Chương 1347
Việc hủy diệt Thiếu Lâm Tự gây ra chấn động cực lớn trên giang hồ, không chỉ khiến Tạo Hóa Đạo Môn siết chặt việc khảo hạch đệ tử, mà các tông môn khác cũng hành động tương tự.
Bọn họ đều đã thấy rõ một gian tế đánh vào nội bộ có thể gây ra tổn thương lớn đến mức nào. Kỳ thực chiêu này của Tô Tín không hề mới mẻ, bởi trong lịch sử giang hồ, thủ đoạn này thường xuyên được sử dụng.
Thế nhưng, những người khác dù có dùng cũng không thể nào trong thời gian ngắn ngủi như Tô Tín mà đẩy được một nội ứng lên đến vị trí đệ tử chân truyền. Điều này quả thực quá mức kinh hãi, thậm chí những chi tiết bên trong đó đến nay bọn họ vẫn không tài nào đoán ra được.
Trước đây trên giang hồ từng xảy ra một chuyện, đó là có người phái đệ tử kiệt xuất nhất của mình đi làm nằm vùng. Kết quả, đối phương ở lại tông môn đó mười mấy năm, cuối cùng vì nhận được sự giáo dục lâu dài, lại thêm tình cảm với sư trưởng và sư huynh đệ nơi đó mà nảy sinh ý định phản bội, cuối cùng quay lại đánh một đòn chí mạng vào phe mình, đúng là "trộm gà không thành còn mất nắm gạo".
Loại chuyện này xảy ra không chỉ một lần, nên thường bị coi là một hạ sách.
Tuy nhiên, đối với trường hợp của Tô Tín thì hoàn toàn không cần lo lắng. Chỉ trong vòng một năm, nếu nội ứng phái đi mà đã phản bội thì chỉ có thể nói người phái đi quá mức nhìn lầm người.
Cùng một thủ đoạn, Tô Tín chỉ thay đổi một mốc thời gian không tưởng, đồng thời đạo diễn một vở kịch là đã khiến kết quả hoàn toàn khác biệt. Thủ đoạn này khiến các thế lực khác vừa lạnh người vừa cảnh giác, chỉ còn cách tăng cường phòng bị bản thân.
Lúc này tại Tây Bắc Đạo, sự việc đã kết thúc, cũng là lúc tiến hành phong thưởng.
Lần này vì vở kịch do Tô Tín đạo diễn mà có không ít võ giả Ám Vệ phối hợp nhịp nhàng.
Chỉ là vì sợ lộ tẩy nên ban đầu, những người tham gia vào chuyện này đều bị Tô Tín che giấu hành tung. Đến tận hôm nay bọn họ mới xuất hiện để nhận phong thưởng, và người có công lao lớn nhất chính là Tô Tử Thần.
Tại một diễn võ trường khổng lồ ở Phi Long Thành, Tô Tín đích thân phong thưởng cho những võ giả có công trong sự kiện lần này. Ai cũng biết Tô đại nhân đối đãi với thủ hạ tuy nghiêm khắc nhưng ra tay luôn vô cùng hào phóng, vì vậy mọi người đều hết sức mong chờ xem họ sẽ nhận được những gì.
Phía dưới mọi người đều chăm chú quan sát, Hoàng Bỉnh Thành lấy ra một bản danh sách, mỗi khi niệm đến một cái tên, lại có một người lên đài lĩnh thưởng.
Những người nhận thưởng này đa phần là đệ tử cấp thấp. Còn như vị thống lĩnh ở Tương Nam Đạo hay Tề Long, thứ họ nhận được lại là quyền lực và những giá trị vô hình, nhưng giá trị của chúng còn quý giá hơn nhiều so với tài nguyên tu luyện thông thường.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tô Tử Thần trong đám người Tô gia.
Trong nhiệm vụ lần này, các võ giả Ám Vệ khác chỉ làm nền, duy nhất Tô Tử Thần mới là nhân vật chính thực sự. Công lao của hắn có thể nói là gấp hàng nghìn, thậm chí hàng vạn lần người khác, nên phần thưởng hắn nhận được chắc chắn cũng sẽ tương xứng.
Hơn nữa, nhờ chuyện này mà Tô Tử Thần không chỉ vang danh tại Tây Bắc Đạo, mà còn tạo nên sóng gió ngập trời trên khắp giang hồ. Một võ giả Hóa Thần cảnh trực tiếp tham gia vào kế hoạch hủy diệt Thiếu Lâm Tự – vị chí tôn võ lâm một thời, Tô Tử Thần muốn không nổi danh cũng khó.
Chỉ có điều, người khác nổi danh nhờ võ công, còn Tô Tử Thần lại nổi danh nhờ tâm tính và thủ đoạn mà hắn thể hiện trong một năm làm nội ứng tại Thiếu Lâm Tự.
Ban đầu khi Tô Tử Thần bị phế, đám đệ tử Tô gia không ngớt lời châm chọc khiêu khích. Nhưng giờ đây, kẻ thì sợ hãi lùi bước, kẻ thì nịnh bợ cầu xin tha thứ, ngay cả một số trưởng bối Tô gia cũng tỏ thái độ vô cùng khách khí với hắn.
Đối với thái độ của những người này, Tô Tử Thần hoàn toàn không để tâm.
Tâm tính sẽ thay đổi theo nhãn giới. Trước đây trong lòng Tô Tử Thần chỉ có Tô gia, nên hắn rất để ý đến thái độ của tộc nhân. Vì bị đánh bại trên lôi đài, trở thành nỗi sỉ nhục của gia tộc mà hắn từng suy sụp, sống những ngày tháng mơ hồ.
Nhưng giờ đây, sau khi trải qua nhiệm vụ này, nhãn giới của Tô Tử Thần đã hoàn toàn mở rộng. Hủy diệt Thiếu Lâm Tự – đứng đầu Phật tông, khuấy động đại thế toàn bộ giang hồ, so với những việc đó thì chút tranh giành quyền lực nhỏ nhặt trong Tô gia có là gì? Bản thân hắn trước kia đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Với suy nghĩ đó, hiện tại Tô Tử Thần thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà đi trả thù mấy tên đệ tử từng sỉ nhục mình, vì làm vậy thật sự quá hạ thấp bản thân.
Tất nhiên, dù hắn không ra tay thì những đệ tử Tô gia khác cũng sẽ không để yên cho bọn chúng, loại chuyện này không cần hắn phải đích thân lên tiếng.
Đợi đến khi Hoàng Bỉnh Thành hoàn tất việc phong thưởng cho các Ám Vệ khác, Tô Tín trên đài mới đích thân bước ra nói: “Lần này hủy diệt Thiếu Lâm Tự, công lao của ai lớn nhất chắc ta không cần phải nói thêm. Đây là một nhiệm vụ gần như thập tử vô sinh, nhưng Tô Tử Thần vẫn hoàn thành xuất sắc. Ta đã từng hứa, chỉ cần ngươi có thể sống sót rời khỏi Thiếu Lâm Tự, tất cả những gì ngươi muốn, ta đều sẽ trao cho ngươi.”
Gương mặt Tô Tử Thần lộ vẻ kích động. Nhiệm vụ lần này vô cùng hiểm nghèo, suốt hơn một năm qua hắn gần như đã vắt kiệt tâm lực mới có thể sống sót rời đi. Giờ đây, đã đến lúc hắn thu hoạch thành quả.
Tô Tín trầm giọng tuyên bố: “Từ nay về sau, Tô Tử Thần sẽ là người thừa kế vị trí gia chủ đời tiếp theo của Tô gia. Chờ đến khi hắn đạt tới Dương Thần cảnh, hắn chính là gia chủ đời kế tiếp!”
Lời vừa dứt, sắc mặt những võ giả thế hệ trước của Tô gia có mặt tại đó chợt biến đổi.
Hiện tại Tô Tín vẫn là gia chủ Tô gia trên danh nghĩa, nhưng họ đều biết hắn sẽ không ngồi vị trí này lâu, Tô gia cuối cùng vẫn phải dựa vào họ quản lý.
Nguyên bản bọn họ cứ ngỡ sau khi Tô Tín thoái vị sẽ giao lại vị trí này cho những lão nhân như họ, không ngờ hôm nay hắn lại giao cho Tô Tử Thần, điều này khiến họ không phục.
Tuy nhiên, dù không phục thì lúc này cũng không ai dám đứng ra phản bác, nguyên nhân rất đơn giản: đó là lời của Tô Tín.
Hiện tại Tô gia đã hoàn toàn trở thành một phần của Tây Bắc Đạo. Họ giữ lại thân phận người Tô gia chẳng qua là vì cùng chung huyết thống, lại là tộc nhân của Tô Tín, nên muốn mượn cái danh này để kiếm chút lợi lộc mà thôi.
Nay Tô đại nhân đã nói đến nước này, nếu họ còn không biết điều thì hậu quả có thể tưởng tượng được.
Với uy thế của Tô Tín, lời hắn nói ra trước mặt bàn dân thiên hạ, không ai có thể thay đổi.
Nhưng câu nói tiếp theo của Tô Tín đã khiến chút tâm tư không phục cuối cùng của họ cũng tan biến.
Chỉ nghe Tô Tín nói tiếp: “Ngoài ra, ta đã quyết định thu Tô Tử Thần làm đồ đệ. Từ nay về sau, hắn chính là đệ tử thân truyền của Tô Tín ta.”
Dứt lời, không chỉ mọi người xung quanh mà ngay cả chính Tô Tử Thần cũng sững sờ, bởi trong những lời hứa trước đó của Tô Tín hoàn toàn không có điều khoản này.
Nhưng sau cơn sững sờ là niềm vui sướng tột độ. Trở thành đệ tử thân truyền của Tô Tín có ý nghĩa gì? Điều đó đồng nghĩa với việc tiền đồ của hắn sẽ không thể đong đếm được!
Về địa vị, hắn sẽ trở thành nhân vật nòng cốt thực sự của Tây Bắc Đạo như Lý Phôi hay Hoàng Bỉnh Thành. Còn về võ đạo thì lại càng không phải bàn, có một cường giả đứng đầu giang hồ như Tô Tín chỉ dạy, tương lai của hắn chắc chắn sẽ vô cùng rạng rỡ.
Kỳ thực, việc Tô Tín thu Tô Tử Thần làm đệ tử cũng là ý định nhất thời, bởi hắn thấy đối phương làm việc quá mức xuất sắc.
Hiện tại dưới trướng Tô Tín có vô số võ giả trẻ tuổi kiệt xuất, thiên phú của Tô Tử Thần tuyệt đối không phải là tốt nhất. Nhưng luận về thủ đoạn, tâm tính và năng lực tổng hợp, sau sự kiện Thiếu Lâm Tự này, đừng nói là Tây Bắc Đạo, ngay cả trên toàn bộ giang hồ, Tô Tử Thần cũng là người nổi bật nhất.
Đạt đến cảnh giới như Tô Tín, việc chọn đệ tử không còn quá chú trọng vào thiên phú. So với nghị lực và tâm chí, thiên phú tuy quan trọng nhưng không phải là yếu tố tiên quyết.
Nhìn những cường giả đứng trên đỉnh cao giang hồ sẽ thấy, số người chỉ dựa vào thiên phú mà đi đến bước cuối cùng thực ra không nhiều. Cho nên Tô Tín thu đồ đệ, trừ phi thiên phú của đối phương đạt đến mức kinh diễm như Mạnh Kinh Tiên, bằng không hắn sẽ không đặt thiên phú lên hàng đầu.
Thiên phú của Tô Tử Thần không tính là kinh diễm, chỉ ở mức thượng lưu, nhưng những gì hắn thể hiện trong nhiệm vụ lần này lại khiến Tô Tín vô cùng coi trọng. Có sự giáo dục của hắn và tài nguyên của toàn bộ Tây Bắc Đạo hỗ trợ, thành tựu tương lai của Tô Tử Thần chắc chắn không thể hạn lượng.
Lúc này, Tô Tử Thần sau phút ngẩn người liền lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh với Tô Tín: “Đồ nhi bái kiến sư phụ!”
So với quan hệ huyết thống tộc nhân Tô gia, việc trở thành đệ tử thân truyền của Tô Tín mới là sự gắn kết mật thiết thực sự. Thậm chí với thân phận này, cái vị trí gia chủ Tô gia kia Tô Tử Thần cũng chẳng còn mặn mà gì nữa.
Tô Tín gật đầu nói: “Đã vậy, bên Ám Vệ ngươi cứ tạm nhận vị trí phó tổng quản, bình thường thì đi theo bên cạnh ta để tu tập võ đạo.”
“Rõ, thưa sư phụ!” Tô Tử Thần đáp lời, vẻ mặt không giấu nổi niềm vui.
Mọi người phía dưới nhìn Tô Tử Thần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Thế nào gọi là một bước lên mây? Đây chính là một bước lên mây!
Nhưng loại chuyện này có muốn ghen tị cũng không được, người ta là dùng mạng để đổi lấy cơ duyên. Bọn họ dù có muốn liều mạng, e rằng cũng chẳng đủ thực lực và cơ hội đó.
Sau khi đại hội ăn mừng kết thúc, Tô Tín vừa trở về phủ thành chủ của mình đã thấy Hinh Nhi đi tới nói: “Ca ca, Thanh Ly tỷ tỷ dường như có chút không ổn.”
Tô Tín kinh ngạc hỏi: “Nàng không ổn? Nàng chẳng phải vẫn luôn bế quan sao, lẽ nào trong lúc bế quan xảy ra vấn đề gì? Để ta đi tìm Tôn Bất Hại tới xem thử.”
Hinh Nhi lắc đầu nói: “Không phải Thanh Ly tỷ tỷ đang bế quan không ổn, mà là Thanh Ly tỷ tỷ trong nguyên thần của muội có chút không ổn.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Dị Hoá Võ Đạo