ, hướng về phía thân đao mà điểm tới!

Nhị Thập Tứ Tiết Khí Kinh Thần Chỉ có hai mươi bốn cách dùng khác nhau. Trong nguyên tác Bạch Sầu Phi hay dùng nhất là Kinh Chập, Tô Tín cũng vậy. Kinh Chập Văn Lôi, chỉ kình như sấm chớp, động như lôi đình, nhanh lẹ vô cùng, uy lực cường đại nhất.

Thế nhưng ngoài Kinh Chập, các biến hóa khác của Kinh Thần Chỉ cũng mạnh mẽ không kém. Lúc này Tô Tín dùng chính là Đại Hàn – cái lạnh thấu xương của tiết trời đông chí!

Chỉ kình lạnh lẽo dường như đóng băng cả đao thế của Chung Cuồng. Một luồng lực lượng khổng lồ ập đến, khiến thanh đao của Chung Cuồng không cách nào hạ xuống thêm dù chỉ nửa phân!

Chỉ lực mạnh mẽ của Kinh Thần Chỉ cộng thêm sức mạnh nhục thân từ Long Tượng Bàn Nhược Công, đã giúp Tô Tín chỉ dùng một ngón tay liền chặn đứng chí cường nhất đao của đối phương.

Trong mắt người ngoài, cảnh tượng này chính là Tô Tín chỉ dùng một ngón tay đã đánh ngang ngửa với Chung Cuồng. Điều này thật quá đỗi kinh hãi. Nếu Tô Tín tung ra một quyền, chẳng lẽ sẽ trực tiếp đánh chết Chung Cuồng hay sao?

Tất nhiên, trong mắt những Tiên Thiên võ giả như Trương Quảng, họ không nhìn nhận nông cạn như đám võ giả tầm thường.

Trương Quảng sắc mặt nghiêm nghị nói với Yến Trọng Hằng: “Đây là một môn chỉ pháp rất mạnh, thiên biến vạn hóa, dung hợp huyền ảo của thiên địa, nguồn gốc tuyệt đối không đơn giản. Không biết Tông Hạo Dương rốt cuộc đã có được cơ duyên gì ở hải ngoại mà lại sở hữu môn chỉ pháp cường đại đến thế. Chỉ pháp của võ lâm Trung Nguyên không ít, Thiếu Lâm tự có Thất Thập Nhị Tuyệt Kỹ như Niêm Hoa Chỉ, Vô Tướng Kiếp Chỉ, Đa La Diệp Chỉ... Tà Ma Cửu Đạo trong Hoàng Tuyền giáo cũng có Hoàng Tuyền Chỉ, nhưng ta cảm thấy môn chỉ pháp này nếu phát huy đến tận cùng, thậm chí không hề thua kém chúng!”

Nhãn lực của các Tiên Thiên võ giả có mặt tại đây đều không thấp, liếc mắt đã thấy được uy lực của Kinh Thần Chỉ, mà người trực tiếp trải nghiệm là Chung Cuồng thì cảm nhận càng thêm sâu sắc.

Chỉ lực mạnh mẽ kia như băng hàn thấu xương len lỏi vào cơ thể hắn, khiến khí mạch đình trệ. Chung Cuồng lập tức nộ quát, xoay người thu đao, chân khí trong người như liệt hỏa bùng lên, ép chỉ lực của Tô Tín ra ngoài cơ thể.

Hắn lùi, Tô Tín liền tiến!

Chỉ phong như bôn lôi liên hoàn điểm ra, Kinh Chập Văn Lôi, phích lịch vô thanh!

Chung Cuồng vội vã múa đao chống đỡ. Chỉ phong mạnh mẽ dưới sự gia trì của chân khí va vào Quỷ Đầu Trảm Thủ đao tạo nên những tiếng nổ lớn, đánh xuống mặt đất tạo thành những hố nhỏ sâu vài thước, xung quanh chằng chịt vết rạn.

Chỉ phong như sấm sét, trực tiếp ép Chung Cuồng không ngẩng đầu lên nổi.

Đám người quan chiến thầm hô không ổn: Chung Cuồng sắp thua rồi!

Bản thân Chung Cuồng là loại võ giả có lực bộc phát cực mạnh, con đường võ học của hắn là dùng khí thế áp đảo, trực tiếp nghiền nát đối thủ. Nhưng một khi đã rơi vào thế hạ phong, hắn rất khó lật ngược thế cờ, thậm chí càng đánh càng đuối, khí thế suy kiệt.

Hiện tại hắn chính là dáng vẻ đó, nhuệ khí trong lòng đã bị Tô Tín đánh tan. Cuối cùng, một thoáng sơ hở, hắn bị Tô Tín điểm một chỉ vào bả vai phải, khiến thanh đao trong tay tuột khỏi tầm với, sau đó lại thêm một chỉ điểm vào trước ngực, trực tiếp đánh hắn thổ huyết bay ngược ra ngoài.

Chuỗi tấn công liên hoàn này khiến người xem hoa mắt nghẹt thở. Trước đây toàn là Chung Cuồng dùng khí thế nghiền ép người khác, không ngờ hôm nay lại bị kẻ khác nghiền ép đến mức này.

Tô Tín chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nói: “Còn ai nữa không?”

Dáng vẻ hờ hững đó nhất thời khiến các võ giả có mặt thầm khen ngợi. Quả không hổ danh cường giả Nhân Bảng, khí độ này thật không tầm thường.

Lục Ly ở một bên hưng phấn kéo tay Yến Khuynh Tuyết không ngừng lắc mạnh: “Tiểu thư người xem kìa! Mạnh công tử thật lợi hại, thật tiêu sái quá đi!”

Trì Nhượng đứng cạnh có chút ghen tị: “Mạnh công tử mạnh thì có mạnh, nhưng cái kiểu bày tư thái sau khi thắng đó, ta cũng làm được vậy.”

Lục Ly lườm hắn một cái đầy khinh bỉ: “Xì, Mạnh công tử đây gọi là cao thủ cô độc, còn ngươi làm vậy thì chỉ là nghênh ngang tự đắc thôi.”

Trì Nhượng nhất thời nghẹn lời, không nói được câu nào.

Sắc mặt Yến Kế Hằng tối sầm lại, sai người khiêng Chung Cuồng đang trọng thương về, hận không thể lập tức rời khỏi đây. Thật quá mất mặt! Vừa rồi còn tranh lên đầu tiên, kết quả bị người ta giải quyết nhanh gọn lẹ.

Hắn không phải Tiên Thiên võ giả, tầm nhìn không đủ, không thấy được cái hay trong chiêu số của Tô Tín, hắn chỉ thấy Chung Cuồng thật vô dụng. Vì vậy, Yến Kế Hằng thầm quyết định, sau khi về sẽ đuổi cổ tên Chung Cuồng này đi. Ăn bao nhiêu tài lộc và tài nguyên tu luyện của ta, cuối cùng lại là một kẻ phế vật như vậy.

Yến Thư Hằng và Yến Thịnh Hằng liếc nhìn nhau, đều lộ ra vẻ ưu tư. Một người là trưởng tử của Yến Hoàng Cửu, thủ hạ chiêu mộ đương nhiên không ít. Người kia lại nổi tiếng giao thiệp rộng, hào phóng đại khí, võ giả dưới trướng càng nhiều hơn.

Thế nhưng thực lực Tô Tín vừa thể hiện đã khiến bọn họ kinh sợ. Những võ giả bọn họ chiêu mộ từ Thương Sơn thành, dường như chẳng có ai chắc chắn vượt qua được Tô Tín.

Tông môn đứng sau bọn họ tuy có không ít cường giả Tiên Thiên, nhưng vì kiêng dè Yến Hoàng Cửu, bọn họ không thể trắng trợn mang những người đó theo bên mình. Trong nhất thời, bọn họ lại chẳng tìm ra được ai đủ sức ra trận.

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
BÌNH LUẬN