Chương 1311: Tru Tâm

Tô Tín lạnh lùng nhìn đám võ giả Phong Thiên Vực này, đám người này xem ra cũng có chút cốt khí, không có ai vừa mới đầu hàng đã bắt đầu khúm núm quỳ lạy.

Chỉ là đối với Tô Tín hiện tại mà nói, hắn lại càng mong có loại người như vậy xuất hiện.

Hỏi liên tiếp hai lần đều không có người lên tiếng, Tô Tín nhạt giọng nói: “Kiên nhẫn của ta không được tốt lắm, chuyện gì cũng không quá ba lần, một khi có việc gì vượt quá ba lần, sự kiên nhẫn của ta sẽ bị mài sạch.

Rất trùng hợp, hiện tại kiên nhẫn của ta đã có chút không đủ, cho nên ta hỏi các ngươi lần cuối cùng, chân truyền đệ tử của Thường Khôn rốt cuộc là ai?!”

Dưới uy áp của Tô Tín, áp lực nặng nề kia thậm chí khiến những võ giả cảnh giới Hậu Thiên và Tiên Thiên tại đây trực tiếp quỳ rạp xuống đất, mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn như cũ không có ai lên tiếng.

Đúng lúc này, Tô Tín thình lình thu hồi áp lực trên người, khóe miệng lộ ra một nụ cười, nhưng nụ cười này vô cùng rùng rợn, khiến người ta có cảm giác lạnh từ đỉnh đầu xuống tận đáy lòng.

“Đều không nói? Rất tốt, xem ra các ngươi đối với Thường Khôn và Tư Đồ Minh vô cùng trung thành. Đã như vậy, ta liền đưa các ngươi xuống dưới gặp hắn!”

Nói xong, Tô Tín trực tiếp phất tay, một tên võ giả đứng hàng đầu tiên thình lình bốc cháy một ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ, gần như trong chớp mắt, hắn đã hóa thành một đống tro tàn, thậm chí một tiếng thét thảm cũng không kịp phát ra!

Đám võ giả Phong Thiên Vực đều ngây dại tại chỗ, bọn họ hoàn toàn không ngờ tới Tô Tín nói giết là giết, căn bản không cho bọn họ lấy một tia cơ hội phản ứng.

Lúc này tay phải Tô Tín vồ một cái, chân khí cường đại trực tiếp hút hai tên võ giả đến trước mặt, Tô Tín hỏi một người trong đó: “Chân truyền đệ tử của Thường Khôn là ai?”

Tên võ giả này chỉ có cảnh giới Hậu Thiên, hắn gào khóc thảm thiết: “Đại nhân, ta thật sự không biết mà!”

Với thực lực của hắn ở Phong Thiên Vực chỉ là một tiểu nhân vật làm việc vặt, nếu là kẻ thích hóng hớt bát quái thì có lẽ sẽ biết chân truyền đệ tử của Thường Khôn là ai, nhưng đáng tiếc hắn lại là loại người chỉ biết vùi đầu tu luyện, căn bản không hề hay biết chuyện này.

Vẻ mặt Tô Tín không chút biểu cảm, hai sợi tơ lửa màu u lam xuyên qua trán bọn họ, trong nháy mắt, cả hai người trực tiếp hóa thành tro bụi.

Người còn lại đến chết cũng không ngờ tới, Tô Tín căn bản không hỏi hắn lấy một câu mà đã để hắn phải chôn cùng.

Lúc này Tô Tín lại bắt tới hai người khác, vẫn gương mặt không chút cảm xúc hỏi một người: “Chân truyền đệ tử của Thường Khôn là ai?”

Tên võ giả này mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, muốn nói nhưng há miệng ra lại không thốt lên được chữ nào.

Đúng lúc này, gã võ giả còn lại đỏ mắt gào lớn: “Ta biết! Đừng giết ta, hắn không nói để ta nói, ta biết chân truyền đệ tử của Thường Khôn là ai!”

Nói xong, tên võ giả này liền chỉ vào một người trong đám đông, trên mặt lộ ra thần sắc như được giải thoát.

Đám võ giả Dịch Kiếm Môn đứng phía sau đều lộ vẻ dị sắc, dường như có chút không đành lòng, cũng có chút không tự nhiên.

Dịch Kiếm Môn dù sao cũng thuộc về tông môn chính đạo, những việc Tô Tín đang làm trong mắt bọn họ quả thực có chút quá tàn nhẫn.

Đừng nhìn Tô Tín trước sau chỉ giết có ba người, nhưng theo bọn họ thấy, sự giày vò này của Tô Tín chính là đánh vào lòng người.

Trước tiên giết một người để bọn họ biết mình tuyệt đối dám ra tay. Tiếp đó bắt tới hai người, chỉ hỏi một người, nếu ngươi không nói, ta cũng chẳng thèm hỏi người thứ hai mà trực tiếp giết cả đôi.

Cứ như vậy, chờ đến khi Tô Tín hỏi đến cặp tiếp theo, áp lực tâm lý của người không được hỏi thậm chí còn lớn hơn cả người bị hỏi, bởi vì tính mạng của hắn không còn nằm trong tay mình nữa, mà hoàn toàn phụ thuộc vào câu trả lời của người kia. Cảm giác sinh tử không thể tự nắm giữ này quả thực không hề dễ chịu.

Người bị hỏi có lẽ mang lòng trung nghĩa, đã chuẩn bị tâm lý chịu chết, nhưng người còn lại dù cũng trung nghĩa đi chăng nữa, mà bị coi như vật làm nền rồi tiện tay bị Tô Tín diệt sát, phỏng chừng ai cũng sẽ không cam tâm.

Cho nên khi Tô Tín mới chỉ giết ba người, đã có người không chịu nổi, tâm lý trực tiếp sụp đổ mà khai ra.

Ma đạo ác chỉ ở chỗ giết chóc, nhưng thủ đoạn khủng bố này của Tô Tín trong mắt bọn họ còn ác hơn cả ma đạo, hắn không giết quá nhiều người, nhưng lại hủy diệt tâm trí bọn họ!

Chỉ là đám võ giả Dịch Kiếm Môn này dù có nhìn ra cũng không ai lên tiếng, bọn họ không phải hạng người thích xen vào việc của người khác như Thiếu Lâm Tự. Đừng nói là Tô Tín từng cứu mạng bọn họ, dù chỉ là minh hữu của Dịch Kiếm Môn, hay kể cả Tô Tín là một người bình thường thì bọn họ cũng sẽ không ra tay quản chuyện bao đồng.

Lúc này giữa sân, vị chân truyền đệ tử của Thường Khôn đã bị chỉ điểm ra, hắn mồ hôi đầm đìa, nhưng cũng không thể không bước ra, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng.

Tô Tín tốn nhiều công sức để tìm hắn ra như vậy, nghĩ thôi cũng biết không phải chuyện tốt lành gì.

Tên võ giả trước mắt trông khá trẻ, chỉ có thực lực Hóa Thần cảnh, Tô Tín hỏi tên võ giả vừa chỉ điểm kia: “Chân truyền đệ tử của Thường Khôn chỉ có một mình hắn?”

Tên võ giả kia vội vàng nói: “Hình như có bốn người, một người là Dương Thần, hai người là Dung Thần, chỉ có hắn là tiểu đệ tử quan môn, mới là Hóa Thần.

Chỉ là ba người kia đều đã bị Tô đại nhân ngài chém giết rồi, chỉ còn lại mỗi mình hắn thôi.”

Lúc trước khi Phong Thiên Vực tấn công Dịch Kiếm Môn, những kẻ dẫn đầu đều là cường giả của Phong Thiên Vực. Có lẽ vì thấy Dịch Kiếm Môn không có gì đe dọa, nên đám đệ tử của Thường Khôn trừ tên thực lực yếu nhất này ra, những kẻ khác đều xông lên phía trước nhất để tranh công, kết quả là bị Tô Tín một chiêu giết sạch trong nháy mắt.

Nhưng cũng may hiện tại vẫn còn sót lại một tên, nếu không manh mối này thật sự sẽ bị đứt đoạn.

“Những người khác giải tán, ngươi đi theo ta.”

Tô Tín phân phó một tiếng, trực tiếp cùng Lữ Phá Thiên dẫn tên đệ tử của Thường Khôn kia vào trong một gian mật thất.

Tên đệ tử kia nơm nớp lo sợ, đối mặt với cường giả cấp bậc như Tô Tín, ngay cả sư phụ mà hắn vốn coi như thiên nhân cũng không chống đỡ nổi hai chiêu, hắn đã triệt để mất đi ý chí kháng cự.

Tô Tín nhạt giọng hỏi: “Hỏi ngươi một vấn đề, võ công của sư phụ ngươi là truyền thừa của Đao Bộ hay là gia truyền của chính hắn?”

Tên võ giả kia vội vàng đáp: “Võ công của sư phụ một phần là truyền thừa Đao Bộ, nhưng còn có một phần là truyền thừa riêng của hắn.

Ban đầu khi Phong Thiên Vực chúng ta thành lập, tuy lấy Đao Bộ trong Binh Qua Cửu Bộ làm cơ sở, nhưng trên thực tế cũng chiêu mộ tất cả võ giả dùng đao trong Tiên Vực lúc bấy giờ.

Sư phụ ta và Tư Đồ Minh đều là những người gia nhập Phong Thiên Vực sau này, vì thực lực đủ mạnh nên mới có thể kiêm tu các loại bí pháp của Đao Bộ.

Theo lời sư phụ ta nói, mạch truyền thừa này của hắn vốn từ ma đạo, lúc đầu vì Hoàng Thiên Vực còn thống trị Tiên Vực, căn bản không cho phép võ giả ma đạo xuất hiện, cho nên bọn họ mới đổi sang tu luyện đao đạo.

Mãi đến sau này khi Tiên Vực phân liệt, mạch truyền thừa của bọn họ mới không còn kiêng kị ma đạo công pháp, thậm chí còn dung hợp ma đạo công pháp vào trong đao pháp, hình thành nên võ đạo của riêng mình.

Thậm chí hiện tại trong Phong Thiên Vực có không ít đao pháp mang theo dấu vết của ma đạo, những đao pháp này toàn bộ đều do mạch của sư phụ ta sáng tạo ra.”

Tô Tín và Lữ Phá Thiên liếc nhìn nhau, quả nhiên, ban đầu đã có truyền thừa ma đạo trà trộn vào đội ngũ của Nhân Hoàng, kỳ lạ nhất chính là đám người Nhân Hoàng dĩ nhiên lại không phát hiện ra.

“Giao hết vật truyền thừa của sư phụ ngươi ra đây.” Tô Tín lạnh lùng nói.

Tên võ giả vội vàng nói: “Vì thực lực của ta có hạn, nên sư phụ chỉ giao cho ta một số công pháp đạt đến đỉnh phong Hóa Thần cảnh, còn lại những công pháp hoàn chỉnh cùng một số vật truyền thừa của sư môn, những thứ này bình thường sư phụ không mang theo bên người vì sợ hư hại, hắn đều cố ý bố trí một tòa trận pháp để bảo quản.

Khi còn ở Tiên Vực, những thứ này được đặt trong bảo khố của Phong Thiên Vực, sau khi hạ giới lại được đặt trong một tòa tiểu thành do Phong Thiên Vực lâm thời xây dựng, trận pháp cũng được dời xuống theo.”

Ánh mắt Tô Tín và Lữ Phá Thiên sáng lên, như thế này trái lại càng tốt, có thể tìm được truyền thừa nguyên thủy nhất, bọn họ sẽ càng dễ dàng tra ra được ma đạo ở Tiên Vực này rốt cuộc từ đâu mà có.

Lữ Phá Thiên liếc mắt nhìn tên võ giả này, hỏi: “Tên này xử lý thế nào? Hắn dường như biết không ít chuyện đâu.”

Tô Tín bước ra khỏi cửa, liếc hắn một cái rồi nhạt giọng nói: “Giết đi.”

Tên võ giả nhất thời gào khóc: “Tô đại nhân! Ta đã khai hết mọi chuyện rồi mà, ngài là cường giả Thần Kiều cảnh đường đường chính chính, chẳng lẽ không định giữ chữ tín sao?”

Bước chân Tô Tín khựng lại, cũng không quay đầu mà nói: “Ta chưa bao giờ nói rằng ngươi khai ra thì sẽ tha mạng cho ngươi, đừng có tùy tiện vu khống. Người trên giang hồ đều biết, Tô Tín ta là người rất giữ chữ tín.

Hơn nữa sư phụ và sư huynh của ngươi đều đã chết, ngươi sao lại mặt dày vô sỉ dựa vào việc bán đứng thông tin của sư phụ để sống tạm bợ trên đời này? Lương tâm của ngươi không thấy đau sao? Vừa hay ta thành toàn cho ngươi, đưa ngươi đi gặp sư phụ và các sư huynh, tin rằng bọn họ sẽ không trách ngươi đâu.”

Nói xong, Tô Tín trực tiếp bước ra ngoài cửa. Phía sau hắn, Lữ Phá Thiên làm một thủ thế bất đắc dĩ với tên võ giả kia: “Đừng nhìn ta, người giết ngươi tuy là lão tử, nhưng kẻ đầu sỏ gây nên chính là vị sư đệ tốt kia của ta. Nhìn cho kỹ vào, tương lai có biến thành quỷ thì tìm hắn mà đòi mạng, đừng có nửa đêm tới quấy rầy lão tử.”

Dứt lời, huyết quang trong tay Lữ Phá Thiên lóe lên, toàn thân tên võ giả kia huyết khí sôi trào, trong nháy mắt nghe một tiếng “ầm”, trực tiếp biến thành một đoàn huyết vụ tan biến.

Lữ Phá Thiên đi ra ngoài, hỏi: “Sư đệ, giờ chúng ta đi tới tòa tiểu thành kia của Phong Thiên Vực tìm thử xem?”

Tô Tín lúc này lại đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hắn chỉ nhìn về phương xa, gương mặt không chút biểu cảm nói: “Tạm thời chưa đi được, có khách tới rồi, chúng ta cũng phải tiếp đãi cho tử tế một phen.”

Lữ Phá Thiên hơi khựng lại, hắn hiện tại không còn là Thần Kiều, nên khả năng cảm nhận thua xa Tô Tín. Phải một lát sau, hắn mới cảm nhận được luồng sức mạnh cường đại đang truyền tới từ phương xa.

Lữ Phá Thiên tắc lưỡi cảm thán: “Sư đệ, rắc rối tìm tới cửa rồi, đám người này tới cũng nhanh thật, không hổ là hoàng tộc năm xưa, hành động quả thực lưu loát.”

Trong cảm nhận của Lữ Phá Thiên, hắn có thể thấy rõ một lượng lớn võ giả Hoàng Thiên Vực đang hùng hổ lao tới từ xa, uy thế vô cùng mạnh mẽ.

Tô Tín nhạt giọng nói: “Hoàng tộc? Nhất Thế Hoàng Triều đã diệt vong cả vạn năm rồi, còn lôi mấy thứ vô dụng đó ra làm gì? Bọn chúng muốn tới tìm phiền phức, thì cứ đưa thực lực ra đây rồi hãy nói chuyện.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Thoại Chi Hậu
BÌNH LUẬN