Chương 1469: Ước chiến
Sức mạnh Thông Thiên cảnh không dễ dàng đạt được, mà muốn dứt khoát vứt bỏ nó lại càng không dễ dàng.
Dù Đại Thiên Ma Tôn biết những gì Tô Tín nói phần lớn đều là sự thật, nhưng bảo lão lập tức đưa ra quyết định này thì vẫn còn quá khó khăn.
Đúng lúc này, cửa đại điện đột nhiên bị gõ vang, Đại Thiên Ma Tôn nhíu mày nói: “Vào đi.”
Lữ Trường Khanh bước vào với vẻ mặt đầy cổ quái. Đại Thiên Ma Tôn hỏi: “Có chuyện gì?”
Lữ Trường Khanh lắc đầu đáp: “Không phải Ma đạo chúng ta có chuyện, mà là phía Tô đại nhân xảy ra chuyện. Ngay vừa rồi, Vương Cửu Trọng của Võ Thiên Vực đã tung tin ra ngoài, muốn thách đấu Tô đại nhân. E rằng hiện giờ phía Tây Bắc Đạo cũng đã nhận được tin tức rồi.”
Đại Thiên Ma Tôn kinh ngạc nhìn Tô Tín: “Ngươi lại chọc vào Vương Cửu Trọng của Võ Thiên Vực à?”
Tô Tín vẻ mặt mịt mờ: “Từ sau lần giúp Thích Đạo Huyền tìm đệ tử, ta bế quan ròng rã hơn ba năm, lấy đâu ra thời gian đi gây sự với Vương Cửu Trọng? Hắn thách đấu ta vì lý do gì?”
Lữ Trường Khanh cũng mang vẻ mặt khó hiểu: “Không có lý do gì cả. Võ Thiên Vực chỉ tung tin muốn thách đấu Tô đại nhân, hỏi xem ngài có dám nhận lời hay không.”
Gương mặt Tô Tín hiện lên vẻ hiểu thấu: “Nếu là vậy thì quả thật rất giống tính cách của Vương Cửu Trọng. Hắn thách đấu ta không cần lý do, chỉ đơn giản là vì hắn muốn đánh với ta một trận mà thôi.”
Lúc này, trong mắt Đại Thiên Ma Tôn chợt lóe lên tia tinh quang, lão bảo Lữ Trường Khanh: “Ngươi lui ra trước đi.”
Đợi Lữ Trường Khanh đi rồi, lão mới trầm giọng nói với Tô Tín: “Tô Tín, ngươi phải biết sức mạnh Thông Thiên cảnh có ý nghĩa thế nào đối với ta. Ta sẽ không dễ dàng giao nó ra như vậy, hay nói đúng hơn, nếu không đến phút cuối cùng, ta không thể nào buông bỏ được.”
“Ngươi đã muốn Cửu Cực Hợp Nhất, được thôi, nhưng chặn trước mặt ngươi vẫn còn hai ngọn núi lớn là Phật môn và Đạo môn, lại thêm cả Vương Cửu Trọng vừa đạt được truyền thừa cơ duyên của Võ Tổ.”
“Khi ngươi đối phó với bọn họ, ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay. Nếu ngươi có thể đoạt được thiên cơ trên người bọn họ, điều đó chứng minh Tô Tín ngươi chính là kẻ mạnh nhất giang hồ hiện nay, là người được thiên mệnh lựa chọn. Khi ấy, ta sẽ không làm khó ngươi nữa, mà sẽ chủ động giao thiên cơ cho ngươi.”
“Ngược lại, nếu ngươi bại dưới tay bọn họ, vậy thì chẳng còn gì để nói. Ngươi thấy đề nghị này thế nào?”
Lời hứa này của Đại Thiên Ma Tôn đã là quá đủ đối với Tô Tín. Ánh mắt hắn rực sáng: “Được, chỉ mong Ma Tôn đại nhân giữ lời. Chúng ta đã hợp tác vài lần, ta cũng không muốn cuối cùng lại phải trở mặt động thủ với ngài.”
Đại Thiên Ma Tôn lạnh lùng cười: “Yên tâm đi, Tô Tín ngươi nói lời giữ lời, bản tôn cũng không phải loại người thất tín bội nghĩa.”
Tô Tín trực tiếp xoay người rời đi: “Vừa vặn Vương Cửu Trọng đưa chiến thư tới, ta sẽ đi gặp hắn một chuyến, lấy đạo thiên cơ trong tay hắn về trước!”
Việc Vương Cửu Trọng thách đấu lần này đối với Tô Tín mà nói chính là một sự hỗ trợ kịp lúc.
Hiện tại, vị thế giữa Tô Tín và Phật Đà là một người ngoài sáng, một người trong tối. Phật Đà ở ngoài sáng, còn Tô Tín ở trong tối.
Tô Tín biết Phật Đà đang nghĩ gì, đang làm gì, nhưng Phật Đà lại không biết Tô Tín đang toan tính điều gì.
Ngay từ đầu, Tô Tín đã không để lộ tính công kích quá lớn nhằm tránh kích động Phật Đà. Từ sau khi thăng cấp Thông Thiên, mỗi lần hắn ra tay đều có lý do chính đáng.
Lần đầu giết Khương Viên Trinh, thiên hạ nhìn vào thấy một phần là do Tô Tín muốn báo thù, phần khác là vì Khương Viên Trinh thu lưu Vô Sinh Lão Mẫu, lại quá đỗi bành trướng khi chủ động khiêu khích Tô Tín.
Khi đó Khương Viên Trinh bị giết, Phật Đà chỉ kinh ngạc trước thực lực của Tô Tín chứ không hề liên tưởng đến dã tâm của hắn.
Sau đó, việc Tô Tín giúp Thích Đạo Huyền tìm đệ tử, người ngoài nhìn vào cũng chỉ nghĩ hắn muốn kết giao với Thích Đạo Huyền để có thêm đồng minh hoặc thiện cảm của một vị Thông Thiên cảnh, chứ không biết rằng thứ Tô Tín muốn thì hắn đã sớm nắm trong tay.
Lần này Tô Tín tìm đến Đại Thiên Ma Tôn, thực chất bản thân hắn cũng không muốn động thủ. Nếu không, dù hắn có chắc chắn hạ được Đại Thiên Ma Tôn, nhưng phía Phật Đà nhất định sẽ nảy sinh nghi ngờ. Tại sao Tô Tín lại tấn công Đại Thiên Ma Tôn vốn không có thù oán gì? Một khi bị Phật Đà nhìn thấu ý đồ, Tô Tín rất có thể phải đối mặt với sự liên thủ của Phật tông, Đạo môn và thậm chí là cả Đại Thiên Ma Tôn.
Dù bên cạnh Tô Tín còn có Địa Tàng Vương và Mạnh Kinh Tiên, nhưng nếu diễn biến đến mức đó thì sẽ là cục diện lưỡng bại câu thương, đây không phải điều hắn muốn thấy.
Hiện giờ Đại Thiên Ma Tôn đã hứa hẹn, không cần Tô Tín phải cưỡng ép động thủ, mà Vương Cửu Trọng lại chủ động thách đấu, có thể nói kế hoạch của Tô Tín không còn một chút sơ hở nào.
Dẫu sao hiện tại không phải Tô Tín chủ động gây hấn, mà là Vương Cửu Trọng của Võ Thiên Vực thách đấu hắn. Với tính cách của Tô Tín, việc hắn mạnh mẽ nghênh chiến mới là bình thường, ngược lại nếu hắn lùi bước thì mới là chuyện lạ.
Vì vậy, sau khi rời khỏi Cửu Ngục Tà Ma, Tô Tín trực tiếp đi tới Võ Thiên Vực. Đồng thời hắn dặn Lữ Trường Khanh hỗ trợ truyền tin này ra giang hồ, lại gửi tin cho nhóm Hoàng Bỉnh Thành yêu cầu làm rùm beng chuyện này lên, càng lớn càng tốt. Hắn muốn cả giang hồ đều biết Vương Cửu Trọng thách đấu Tô Tín, và Tô Tín đã dứt khoát nhận lời!
Tin tức này trong thời gian ngắn đã lan khắp giang hồ. Phật Đà nghe xong chỉ hơi nhíu mày rồi cũng không để tâm nữa.
Ngày trước Phật Đà rất quen thuộc với Võ Tổ. Tuy ban đầu Võ Tổ chết dưới tay Phật Đà và Đạo Tổ, nhưng đó thuần túy là tranh giành đạo thống, thực tế Phật Đà vẫn vô cùng kính nể sự cố chấp của Võ Tổ đối với võ đạo.
Vương Cửu Trọng hiện tại không phải Võ Tổ, cao lắm cũng chỉ là người kế thừa, nhưng ở một vài phương diện, hắn lại rất giống Võ Tổ.
Chẳng hạn như lúc này, Vương Cửu Trọng căn bản không cần bất cứ lý do gì, cũng chẳng thèm suy tính thiệt hơn, hắn chỉ đơn giản là muốn đánh một trận với Tô Tín mà thôi.
Việc Tô Tín ứng chiến cũng rất bình thường. Với tính cách của hắn, đối mặt với tình huống này sao có thể lùi bước? Nghênh chiến là lựa chọn duy nhất.
Lúc này tại Võ Thiên Vực, Tư Mộ Hàn mang vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, phiền muộn đến mức sắp rụng cả tóc.
Trước đó Vương Cửu Trọng vẫn luôn bế quan, nhưng sau khi xuất quan, nghe tin Tô Tín và Phật Đà từng giao đấu một chiêu khiến một ngọn núi nhỏ biến thành hồ lớn, hắn liền nảy ra ý định thách đấu Tô Tín.
Biết chuyện này, Tư Mộ Hàn lập tức ra sức ngăn cản, phân tích đủ điều lợi hại.
Hiện tại điều quan trọng nhất của Võ Thiên Vực là yên ổn phát triển, việc thách đấu Tô Tín chẳng mang lại chút lợi lộc nào. Vạn nhất trong lúc giao chiến hai bên đánh ra chân hỏa, dù là Tô Tín hay Vương Cửu Trọng bị trọng thương thì cũng đều không tốt cho cả hai phía.
Vì thế, sau khi đạt đến Thông Thiên cảnh, các võ giả rất hiếm khi giao thủ, bởi một khi đã đánh thật thì không ai có thể dừng lại được.
Trừ phi là mối quan hệ như Tô Tín với Địa Tàng Vương hay Mạnh Kinh Tiên, đôi bên mới có thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau để luận bàn.
Hiển nhiên Vương Cửu Trọng và Tô Tín không có loại quan hệ đó, thậm chí trước kia còn có chút xích mích. Một khi đánh nhau, ai sẽ là người đứng ra thu xếp tàn cuộc?
Ban đầu Tư Mộ Hàn đã cực lực khuyên can, nhưng đáng tiếc Vương Cửu Trọng không phải người dễ bị lay chuyển. Hắn khăng khăng muốn chiến, Tư Mộ Hàn cũng chẳng còn cách nào.
Lúc này Vương Cửu Trọng đang nhắm mắt tu hành, khẽ hỏi: “Tin tức thách đấu Tô Tín đã truyền ra ngoài chưa?”
Tư Mộ Hàn thở dài: “Đã truyền đi rồi, nhưng việc Tô Tín có đồng ý hay không vẫn còn là một ẩn số.”
“Tô Tín sẽ đồng ý.” Vương Cửu Trọng bình thản đáp.
Tư Mộ Hàn bất lực lắc đầu: “Dù Tô Tín đồng ý thì đã sao? Sư huynh, huynh cũng biết tính mình mà, một khi đã đánh là không dừng lại được. Vạn nhất từ luận bàn biến thành sinh tử chiến thì tính sao đây?”
Vương Cửu Trọng lắc đầu: “Yên tâm, ta không phải kẻ không biết nặng nhẹ. Ta chỉ muốn xem thực lực hiện tại của Tô Tín thế nào thôi.”
“Phật Đà là Thông Thiên cảnh từ thời Thượng Cổ, vậy mà Tô Tín có thể đánh ngang tay với lão. Hắn của hiện tại, xứng đáng để ta đánh một trận.”
Đúng lúc này, một võ giả của Võ Thiên Vực vội vã chạy vào bẩm báo: “Đại nhân, Tô Tín đã truyền tin đồng ý thách đấu với vực chủ, hiện tại ngài ấy đang ở ngay bên ngoài Võ Thiên Vực!”
Nghe vậy, Tư Mộ Hàn nhất thời ngẩn người.
Tin tức mới truyền đi được vài ngày, Tô Tín không những đồng ý ngay lập tức mà còn dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến đây. Trong mắt Tư Mộ Hàn, Tô Tín này dường như còn nôn nóng hơn cả Vương Cửu Trọng.
Nhưng giờ lão cũng không quản được nhiều thế nữa, liền nói với Vương Cửu Trọng: “Sư huynh, chúng ta đích thân ra nghênh đón!”
Nói đoạn, Tư Mộ Hàn dẫn người đi ra ngoài điện.
Phía trên Võ Thiên Vực, Tư Mộ Hàn dẫn đầu toán người nghênh tiếp, phía sau lão là Vương Cửu Trọng đang lững thững bước tới.
Nhìn thấy Tô Tín, Tư Mộ Hàn chắp tay nói: “Tô đại nhân, tính cách sư huynh ta chắc ngài cũng đã nghe qua. Huynh ấy là người cuồng võ, lần này vừa xuất quan nghe danh đại nhân đại chiến với Phật Đà nên mới nảy sinh hứng thú, muốn cùng ngài luận bàn một phen, tuyệt đối không có ý gì khác.”
Tư Mộ Hàn cố gắng giải thích vì không muốn Tô Tín hiểu lầm rằng Võ Thiên Vực đang cố tình khiêu khích.
Tuy Võ Thiên Vực không sợ Tô Tín, nhưng lần trước khi hắn giúp Thích Đạo Huyền tìm đệ tử, mạng lưới quan hệ khổng lồ và uy thế mà hắn thể hiện đã khiến người ta phải kiêng dè. Nếu không có thù oán cực lớn, Võ Thiên Vực tuyệt đối không muốn đắc tội với Tô Tín.
Nào ngờ Tô Tín lại chẳng hề để tâm đến những chuyện đó, hắn chỉ tùy ý xua tay: “Không cần nói nhiều, ta hiểu cả. Chuyện thách đấu ta nhận lời. Trận chiến này bất kể thắng thua đều là luận bàn võ học cá nhân giữa ta và Vương vực chủ, sẽ không ảnh hưởng đến những việc khác.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)