Chương 1309: Hàng hoặc chết
Dùng Thần Kiều miểu sát Chân Võ, điều này Tô Tín chưa làm được, nhưng hắn chỉ dùng hai chiêu đã đánh chết Tư Đồ Minh, cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.
Uy thế cường đại này tựa như Thần Ma, khiến người ta căn bản không nảy sinh nổi ý định phản kháng.
Những người khác trước sức mạnh cường đại này không dám phản kháng, nhưng Thường Khôn lại không muốn chết.
Hoàng Thiên Vực vẫn là đồng minh của bọn họ, chỉ cần hắn có thể chạy thoát, cho dù chỉ vì thể diện của mình, Hoàng Thiên Vực cũng sẽ bảo vệ hắn.
Ôm tâm lý đó, Thường Khôn nghiến răng một cái, huyết vụ toàn thân bốc lên, trong nháy mắt đã độn xa mấy trăm trượng, huyết vụ càng lúc càng nhạt, dường như sắp tiêu tán.
Lúc này trong mắt Tô Tín lộ ra vẻ kỳ quái, vì Thường Khôn này dùng chính là công pháp của Huyết Ma Giáo, chính xác hơn thì lai lịch môn công pháp này hẳn là bắt nguồn từ Di Thần Hoán Huyết Đại Pháp, chỉ là về sau đã bị sửa đổi mà thôi.
Tiên Vực tuy không có ma đạo truyền thừa, nhưng năm xưa Đại Thiên Ma Tôn bị giết, công pháp Ma Đạo lưu truyền khắp nơi, tàn quyển Di Thần Hoán Huyết Đại Pháp rơi vào Tiên Vực cũng là chuyện rất có khả năng.
Chỉ là Thường Khôn lại dám dùng Di Thần Hoán Huyết Đại Pháp để chạy trốn trước mặt hắn, điều này quả thực có chút nực cười.
Tô Tín vung tay lên, ngọn lửa màu u lam hợp thành một tấm lưới lớn, chậm rãi thu nhỏ lại, vô cùng chính xác bao phủ đoàn huyết vụ kia. Theo huyết vụ không ngừng bốc hơi, Thường Khôn phát ra một tiếng thét thê lương, thân ảnh hắn vừa hiện ra đã trực tiếp bị thiêu rụi thành một nắm tro tàn!
Trận chiến này kết thúc nhanh đến lạ thường, hai tên Chân Võ không quá mười chiêu đều đã chết trong tay Tô Tín, uy thế này thật khiến người ta sởn tóc gáy.
Tô Tín đưa mắt nhìn đám võ giả Phong Thiên Vực, thản nhiên nói: “Hoặc là hàng, hoặc là chết.”
Dưới sự đe dọa của cái chết, thứ gọi là tôn nghiêm cũng có thể vứt bỏ, lúc này liền có một số võ giả ném binh khí trong tay xuống, quỳ một gối tỏ ý thần phục.
Nhưng phần lớn võ giả Phong Thiên Vực lại không cam lòng đầu hàng như vậy, có người hô lớn: “Thần Kiều thì đã sao? Hắn chỉ có một mình, lẽ nào có thể giết hết tất cả chúng ta? Mọi người cùng chạy đi, tản ra mà chạy!”
Nghe vậy, trong mắt những người có mặt lập tức lộ ra vẻ khác lạ.
Lúc này họ mới nhớ ra, Tô Tín cũng chỉ có một mình, hắn có giết thì giết được mấy người? Đám mấy nghìn người của Dịch Kiếm Môn kia căn bản không lọt nổi vào mắt họ, cho nên nếu bây giờ tháo chạy, chắc chắn sẽ có người chết, nhưng đại số đều có thể thoát thân.
Nhưng đúng lúc này, Tô Tín phất tay một cái, một đóa sen lửa màu u lam bay ra, giữa những cánh sen xoay tròn, gã võ giả vừa lên tiếng lúc trước nháy mắt biến thành tro bụi.
Cùng lúc đó, đóa sen lửa bay lên không trung, vô số sợi tơ do lửa ngưng tụ phiêu đãng, dệt thành một tấm lưới khổng lồ giăng ngang bầu trời, kéo dài mười dặm, trông vô cùng tráng lệ.
Tô Tín nhìn đám người, thản nhiên nói: “Các ngươi nếu muốn chạy, ta đúng là không thể ngăn cản toàn bộ, cho dù là mấy vạn con heo tản ra chạy trốn ở đây, muốn bắt lại hết cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhưng ta - Tô Tín không phải người khác, dù không thể ngăn cản tất cả, nhưng ít nhất ta có thể ngăn được chín phần mười. Hoặc có thể đổi cách nói khác, ta có thể giữ lại tính mạng của chín thành người ở đây.
Chỉ có một thành hy vọng sống, các ngươi nếu dám trốn thì cứ việc thử xem.”
Thủ đoạn của Tô Tín đã triệt để hù dọa đám võ giả Phong Thiên Vực này, một thành cơ hội sống, ai dám đánh cược?
Tuy ai cũng nghĩ mình sẽ là một thành may mắn kia, nhưng lý trí bảo họ rằng, họ dễ trở thành kẻ chết hơn!
Vì vậy, sau khi những kẻ cầm đầu đều bị Tô Tín chém giết, tất cả võ giả Phong Thiên Vực mới buông binh khí, chọn lựa thần phục.
Tô Tín quay đầu nói với Lâm Lạc Viêm và Sở Bất Phàm của Dịch Kiếm Môn: “Những người này tạm thời giao cho các ngươi, phong bế chân khí của bọn họ, điểm này chắc các ngươi đều hiểu rõ. Các ngươi chọn lấy một nhóm người, số còn lại để cho ta.”
Lâm Lạc Viêm kinh ngạc hỏi: “Giao cho chúng ta làm gì? Tô đại nhân, đám người này đã tu luyện đao đạo, giờ mà chuyển sang tu kiếm đạo, e là phải tốn rất nhiều công sức mới xoay chuyển được.”
Tô Tín nghe vậy nhất thời câm nín, Lâm Lạc Viêm này quả nhiên không có kinh nghiệm xử lý sự vụ tông môn, lời này mà cũng nói ra được.
Tô Tín hơi bất đắc dĩ nói: “Những người này không phải giao cho các ngươi làm đệ tử. Ta vừa mới giết hai cường giả cấp bậc Chân Võ cảnh của họ, dù ngoài miệng họ có phục, ngươi lẽ nào dám tin? Dám truyền thụ công pháp Dịch Kiếm Môn cho họ sao?”
Lâm Lạc Viêm hơi xấu hổ, lúc này mới biết mình nghĩ sai, vội hỏi: “Vậy ý của Tô đại nhân là gì?”
Tô Tín thản nhiên nói: “Dịch Kiếm Môn các ngươi ở Kiếm Nam Đạo có không ít tài nguyên khoáng sản, để đám võ giả này làm phu mỏ, hiệu suất chắc chắn nhanh hơn người thường nhiều.
Tây Bắc Đạo của ta cũng đang cần lượng lớn nhân lực vật lực, võ giả có tu vi nhất định nếu dùng để làm việc thì nhanh hơn người thường rất nhiều.”
Nghe Tô Tín nói vậy, Lâm Lạc Viêm mới hiểu ra, dù sao kiểu thao tác này trước đây Dịch Kiếm Môn chưa từng làm, hắn cũng là lần đầu biết còn có thể chơi như vậy.
Nhưng Lâm Lạc Viêm cũng không bài xích chuyện này, đối phương trước đó muốn giết họ, chiếm đoạt sơn môn, thậm chí nếu Lâm Lạc Viêm độc ác hơn một chút, giết sạch bọn họ thì ngoài việc danh tiếng không hay ra cũng chẳng có ảnh hưởng gì lớn.
Lâm Lạc Viêm phất tay, các đệ tử Dịch Kiếm Môn lập tức ra tay, phong bế chân khí của đám võ giả Phong Thiên Vực đã không còn khả năng phản kháng kia.
Dưới uy thế của Tô Tín, đám võ giả Phong Thiên Vực căn bản không dám phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn để người ta phong bế chân khí, mặc cho người sắp đặt.
Nếu trước đó Tô Tín hạ thủ độc ác muốn giết họ, thì dù Tô Tín là Thần Kiều, có lẽ họ vẫn sẽ phản kháng, dù sao cũng là chết, chi bằng liều mạng một trận cuối.
Nhưng bây giờ Tô Tín cho họ một con đường sống, dù biết sau khi bị phong bế chân khí phải đi làm phu mỏ, họ cũng không dám phản kháng, ít nhất như vậy vẫn còn giữ được mạng không phải sao?
Sau khi mọi việc đã an bài xong, Sở Bất Phàm và Lâm Lạc Viêm hành lễ với Tô Tín: “Đa tạ ơn cứu giúp của Tô đại nhân.”
Tô Tín lắc đầu nói: “Năm xưa Mạnh tông chủ cũng từng giúp ta, không cần thiết phải nói những lời này. Chỉ là lần sau nếu gặp chuyện tương tự, Dịch Kiếm Môn tốt nhất nên tạm thời lánh đi, sơn môn mất rồi còn có thể đoạt lại, nhưng mạng mất rồi thì không cách nào tìm lại được đâu.”
Lâm Lạc Viêm và Sở Bất Phàm đều mỉm cười nhưng không lên tiếng.
Dịch Kiếm Môn xưa nay vốn có tính cách cố chấp như vậy, nếu không thì năm xưa họ cũng đã chẳng liều mạng với Cản Thi Phái dù biết rõ kết cục sẽ là lưỡng bại câu thương.
Nhìn thái độ hai người, Tô Tín biết họ đang nghĩ gì, nhưng hắn không nói thêm nữa. Mỗi người đều có lựa chọn riêng, nếu Dịch Kiếm Môn chịu thỏa hiệp thì họ đã không còn là Dịch Kiếm Môn nữa.
Tô Tín nói với Hinh Nhi: “Hinh Nhi, tu vi bây giờ của muội cũng sắp đến bình cảnh rồi, nhân lúc này muội hãy theo ta về Tây Bắc Đạo, để ta chỉ điểm cho muội tu luyện.”
Hiện tại Dịch Kiếm Môn không có Mạnh Kinh Tiên, ít nhiều cũng có phần khó giữ được mình, cộng thêm thái độ thà chết không lùi bước kia, trời mới biết sau này sẽ ra sao. Dù Tô Tín có thể bảo vệ Dịch Kiếm Môn nhưng hắn không thể ở lại đây mãi, lần này còn kịp, lần sau chưa chắc đã kịp.
Cho nên hiện giờ Hinh Nhi ở lại Dịch Kiếm Môn thật ra cũng không an toàn, chỉ điểm tu luyện gì đó chỉ là cái cớ, mục đích thực sự của Tô Tín là đưa Hinh Nhi về Tây Bắc Đạo để bảo vệ.
Hinh Nhi hơi chần chừ: “Nhưng mà...”
Nàng hiểu ý trong lời nói của Tô Tín. Đã lâu không gặp, Hinh Nhi cũng rất nhớ ca ca, nếu là bình thường thì đi Tây Bắc Đạo cũng được, nhưng hiện tại là lúc Dịch Kiếm Môn lâm nguy, nàng trốn đi Tây Bắc Đạo luôn có cảm giác tham sống sợ chết, bỏ mặc tông môn.
Lâm Lạc Viêm cười nói: “Đi đi, đừng nghĩ nhiều như vậy. Muội là đệ tử Dịch Kiếm Môn không sai, nhưng muội cũng là muội muội của Tô đại nhân. Nếu một ngày có chuyện xảy ra, người khác có thể tử chiến, nhưng bọn ta vẫn sẽ bảo vệ an toàn cho muội. Cho nên muội ở Dịch Kiếm Môn hay ở Tây Bắc cũng vậy thôi, còn có thể khiến Tô đại nhân bớt lo lắng đi một chút.
Dịch Kiếm Môn ta truyền thừa mấy nghìn năm, lúc suy sụp nhất còn không vong, hiện tại cũng sẽ không.
Sư huynh hiện giờ tuy không có tin tức, giang hồ đồn đại huynh ấy đã chết trong vụ Tiên Vực sụp đổ, nhưng ta tin sư huynh sẽ không chết.
Dù Dịch Kiếm Môn chỉ còn lại một mình sư huynh, với thực lực của huynh ấy, vẫn có thể hoàn toàn gầy dựng lại một Dịch Kiếm Môn cường đại hơn.”
Nghe Lâm Lạc Viêm nói vậy, Hinh Nhi mới gật đầu đồng ý.
Chuyện đã giải quyết xong, Tô Tín trực tiếp đưa Hinh Nhi về Tây Bắc Đạo. Đám võ giả Phong Thiên Vực kia, sau khi Dịch Kiếm Môn chọn lựa xong, số còn lại sẽ được đưa đến Tây Bắc Đạo cho hắn.
Trên đường, Hinh Nhi vẫn lo lắng hỏi: “Ca ca, huynh nói sư phụ nhất định có thể trở về sao?”
Tuy trước đó Lâm Lạc Viêm nói có lòng tin vào Mạnh Kinh Tiên, nhưng Hinh Nhi vẫn cảm thấy đó chỉ là lời an ủi.
Dù sao Hinh Nhi hiện giờ cũng đã có thực lực Hóa Thần cảnh, kiến thức không ít, cảnh tượng trời sập kinh khủng năm đó nàng cũng đã thấy, dù là Lục Địa Thần Tiên trước mặt thiên uy chân chính như vậy, e rằng cũng chẳng khác phàm nhân là bao.
Tô Tín lắc đầu: “Thật ra ta cũng không biết, dù sao hiện tại chẳng còn ai dám bén mảng đến Tiên Vực nữa.
Nhưng lúc trước tiến vào Tiên Vực là bốn đại Thần Kiều của giang hồ, Mạnh tông chủ và Diêm La Thiên Tử cũng đều là những tồn tại đỉnh phong trong Chân Võ cảnh. Nếu họ đều chết ở đó, chẳng phải sẽ trở thành trò cười lớn nhất thiên hạ sao?
Ta cảm thấy họ nhất định sẽ trở lại, chỉ là bao giờ thì không ai rõ được.”
Tô Tín vừa dứt lời, đúng lúc này, Thanh Ly vẫn luôn im lặng ở trong cơ thể Hinh Nhi bỗng nhiên hiện ra nguyên thần, sắc mặt ngưng trọng nói: “Có yêu khí!”
Đề xuất Voz: Nghi có ma...xung quanh nhà!