Kẻ xui xẻo bị Tô Tín bắt sống chính là vị Quỷ Hồ vốn tính cẩn trọng kia.
Đáng tiếc hắn dù đã cẩn thận suốt mấy chục năm, lần này vốn tưởng đi theo đại quân hành động sẽ không có vấn đề gì lớn, chẳng ngờ lại vấp ngã một cú triệt để.
“Nói đi, rốt cuộc là ai phái các ngươi tới? Ta không tin đám đạo phỉ lăn lộn ở rừng rậm Tương Nam mười mấy năm các ngươi lại là những kẻ không não, ai cũng dám đụng vào.” Tô Tín nhạt giọng hỏi.
Quỷ Hồ biết rõ mạng mình hiện đang nằm trong tay đối phương, về cơ bản chỉ có thể mặc người chém giết. Hắn vốn linh hoạt, trực tiếp đem mọi chuyện khai ra sạch sành sanh.
Nghe Quỷ Hồ nói bọn chúng được Yến Thịnh Hằng bỏ ra số tiền lớn mời tới, sắc mặt Yến Khuynh Tuyết nhất thời tái nhợt.
Nàng tuy biết mấy vị ca ca và đệ đệ của mình không có hảo cảm gì với mình, nhưng lại không ngờ bọn họ lại có thể làm ra chuyện tàn nhẫn đến mức này.
Tô Tín khẽ thở dài, những người khác cũng im lặng, không ai nói gì.
Chuyện thế này không cách nào khuyên nhủ, chỉ có thể dựa vào bản thân Yến Khuynh Tuyết tự mình vượt qua.
Huynh đệ tương tàn, người huynh trưởng cùng chung dòng máu lại muốn lấy mạng mình, đây quả thực là một đả kích không nhỏ đối với nàng.
Lục Ly có chút lo lắng kéo lấy ống tay áo tiểu thư, Yến Khuynh Tuyết cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Yên tâm đi, ta không sao.”
Nói đoạn, Yến Khuynh Tuyết lại đưa mắt nhìn về phía Tô Tín: “Mạnh công tử, hiện tại chúng ta nên làm gì?”
Tô Tín trầm giọng nói: “Chuyện này e là vẫn chưa kết thúc đâu. Yến Thịnh Hằng dám mời Lão Đao Bả Tử tới đối phó chúng ta, ai biết được phía sau hắn còn có thủ đoạn gì khác hay không?
Lộ trình trở về chúng ta mới đi chưa tới một phần mười. Để đề phòng vạn nhất, ta định cho đám đạo phỉ này nếm chút lợi hại, sẵn tiện cho chúng biết rằng, năm triệu lượng bạc tuy nhiều, nhưng muốn cầm thì trước tiên phải xem cái mạng mình có đủ cứng hay không!”
Lương Bá giật mình: “Mạnh công tử, ý của ngài là?”
Tô Tín thản nhiên đáp: “Lão Đao Bả Tử và đám người này chắc chắn không thể dốc toàn bộ lực lượng, trong sơn trại của bọn chúng hẳn vẫn còn một bộ phận người lưu thủ.
Ta sẽ qua đó một chuyến, sẵn tiện san bằng sơn trại của bọn chúng, vừa để cảnh cáo những đám đạo phỉ khác, vừa coi như trừ hại cho dân.”
“Thế nhưng sơn trại của đám đạo phỉ này đều ẩn giấu sâu trong mật lâm, hành tung cực kỳ bí ẩn, ngay cả khi triều đình phái đại quân tới cũng khó lòng tìm thấy bọn chúng.”
Tô Tín đá đá Quỷ Hồ dưới chân: “Có vị đại đương gia này dẫn đường, chắc hẳn không khó tìm đâu nhỉ?”
“Quỷ Hồ đại đương gia, không biết ngươi có nguyện ý dẫn đường cho ta không?” Tô Tín nhạt giọng hỏi, nhưng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn người chết kia khiến Quỷ Hồ không khỏi rùng mình.
“Nếu ta nguyện ý dẫn đường, Mạnh công tử có thể tha cho ta một mạng không?” Quỷ Hồ cẩn trọng hỏi.
“Không vấn đề gì, nhưng ta chỉ tha cho mạng của ngươi thôi. Còn lại bảy tòa sơn trại bao gồm cả sơn trại của ngươi, ta đều sẽ lần lượt nhổ tận gốc.”
Quỷ Hồ liên tục gật đầu: “Không vấn đề gì, ta nguyện ý dẫn đường.”
Cái gọi là chết đạo hữu chứ không chết bần đạo, chỉ cần Tô Tín hứa tha mạng cho hắn, ngay cả người trong sơn trại mình hắn cũng sẵn sàng bán đứng, huống chi là người khác.
“Vậy được, ta sẽ mang hắn đi mấy tòa sơn trại kia một chuyến, các ngươi cứ ở đây chờ ta là được.”
Hồng Liệt Đào lên tiếng: “Mạnh công tử, hay là để ta đi cùng ngài?”
Tô Tín lắc đầu: “Không cần, một mình ta là đủ rồi. Nơi này dù sao cũng là rừng rậm Tương Nam, ai biết được ngoài bảy tòa sơn trại này, Yến Thịnh Hằng còn có sự bài bố nào khác hay không. Các ngươi cứ ở lại đây bảo vệ thương đội cho tốt.”
Nghĩ đến chiến lực vô địch trong cùng cảnh giới của Tô Tín, mọi người đều gật đầu, không tiếp tục đòi đi theo nữa.
Đám đạo phỉ ở lại trấn giữ sơn trại cùng lắm chỉ có một hai tên Tiên Thiên võ giả cùng vài chục tên Hậu Thiên võ giả, những kẻ này căn bản không thể gây ra tổn thương gì cho Tô Tín.
Huống hồ Tô Tín lại đi dọn dẹp từng sơn trại một chứ không phải đối đầu cùng lúc, giải quyết vô cùng dễ dàng.
Dưới sự chỉ dẫn của Quỷ Hồ, Tô Tín đi quanh co trong rừng rậm, cuối cùng đi tới trước một lối vào sơn động.
Quỷ Hồ vội vàng nói: “Nơi này chính là địa bàn của Lão Đao Bả Tử.”
Tô Tín kinh ngạc: “Lão Đao Bả Tử dưới trướng có nhiều người như vậy mà lại ở trong sơn động sao?”
“Mạnh công tử đừng nhìn sơn động này không có gì đặc biệt, nhưng bên trong lại thông với một sơn cốc. Sơn cốc kia bốn bề vách đá dựng đứng, chỉ có con đường sơn động này là lối vào duy nhất, có thể nói là dễ thủ khó công.”
Tô Tín nở một nụ cười lạnh lẽo. Cái gì mà dễ thủ khó công, nếu gặp phải kẻ địch thực lực mạnh hơn mình gấp nhiều lần, nơi này chẳng khác nào một cái bẫy tự chôn mình.
Xuyên qua sơn động, quả nhiên một khe núi khổng lồ hiện ra trước mắt Tô Tín. Phía trước khe núi là một tòa sơn trại quy mô không nhỏ, nhưng lúc này đại môn đóng chặt, chỉ có mấy tên đạo phỉ đang tuần tra phía trên.
Nhìn thấy Tô Tín và Quỷ Hồ đi ra từ sơn động, mấy tên đạo phỉ tuần tra lập tức kinh hãi.
Với địa thế bí mật của nơi này, bọn chúng không tin có ai đó vô tình đi lạc vào được.
Một tên đạo phỉ quát lớn: “Các ngươi là ai? Có biết đây là địa bàn của Lão Đao Bả Tử không?”
Tô Tín chẳng buồn nói nhảm với đám đạo phỉ này. Hắn nhìn cánh cổng sơn trại cao vài trượng làm bằng gỗ trầm bọc sắt, tay đặt lên chuôi kiếm.
Trong chớp mắt, một luồng huyết khí nồng đậm xuất hiện trên tay Tô Tín. Trường kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm đỏ tươi như được đúc bằng máu loãng.
Một đạo kiếm khí màu huyết hồng cao tới vài trượng chém ra, cánh cổng sơn trại lập tức vỡ vụn, mảnh vụn và sắt thép bay tung tóe, trực tiếp bị một kiếm này oanh tạc tan tành!
Quỷ Hồ đứng phía sau Tô Tín trợn tròn mắt. Một kiếm này uy lực kinh người như thế, chẳng lẽ vừa rồi hắn vẫn chưa dùng hết toàn lực sao?
Tô Tín thản nhiên nói: “Đi theo sau ta, nếu ngươi dám chạy, ta sẽ giết ngươi.”
Quỷ Hồ vội vàng gật đầu, giờ có cho hắn thêm mười cái gan hắn cũng không dám chạy.
Tô Tín trực tiếp sát nhập vào trong sơn trại. Nơi này chỉ còn một tên Tiên Thiên võ giả cùng gần trăm tên Hậu Thiên võ giả, cuộc chiến chẳng khác nào một màn đồ sát nghiêng về một phía.
Trên thanh Du Long Kiếm trong tay hắn bao phủ một tầng huyết khí nồng đậm, trông vô cùng tà dị.
Huyết Hà Thần Kiếm lấy máu dưỡng kiếm. Trong nguyên tác, Phương Ứng Khán thi triển Huyết Hà Thần Kiếm giao thủ với Vương Tiểu Thạch, toàn thân bao phủ trong huyết khí đỏ thẫm, tựa như hóa thân thành một dòng sông máu cuồn cuộn.
Tô Tín hiện tại mỗi khi giết một người, huyết khí trên kiếm lại nồng thêm một phần. Cho đến khi giết sạch tất cả, huyết khí nồng đậm ấy lại biến mất, hóa thành những sợi tơ máu bám chặt trên thân kiếm.
Nhìn những sợi tơ máu đó, Tô Tín trầm ngâm suy nghĩ.
Hệ thống từng nói Huyết Hà Thần Kiếm gồm ba bộ phận cấu thành: Thứ nhất là phương thức tu luyện, nó không hẳn là một bộ kiếm pháp cố định mà là một cách dùng kiếm tùy tâm sở dục.
Bộ phận thứ hai chính là binh khí. Phương Ứng Khán lấy bội kiếm Thần Kiếm Huyết Hà của nghĩa phụ Phương Cự Hiệp truyền lại làm cơ sở mới luyện thành, nên binh khí có ảnh hưởng rất lớn.
Bộ phận thứ ba chính là Huyết Hà Thần Chỉ được diễn hóa từ đó.
Theo Tô Tín thấy, Huyết Hà Thần Chỉ là một biến hóa khác của kiếm pháp này. Trong nguyên tác, Phương Ứng Khán thi triển thần chỉ đôi khi hiện ra dưới dạng tơ máu, có thể tấn công nhiều người cùng lúc, biến hóa khôn lường, vô cùng quỷ dị.
Hiện tại những tơ máu bám trên trường kiếm này, Tô Tín tin rằng chúng chính là chìa khóa để tu luyện Huyết Hà Thần Chỉ.
Tuy nhiên, nếu Thần Chỉ được diễn hóa từ Thần Kiếm, thì dù không cần đổi công pháp, ít nhất hắn cũng phải luyện Huyết Hà Thần Kiếm đến đại thành mới có thể thi triển được.
Sau khi giết sạch toàn bộ sơn trại của Lão Đao Bả Tử, Tô Tín lục soát một hồi xem có món đồ nào tốt không, kết quả ngoại trừ vàng bạc tài bảo, ngay cả một cọng lông cũng không tìm thấy.
Tô Tín quay sang hỏi Quỷ Hồ: “Lão Đao Bả Tử không phải là một trong những thế lực mạnh nhất vùng Tương Nam sao? Sao sơn trại lại nghèo nàn thế này, ngay cả đan dược cũng không có lấy một viên?”
Quỷ Hồ cười khổ: “Đan dược đâu phải thứ dễ dàng có được? Đó đều là những thứ có tiền cũng không mua nổi.
Những thương đội của đại môn phái từ Trung Nguyên tới may ra mới có đan dược, nhưng bọn ta căn bản không dám cướp của bọn họ. Ngày thường nếu tình cờ có được một viên, bọn ta cũng lập tức dùng ngay, làm sao có chuyện để dành?”
Tô Tín gật đầu. Xem ra cuộc sống của đám đạo phỉ này cũng chẳng khá khẩm gì, chẳng qua là kiếm tiền nhanh hơn đám tán tu bình thường một chút mà thôi.
Sau đó, dưới sự dẫn đường của vị “gian tế” Quỷ Hồ, Tô Tín liên tiếp quét sạch bảy tòa sơn trại.
Giết nhiều người như vậy, độ thuần thục của Huyết Hà Thần Kiếm trực tiếp tăng vọt lên ba mươi phần trăm.
Tuy nhiên hắn cũng nhận ra, công pháp cấp bậc càng cao thì việc tăng độ thuần thục càng khó khăn.
Hơn nữa khi đạt đến năm mươi phần trăm, việc chỉ luyện tập đơn thuần sẽ không còn tác dụng, bắt buộc phải lĩnh ngộ được võ đạo chân ý bên trong công pháp mới có thể tiến triển.
Thu hồi trường kiếm, huyết khí nồng đậm trên tay Tô Tín lập tức tiêu tán, ngay cả sợi tơ máu trên Du Long Kiếm cũng trở nên mờ nhạt, nếu không nhìn kỹ gần như không thấy được.
Chứng kiến cảnh này, trong lòng Quỷ Hồ dâng lên một nỗi kinh hãi.
Kiếm pháp mà Tô Tín sử dụng mang theo huyết sát chi khí ngút trời, giết càng nhiều người, huyết khí uẩn dưỡng càng thêm dày đặc.
Loại kiếm pháp này tuy không hoàn toàn giống với ma đạo công pháp quỷ khí âm sâm, nhưng cũng chẳng phải là loại công pháp chính đạo gì.
Quỷ Hồ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể đưa ra một kết luận về môn công pháp của Tô Tín, đó chính là: “Tà!” Một môn công pháp cực kỳ tà tính.
Nhưng điều khiến hắn nghi hoặc chính là, bọn họ dù làm đạo phỉ ở rừng rậm Tương Nam nhưng không phải hoàn toàn tách biệt với bên ngoài, mỗi kỳ Nhân Bảng bọn họ đều xem xét kỹ lưỡng.
Trên Nhân Bảng nói Mạnh Thanh Trạch là đệ tử của “Tứ Tuyệt tán nhân” Tông Hạo Dương, nhưng môn võ công này dường như Tông Hạo Dương cũng không biết.
Cho dù Tông Hạo Dương có học được môn công pháp này ở hải ngoại, nhưng với tính cách của lão, chắc chắn sẽ không đi luyện loại công pháp tà môn như thế này.