Chương 4: Ta am hiểu hơn chính là tay phải

Bên ngoài Túy Nguyệt Lâu, Tô Tín nhìn kiến trúc chạm rồng vẽ phượng, dát vàng lộng lẫy, toát lên vẻ xa hoa tột bậc mà không khỏi tặc lưỡi cảm thán. So với khu ổ chuột tại Trường Nhạc phường, nơi này quả thực tựa như một thế giới hoàn toàn khác biệt.

“Đứng lại! Nơi này đã bị Phi Ưng Bang bao trọn, đi chỗ khác chơi đi.” Thấy Tô Tín định bước vào, một tên bang chúng trẻ tuổi vội vàng ngăn cản.

Tô Tín thản nhiên đáp: “Ta tới tìm Lưu Tam Đao.”

“Gỗn xược! Danh tự của Tam ca mà ngươi cũng có thể tùy tiện gọi sao?” Tên bang chúng quát lớn một tiếng, nhưng ngay lập tức mồ hôi lạnh trên trán hắn đã tuôn ra như suối.

Thanh kiếm sắt rỉ sét của Tô Tín chẳng biết từ lúc nào đã kề sát cổ hắn.

“Giờ ta vào được chưa?”

Tên bang chúng run rẩy gật đầu liên lịa, chỉ sợ Tô Tín lỡ tay một kiếm khiến hắn đứt cổ.

Chầm chậm thu kiếm, Tô Tín lạnh lùng nói: “Làm người thì nên khiêm tốn một chút. Chỉ là một Tiểu đầu mục mà thôi, lấy đâu ra lắm thói hư tật xấu, phô trương thanh thế dọa nạt ai chứ?”

Tiến vào bên trong Túy Nguyệt Lâu, sự phô trương của Lưu Tam Đao còn lớn hơn những gì Tô Tín tưởng tượng. Sau khi ngồi vào ghế Tiểu đầu mục, dưới trướng hắn tập hợp sáu bảy mươi tên bang chúng, lúc này tất cả đều tề tựu tại đây, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm Tô Tín.

“Chà chà, Lưu Tam Đao, xem ra cái ghế này ngươi ngồi rất vững, uy phong lẫm liệt quá nhỉ.”

Đám bang chúng Phi Ưng Bang không tự chủ được mà nhìn về phía Lưu Tam Đao. Chuyện hắn bán đứng huynh đệ để leo lên vị trí Tiểu đầu mục, ai nấy đều có nghe phong phanh. Nay chính chủ đã tìm tới cửa, bọn hắn cũng muốn xem Lưu Tam Đao sẽ đối đáp ra sao. Dù sao lăn lộn giang hồ, hai chữ đạo nghĩa vẫn luôn được coi trọng. Hành động của Lưu Tam Đao khiến không ít kẻ cảm thấy khinh bỉ.

Tuy nhiên, mọi người đã đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của hắn. Đối mặt với lời chất vấn của Tô Tín, hắn thản nhiên nói: “Tô Tín, ngươi đừng trách ta. Vị trí này ta ngồi hợp hơn ngươi. Ngươi còn quá trẻ, không đủ sức phục chúng, còn ta đã ở Phi Ưng Bang hơn mười năm, thủ hạ huynh đệ vô số. Huống hồ vì cái ghế này ta đã mưu tính bấy lâu, ngươi vừa đến đã muốn nẫng tay trên, vậy thì đừng trách ta lòng dạ độc ác! Đạo nghĩa giang hồ? Chỉ để lừa gạt con nít mà thôi!”

Phía sau Lưu Tam Đao, Trần Đáo lười biếng lên tiếng: “Giết người thì cứ giết, ngươi nói nhảm với hắn làm gì?”

“Trần ca, hay là để thủ hạ của ta lên thăm dò hắn trước, sau đó huynh hãy ra tay?” Lưu Tam Đao thấp giọng hỏi.

“Thăm dò cái rắm! Nếu không phải vì một ngàn lượng bạc kia, để ta ra tay đối phó với một tên tiểu bối đã đủ mất mặt rồi. Nếu còn dùng chiến thuật xa luân, ngươi định để mặt mũi ta ở đâu? Ngươi tưởng ai cũng giống như Lưu Tam Đao ngươi, đến mặt mũi cũng không cần sao?”

Lời của Trần Đáo khiến mặt Lưu Tam Đao lúc đỏ lúc trắng, nhưng hắn tuyệt nhiên không dám phản kháng.

“Tiểu tử, chết rồi thì đừng oán ta. Ta cũng chỉ là nhận tiền của người thì trừ họa cho người thôi. Muốn trách thì trách vận khí ngươi không tốt, đụng phải ta.”

Trần Đáo đứng dậy, vặn vẹo khớp tay. Trên đôi thiết chưởng của hắn, dưới ánh đèn dầu, hiện lên một luồng ánh kim đen thẫm lạnh lẽo.

“Vậy sao? Nhưng ta lại cảm thấy, người vận khí không tốt chính là ngươi mới đúng.”

Khóe miệng Tô Tín khẽ nhếch lên một nụ cười, nhưng ngay khoảnh khắc sau, kiếm của hắn đã đâm ra!

Thanh kiếm sắt rỉ sét mang theo tốc độ kinh hồn cùng một góc độ cực kỳ xảo quyệt lao tới, khiến Trần Đáo kinh hãi tột độ. Hắn từng xem qua vết thương của Lão Ngũ, vốn tưởng đã nắm rõ thực lực của Tô Tín, nhưng khi chiêu kiếm này vừa xuất, hắn mới nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ đến mức nào!

Trong gang tấc giữa sinh tử, trực giác chiến đấu tích lũy suốt mười mấy năm của Trần Đáo đã cứu hắn một mạng. Khi mũi kiếm chỉ còn cách cổ họng một sợi tóc, chân phải hắn đột ngột dậm mạnh xuống sàn, phiến đá xanh vỡ vụn, mượn lực đẩy thân hình nghiêng sang phải, mũi kiếm xẹt qua da cổ.

“Keng!” một tiếng, thân kiếm của Tô Tín bị Trần Đáo nắm chặt trong tay. Đôi tay hắn lúc này đen kịt hoàn toàn, tỏa ra ánh kim khí. Thiết Sa Chưởng tu luyện tới cực hạn có thể đập tan sắt đá, một thanh kiếm sắt vụn vốn không thể làm tổn thương hắn.

Trần Đáo thở phào nhẹ nhõm, nụ cười đắc thắng hiện lên: “Kiếm nhanh thật, độc thật! Nhưng lực đạo của ngươi vẫn còn quá... hự!”

Lời chưa dứt đã nghẹn lại nơi cổ họng. Không phải hắn không muốn nói, mà là yết hầu đã bị Tô Tín đâm thủng!

Cắm sâu trong cổ họng Trần Đáo là một chiếc đũa trúc bình thường, chính là thứ Tô Tín vừa tiện tay lấy được khi ăn bánh bao.

Kiếm pháp của Kinh Vô Mệnh là kiếm tay trái, góc độ hiểm hóc thâm độc. Nhưng thực tế, thứ hắn am hiểu nhất lại là tay phải! Vừa rồi, Tô Tín đã dùng tay phải đâm chiếc đũa vào yết hầu Trần Đáo, tất cả những kẻ có mặt đều không kịp phản ứng. Theo lẽ thường, một kiếm khách khổ luyện tay trái sẽ không bao giờ luyện tay phải, nhưng Kinh Vô Mệnh là một ngoại lệ, và Tô Tín, kẻ kế thừa kiếm pháp của hắn, đương nhiên cũng là một ngoại lệ.

Lưu Tam Đao không tin nổi vào mắt mình. Trần Đáo đã chết? Một kẻ có thực lực vượt xa các Tiểu đầu mục thông thường như Trần Đáo lại bị Tô Tín kết liễu chỉ trong hai chiêu?

Thấy Tô Tín tiến lại phía mình, Lưu Tam Đao lập tức túm lấy một tên bang chúng bên cạnh quăng về phía Tô Tín, còn bản thân thì quay đầu chạy trốn. Tên bang chúng kia còn chưa kịp định thần đã bị đẩy thẳng vào sát thần.

“Lúc mấu chốt lại bán đứng huynh đệ, Lưu Tam Đao, chiêu này ngươi quả là thiên hạ vô song.”

Tô Tín bước ra một bước, tốc độ nhanh đến mức khó tin, lướt qua tên bang chúng kia trong chớp mắt, ném mạnh thanh kiếm, trực tiếp đóng đinh Lưu Tam Đao xuống sàn nhà. Trong cơ thể hắn tuy chỉ có một tia nội lực, nhưng sức mạnh và tốc độ đã tăng tiến không ít, Lưu Tam Đao muốn chạy thoát chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.

Chậm rãi tiến đến trước mặt Lưu Tam Đao, Tô Tín rút thanh kiếm ra khỏi người hắn, quay đầu lại nhìn đám đông, lạnh lùng hỏi: “Lưu Tam Đao đã chết. Nơi này hiện tại do ta quản lý. Ai tán thành, ai phản đối?”

Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Tô Tín, đám bang chúng Phi Ưng Bang đều cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

“Tô Tín! Ngươi thật to gan! Trần Đáo là nghĩa tử của Hổ Tam Gia, Tam ca là Tiểu đầu mục do Bang chủ đích thân bổ nhiệm. Ngươi dám ngang nhiên giết bọn họ, quả thực là coi bang quy như không! Ngươi cứ đợi chịu phạt đi!” Một tên tráng hán nhảy ra quát mắng. Dù lời lẽ hùng hồn, nhưng đôi chân hắn vẫn run rẩy không ngừng, cố dùng bang quy để uy hiếp Tô Tín.

“Đúng vậy! Cho dù Tam ca có sai quấy, cũng phải do bang quy xử lý, đến lượt ngươi tự tiện động thủ từ khi nào?”

“Còn nữa, ngươi giết nghĩa tử của Hổ Tam Gia, ngày mai chính là ngày giỗ của ngươi!”

Lại thêm hai kẻ nữa nhảy ra, nhất thời tạo nên một bầu không khí khá là khảng khái.

“Thì ra là huynh đệ Tôn lão đại các ngươi. Xem ra năm huynh đệ các ngươi đối với Lưu Tam Đao quả là tình thâm nghĩa trọng. Được thôi, hôm nay các ngươi xuống đó mà bầu bạn với hắn!”

Kiếm trong tay Tô Tín lại vung lên, một đạo kiếm quang xẹt qua cổ họng Tôn lão đại, máu tươi bắn tung tóe. Hai tên còn lại hét lên một tiếng, lập tức chạy thục mạng ra cửa. Tô Tín sải bước nhẹ nhàng nhưng sải chân cực lớn, chỉ hai ba bước đã đuổi kịp, mỗi người một kiếm, giải quyết sạch sẽ.

Năm huynh đệ bọn hắn năm xưa kết nghĩa đi theo Lưu Tam Đao, giờ đây đã bị Tô Tín giết bốn, chỉ còn lại một người, chính là Lão Tứ – kẻ đã mang xác Lão Ngũ về báo tin. Vừa rồi cũng chỉ có hắn là không dám đứng ra phản bác, bởi hắn đã sớm bị chiêu kiếm giết chết Lão Ngũ của Tô Tín dọa cho mất mật.

Thấy ánh mắt Tô Tín hướng về phía mình, Lão Tứ “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Tô Tín đại nhân, ta biết sai rồi! Ta thực sự biết sai rồi! Chuyện bán đứng ngài đều là do Tôn lão đại và Lưu Tam Đao quyết định, ta bị ép buộc thôi! Bọn họ chết cả rồi, xin ngài tha cho ta một mạng!”

“Aiz, làm người phải có nghĩa khí. Ngươi nói vậy, bốn vị huynh đệ kết nghĩa kia sẽ đau lòng lắm. Ngươi nên xuống đó mà tạ tội với bọn họ thì hơn.”

Thanh kiếm sắt rỉ sét đâm ra, Lão Tứ dù có dùng cả hai tay bịt cổ họng cũng không ngăn nổi dòng máu nóng, đôi mắt mang theo nỗi kinh hoàng tột độ rồi từ từ ngã xuống.

“Giờ thì, còn ai phản đối không?”

Tô Tín thu kiếm, khóe miệng mang theo nụ cười nhạt nhẽo.

Hơn sáu mươi tên bang chúng nhất thời run bắn người, vội vàng đồng thanh hô lớn: “Bái kiến Tô lão đại!”

Giết người không đáng sợ, tay bọn hắn ai mà chẳng từng dính máu, nhưng thứ khiến bọn hắn sợ hãi chính là sự điên cuồng và tàn nhẫn của Tô Tín. Lưu Tam Đao hắn dám giết, Trần Đáo là nghĩa tử của Hổ Tam Gia hắn cũng dám hạ thủ. Huynh đệ Tôn lão đại bị giết sạch, ngay cả kẻ van xin như Lão Tứ hắn cũng không tha. Giết người đối với hắn chẳng khác nào giết gà!

Trong mắt đám bang chúng này, kẻ trước mặt chính là một tên điên không kiêng dè bất cứ điều gì!

“Đinh! Ký chủ thành công giết chết Lưu Tam Đao, nhiệm vụ hoàn thành 50%, xin tiếp tục cố gắng.” Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Tô Tín.

Tô Tín ngẩn người: “Ta đã giết Lưu Tam Đao, đám bang chúng ở đây dù không tâm phục cũng đã khẩu phục, sao nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành?”

Hệ thống đáp: “Yêu cầu của nhiệm vụ là giết chết Lưu Tam Đao đồng thời trở thành Tiểu đầu mục của Phi Ưng Bang. Vị trí hiện tại của ngươi là do dùng vũ lực đoạt lấy, chưa được cao tầng Phi Ưng Bang thừa nhận, vì vậy không được tính là hợp pháp, nhiệm vụ chưa hoàn thành.”

Tô Tín nhất thời cảm thấy đau đầu, nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản này, hóa ra cái khó lại nằm ở đây.

“Mấy người các ngươi, lại đây dọn dẹp đống thi thể này cho ta.” Tô Tín thản nhiên ngồi vào chiếc ghế trước đó của Lưu Tam Đao.

Một tên bang chúng vội vàng đứng ra quát lớn: “Còn đứng đực mặt ra đó làm gì? Không nghe lời Tô lão đại nói sao? Mau thu dọn thi thể, lau sạch vết máu trên sàn cho ta!”

Tên bang chúng này chừng ba mươi tuổi, mặt mũi có phần bặm trợn, chính là kẻ lúc trước bị Lưu Tam Đao đẩy ra để chắn đường Tô Tín. Tô Tín nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ thích thú. Bản thân vừa giết vài mạng người, đám bang chúng đều sợ hắn như sợ cọp, duy chỉ có tên này lại dám đứng ra lấy lòng hắn.

“Ngươi tên gì?”

“Tiểu nhân là Hoàng Bỉnh Thành. Nói thật với ngài, ta đã sớm ngứa mắt với cách hành sự của Lưu Tam Đao rồi. Dựa vào bán đứng huynh đệ để ngoi lên, lúc mấu chốt còn đem người mình ra làm bia đỡ đạn, thứ rác rưởi gì không biết!” Hoàng Bỉnh Thành nhổ một ngụm nước bọt vào xác Lưu Tam Đao, vẻ mặt đầy căm hận.

Tô Tín tùy ý phẩy tay: “Được rồi, sau này lúc ta không có mặt, đám bang chúng này giao cho ngươi quản lý.”

Nghe vậy, Hoàng Bỉnh Thành mừng rỡ khôn xiết, hắn biết mình đã đặt cược đúng! Trước đây khi Lưu Tam Đao còn tại vị, hắn chỉ tin tưởng năm huynh đệ kia, những người khác hoàn toàn không có chút quyền hạn nào. Nay Tô Tín mới lên, bên cạnh chưa có tâm phúc quản lý thủ hạ, hắn chủ động dựa vào, đối phương quả nhiên sảng khoái thu nhận.

Sau khi dọn dẹp xong thi thể, Hoàng Bỉnh Thành hớt hải chạy đến trước mặt Tô Tín, nịnh nọt hỏi: “Đại nhân, ngài còn dặn dò gì nữa không ạ?”

“Lưu Tam Đao để lại bao nhiêu bạc?” Lăn lộn bang phái, thứ cần nhất chính là tiền. Bản thân tu luyện cần tiền, nuôi sống đám đàn em cũng cần tiền.

Hoàng Bỉnh Thành cẩn trọng đáp: “Một xu cũng không có.”

“Quản lý cả một khu Khoái Hoạt Lâm sầm uất thế này, ngươi nói với ta Lưu Tam Đao không có một xu dính túi?” Tô Tín lạnh lùng liếc mắt, khiến Hoàng Bỉnh Thành lạnh cả sống lưng.

“Thực sự là không có mà! Lưu Tam Đao vì muốn lấy lòng Trần Đáo nên bao nhiêu tiền vơ vét được đều ném vào sòng bạc cho hắn cả rồi, giờ trên người hắn e là mười lượng bạc cũng tìm không ra.” Hoàng Bỉnh Thành mếu máo giải thích, chợt nhớ ra điều gì, vội nói: “À đúng rồi đại nhân, Lưu Tam Đao còn năm trăm lượng bạc trắng vừa mới thu của các cửa hiệu ở Khoái Hoạt Lâm, định để hiếu kính Trần Đáo. Chúng ta nên giữ lại hay trả lại cho bọn họ?”

“Còn phải hỏi sao? Tiền này là Lưu Tam Đao thu, liên quan gì đến ta? Tại sao ta phải trả lại?” Tô Tín liếc nhìn Hoàng Bỉnh Thành, tên này xem ra vẫn chưa đủ nhanh nhạy, chuyện hiển nhiên thế này mà cũng phải hỏi.

“Đúng đúng, đại nhân nói phải. Có điều, có chuyện này không biết tiểu nhân có nên nói hay không.” Hoàng Bỉnh Thành bỗng ngập ngừng.

Tô Tín ra hiệu cho hắn nói tiếp. Được phép, Hoàng Bỉnh Thành mới chậm rãi thưa: “Đại nhân, ngài giết Lưu Tam Đao thì không sao. Bang phái chúng ta vốn là nơi thực lực vi tôn, đàn em lật đổ đại ca cũng không phải chuyện hiếm. Đặc biệt là Lưu Tam Đao danh bất chính ngôn bất thuận, ngài giết hắn không ai nói gì được. Nhưng ngài giết Trần Đáo, đó mới là rắc rối lớn. Trần Đáo là nghĩa tử của Đại đầu mục Hổ Tam Gia. Hổ Tam Gia năm nay đã ngoài năm mươi, bồi dưỡng Trần Đáo hơn hai mươi năm mới có được cảnh giới hôm nay. Ông ta không có con nối dõi, vốn định để Trần Đáo kế thừa vị trí của mình. Ngài giết hắn, e rằng khó qua nổi cửa ải của Hổ Tam Gia.”

Tô Tín nghe xong, ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn, nói: “Đi tìm cho ta thông tin chi tiết về Hổ Tam Gia, sau đó đem năm trăm lượng bạc kia đổi hết thành ngân phiếu cho ta.”

“Rõ, tiểu nhân đi làm ngay.” Hoàng Bỉnh Thành lập tức nhanh nhảu đi chuẩn bị. Không phải vì hắn trung thành gì cho cam, mà là vì hắn đã theo Tô Tín, đương nhiên hy vọng Tô Tín ngồi vững cái ghế này, bằng không công sức của hắn chẳng phải đổ sông đổ biển sao?

Nhận được tài liệu, Tô Tín đọc một lượt từ đầu đến cuối, ngón tay lại bắt đầu gõ lên mặt bàn. Đây là thói quen từ kiếp trước, mỗi khi suy tính điều gì, hắn thường ngồi một mình trong phòng và gõ bàn như vậy.

Nửa khắc đồng hồ sau, Tô Tín đứng dậy: “Đi, theo ta đi gặp Hổ Tam Gia.”

“Cái... cái gì!? Ngài muốn đi gặp Hổ Tam Gia?” Hoàng Bỉnh Thành suýt chút nữa rớt cả cằm vì kinh ngạc.

Dù mới chỉ qua nửa canh giờ kể từ khi Trần Đáo bị giết, nhưng tin tức chắc chắn đã truyền đến tai Hổ Tam Gia. Đám bang chúng dưới trướng Lưu Tam Đao đều là những kẻ mới được chiêu mộ, chẳng có chút trung thành nào, đối với một kẻ dùng máu để thượng vị như Tô Tín cũng vậy. Hoàng Bỉnh Thành dám khẳng định, đã có kẻ lén lút đi báo tin cho Hổ Tam Gia để mong nhận thưởng. Theo hắn, cách tốt nhất lúc này là cầm năm trăm lượng bạc đi tìm một Đại đầu mục khác để cầu xin sự che chở. Đi tìm Hổ Tam Gia lúc này, khả năng lớn nhất là bị ông ta một chưởng đánh chết!

“Sao, ngươi không muốn đi?”

Hoàng Bỉnh Thành nghiến răng nói: “Đi!”

Dù sao hắn cũng đã đứng về phía Tô Tín, nếu giờ nói không đi, e là Hổ Tam Gia chưa kịp ra tay thì Tô Tín đã một kiếm tiễn hắn về tây thiên rồi. Đám bang chúng còn lại đứng nhìn Tô Tín và Hoàng Bỉnh Thành rời khỏi Túy Nguyệt Lâu với ánh mắt lạnh lẽo và hờ hững. Nếu Tô Tín có thể sống sót trở về từ chỗ Hổ Tam Gia, hắn mới thực sự là lão đại của bọn chúng; còn nếu hắn chết, thì hắn cũng chỉ là một kẻ vãng lai không đáng bận tâm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]
BÌNH LUẬN