Chương 74: Để hắn cho ta cái bàn giao

“Không xin lỗi liền đánh gãy chân phải, vẫn không xin lỗi liền đánh gãy cánh tay. Linh kiện trên thân một người, xem ra cũng không ít đâu.”

Giọng nói của Tô Tín vang vọng bên tai gã tráng hán họ Lưu. Gã nhìn thanh niên tuấn tú trước mặt, cảm giác chẳng khác nào đang nhìn một tên ác ma thực thụ! Người ta đều nói Tô Tín của Phi Ưng bang tâm độc thủ lạt, giờ gã đã được tận mắt chứng kiến, nhưng thà rằng cả đời này đừng bao giờ thấy thì hơn.

Tô Tín vừa ra lệnh, mấy tên bang chúng lập tức tiến tới đè gã đệ tử Giang Dương bang đang bị chỉ điểm xuống đất. Mặc kệ gã gào thét, chúng rút đoản thương sau lưng, dứt khoát đập gãy một chân!

Hiện tại, vũ khí của bang chúng cấp thấp Phi Ưng bang đều đã được đổi thành loại đoản thương này, có thể phát huy tối đa uy lực của Đả Cẩu Bổng Pháp. Tuy mất đi tính dẻo dai nên không dùng được Triền tự quyết, nhưng bù lại lực sát thương khi đập, đâm lại tăng mạnh.

Một cây đoản thương nặng hơn mười cân, tên bang chúng thi hành hình phạt lại muốn thể hiện trước mặt Bang chủ, ra tay không chút nể tình, trực tiếp đập nát chân trái đối phương đến biến dạng kỳ dị, khiến gã nằm trên đất kêu rên thảm thiết.

“Có xin lỗi hay không?” Tô Tín khẽ hỏi.

Đứa trẻ mập mạp sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn bướng bỉnh lắc đầu.

“Không xin lỗi? Tốt lắm. Nhìn thủ hạ bị đánh như vậy mà vẫn nhịn được, xem ra tuổi còn nhỏ mà tâm địa đã sắt đá thế này, quả có phong phạm kiêu hùng.” Tô Tín quay đầu phân phó: “Tiếp tục đánh.”

Tên bang chúng kia lập tức ra tay, lần lượt đập nát tứ chi của gã đệ tử Giang Dương bang, cuối cùng còn nham hiểm bồi thêm một gậy vào ‘nhánh thứ năm’, khiến gã đau đớn đến mức ngất lịm ngay tại chỗ.

“Vẫn không xin lỗi?” Tô Tín liếc nhìn đứa trẻ mập mạp, lúc này nó mới thực sự biết sợ.

Nhưng Tô Tín không cho nó cơ hội, lạnh nhạt nói: “Không xin lỗi cũng chẳng sao, dù gì vẫn còn ba tên nữa, ngươi có khối thời gian để suy nghĩ.”

Tên bang chúng kia cũng thật lanh lợi, nghe vậy liền ấn thêm một kẻ khác xuống đất, từng phát một đập nát các khớp xương. Tiếng xương vỡ vụn khiến người nghe không khỏi rợn tóc gáy. Gã họ Lưu và tên còn lại mồ hôi vã ra như tắm, chảy ròng ròng xuống thái dương. Nếu tiểu tổ tông này còn không xin lỗi, bọn gã sớm muộn cũng bị tên ác ma trước mắt phế bỏ hoàn toàn!

Tiếng kêu la thảm thiết cùng cảnh tượng rùng rợn không ngừng kích thích đứa trẻ mập mạp. Sự kinh hoàng trong mắt nó ngày càng đậm, cuối cùng bị dọa đến mức bật khóc nức nở. Cha nó dù sao cũng là người trong giang hồ, thường kể cho nó nghe những chuyện kỳ văn dị sự, nhưng Tô Tín trước mắt này chẳng khác nào những đại ma đầu tàn nhẫn, máu lạnh trong truyền thuyết.

“Xin... xin lỗi, hu hu! Ta sai rồi!”

Tiếng khóc của đứa trẻ đối với gã họ Lưu và những đệ tử Giang Dương bang còn lại chẳng khác nào tiên nhạc, khiến bọn gã như trút được gánh nặng, suýt chút nữa ngã quỵ tại chỗ.

“Không phải xin lỗi ta, mà là xin lỗi Hinh Nhi.” Tô Tín thản nhiên nói.

Đứa trẻ vội vàng hướng về phía Hinh Nhi liên tục tạ lỗi, rõ ràng là đã sợ đến mất mật.

“Được rồi, mang theo hai kẻ kia rồi cút đi.”

Tô Tín phất tay. Gã họ Lưu cùng tên đệ tử còn lại vội vàng dìu người định rời khỏi. Nhưng lúc này, Tô Tín lại nhàn nhạt bồi thêm một câu: “Về nói với Bang chủ các ngươi, bảo hắn cho ta một lời giải thích thỏa đáng.”

Gã họ Lưu ngớ người: “Tô Bang chủ, chuyện không phải đã xong rồi sao? Còn cần giải thích gì nữa?”

Tô Tín lạnh lùng đáp: “Chuyện đứa trẻ này bắt nạt muội muội ta coi như xong, nhưng Giang Dương bang các ngươi dám ngang nhiên cài cắm người trên địa bàn của Phi Ưng bang mà không thông báo một tiếng, chuyện này không dễ dàng kết thúc như vậy đâu!”

Sắc mặt gã họ Lưu trắng bệch, lần này chuyện lớn thật rồi! Giữa các bang phái lớn, nếu không có việc gì thì rất ít khi xâm nhập địa bàn của nhau, bởi hành động đó bị coi là khiêu khích. Nếu là bang chúng cấp thấp đi ngang qua hay thăm thân thì không ai để ý, nhưng bọn gã là do Đại đầu mục phái tới, tính chất hoàn toàn khác.

Ngươi gửi con trai ở địa bàn của ta cũng được, phái người đưa đón mỗi ngày cũng không sao, nhưng ít nhất phải đánh tiếng một câu. Nếu không, chính là không coi ta ra gì. Chuyện này lớn hay nhỏ tùy thuộc vào việc đối phương có muốn gây sự hay không. Đại đầu mục Giang Dương bang là Tương Hà vốn dĩ đã sai, con trai gã còn bắt nạt muội muội Tô Tín, thủ hạ lại diễu võ dương oai, Tô Tín không tìm gã tính sổ mới là lạ.

Gã họ Lưu hồn bay phách lạc mang theo hai phế nhân và bốn đứa trẻ rời đi. Tô Tín cũng phất tay cho những người khác tản ra.

Thấy mọi người đã đi hết, Hinh Nhi mới kéo tay Tô Tín, nhỏ giọng đầy đáng thương: “Ca ca, xin lỗi.”

Tô Tín ngạc nhiên: “Sao lại xin lỗi?”

“Vì muội đánh nhau gây rắc rối cho ca ca.” Hinh Nhi rụt rè đáp. Trận thế hôm nay không chỉ dọa đứa trẻ mập mạp kia mà cũng khiến nàng hoảng sợ không ít.

Trước đây, Tô Tín chưa từng để Hinh Nhi thấy những điều tàn khốc thế này, nhưng hôm nay là ngoại lệ. Hắn mặc dù luôn bảo vệ muội muội, nhưng giang hồ hiểm ác, những chuyện ác liệt hơn vạn lần có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Hắn không muốn Hinh Nhi trở thành một tiểu thư chỉ biết la hét khi gặp chuyện, nên mới dạy nàng võ công và để nàng chứng kiến cảnh tượng này.

Tô Tín xoa đầu Hinh Nhi, trầm giọng: “Hinh Nhi, muội không sai. Nhớ kỹ, lần sau gặp chuyện như vậy không cần sợ, cứ đánh thật mạnh cho ta! Kẻ nào mắng muội một câu, muội đấm hắn một quyền; kẻ nào đánh muội một cái, muội trả lại hắn một đao! Đừng sợ phiền phức, có chuyện gì xảy ra, đã có ca ca chống đỡ.”

Hinh Nhi ngơ ngác gật đầu. Nàng chỉ nhớ lúc nhỏ mỗi khi bị bắt nạt, ca ca sẽ xông lên đánh nhau với người ta đến sứt đầu mẻ trán. Từ đó nàng luôn cẩn thận không gây chuyện để ca ca không phải chịu thương tích nữa. Nhưng giờ ca ca đã có nhiều thủ hạ, dù có đánh nhau cũng không tự mình bị thương, Hinh Nhi cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Hoàng Bỉnh Thành đứng phía sau nghe mà méo mặt: “Ta nói lão đại, ngài dạy trẻ nhỏ như vậy thật sự ổn sao?”

Tô Tín liếc gã một cái: “Vậy ta nên dạy muội ấy nhân nghĩa đạo đức? Thứ đó ngươi có tin không?”

“Khụ, ta đương nhiên không tin.” Hoàng Bỉnh Thành vội vàng lắc đầu. Những kẻ như bọn gã, nếu không vứt lương tâm cho chó gặm thì e là đã sớm bị người ta chơi chết từ lâu.

“Đúng vậy, sau này bảo anh em chú ý những kẻ ngoại lai, đặc biệt là võ giả. Lần này mấy tên Giang Dương bang ra vào Kim Nguyệt phường lâu như vậy mà chúng ta không hề hay biết.”

Tô Tín từng ám sát kẻ khác trên địa bàn của họ, hắn không muốn bị ai dùng chiêu đó với mình.

Hoàng Bỉnh Thành gật đầu. Thực ra lần này không thể trách bang chúng thiếu cảnh giác. Đám người Giang Dương bang đã ở Kim Nguyệt phường từ lâu. Trước đây dưới trướng Sa Phi Ưng quản lý lỏng lẻo, giờ bang phái chỉnh đốn, người cai quản phường này cũng đã thay đổi, nên không ai để ý, cứ ngỡ bọn gã là dân bản địa.

Lúc này, gã họ Lưu đã mang người chạy trối chết về tổng bộ Giang Dương bang ở Đông Thăng phường, chỉ sợ Tô Tín đổi ý giữ gã lại. Gã cũng lanh lợi, biết chuyện này đã vượt quá tầm kiểm soát của đại đầu mục nhà mình, thậm chí có thể liên lụy đến cả bang phái, nên đi thẳng tới gặp Bang chủ.

Trong Tam Bang Tứ Hội, Giang Dương bang có thể nói là yếu nhất. Kẻ mạnh nhất là Bang chủ cùng hai vị Phó bang chủ cũng chỉ mới ở Hậu Thiên trung kỳ. Trong khi đó, lão Bang chủ Thanh Trúc bang và Sa Phi Ưng đều là Hậu Thiên đại viên mãn, các hội khác cũng có cao thủ tương đương. Giang Dương bang lâm vào cảnh lúng túng vì không có cao thủ đại viên mãn tọa trấn. Nếu không nhờ truyền thừa trăm năm và số lượng bang chúng đông đảo, có lẽ bọn gã đã bị tiêu diệt từ lâu.

“Ngu ngốc! Tương Hà thật là một tên ngu ngốc! Hắn mang con trai đặt ở địa bàn Phi Ưng bang thì thôi đi, chẳng lẽ không biết phải khiêm tốn một chút sao? Lại còn để thủ hạ bắt nạt muội muội Bang chủ Phi Ưng bang, đúng là chán sống rồi!”

Bang chủ Giang Dương bang - Giang Bắc Phi tức giận vỗ bàn rầm rầm.

Phó bang chủ Dương Đông lập tức nói: “Chẳng qua chỉ là trẻ con đánh nhau, Bang chủ hà tất phải nổi trận lôi đình như vậy. Nhưng tên Tô Tín kia cũng quá ngông cuồng, còn đòi chúng ta cho hắn một lời giải thích? Hắn muốn cái gì? Dựa vào đâu mà chúng ta phải nể mặt hắn?”

Phó bang chủ Lưu Thắng Minh thở dài: “Người ta có vốn liếng để ngông cuồng. Huống hồ hiện tại ở Thường Ninh phủ này, Giang Dương bang chúng ta còn chọc nổi ai nữa?”

Nghe vậy, mặt Giang Bắc Phi sa sầm lại. Là Bang chủ, gã cũng có trách nhiệm khi để bang hội sống dở chết dở thế này.

Lưu Thắng Minh vội chữa lời: “Bang chủ, ý ta không phải vậy. Ta muốn nói Phi Ưng bang hiện giờ chúng ta không chọc vào được, chuyện này phải mau chóng giải quyết cho êm đẹp.”

Giang Bắc Phi thở dài: “Khó đấy. Chuyện này lớn hay nhỏ là do Phi Ưng bang định đoạt. Hắn đòi lời giải thích, rõ ràng là muốn làm lớn chuyện, không dễ dàng kết thúc đâu.”

Dương Đông hầm hè: “Tô Tín bất quá chỉ là một tiểu bối giang hồ, vậy mà dám cưỡi đầu cưỡi cổ chúng ta. Theo ta, cứ mặc kệ hắn. Ta không tin hắn dám vì chuyện nhỏ này mà huy động toàn bộ Phi Ưng bang tới đánh chúng ta. Phi Ưng bang mạnh thật, nhưng Giang Dương bang cũng không phải hạng xoàng! Hắn muốn đánh thì cũng phải chuẩn bị tinh thần rụng vài cái răng! Đến lúc đó lưỡng bại câu thương, xem hắn lấy gì mà đấu với Thanh Trúc bang!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh
BÌNH LUẬN