Chương 94: Lộ ra kế hoạch
Tô Tín tuy rằng bóc kén kéo tơ, đem điểm đáng ngờ về thân phận của hai người vạch trần ra hết thảy, nhưng hiện tại xem ra đã quá muộn. Huống hồ hắn còn đang hoài nghi một chuyện, tại sao bọn chúng phải trăm phương ngàn kế hãm hại chính mình?
Tâm niệm vừa động, Tô Tín bỗng nhiên nhớ đến việc trước đây Thiết Vô Tình từng hỏi hắn, Dịch Kiếm Môn có được lệnh bài từ lúc nào. Một suy đoán hiện lên trong đầu, hắn không khỏi thốt ra: “Chìa khóa trong tay các ngươi không chỉ có hai cái, nguyên lai các ngươi hẳn là có ba khối, thậm chí là bốn khối!”
Cung Thanh Phong kinh ngạc nói: “Ngươi thậm chí ngay cả cái này cũng có thể đoán được? Chà chà, Tô Tín, ngươi quả nhiên không đơn giản. Ngươi đoán không sai, trước đó trong tay chúng ta đã có bốn khối chìa khóa. Những năm này Giang sư thúc thông qua các loại thủ đoạn đã tìm được bốn khối lệnh bài lưu lạc bên ngoài, khối cuối cùng nằm trong Dịch Kiếm Môn, chúng ta không có cách nào đoạt lấy, chỉ có thể dùng phương thức này để thu hồi.”
Lời hắn vừa dứt, sắc mặt Phương Đông Đình nhất thời đại biến, bởi vì khối chìa khóa trong tay hắn quả thực là vừa mới chiếm được gần đây. Tương Nguyên Đông cùng Nguyễn Minh Nguyệt sắc mặt cũng khó coi không kém. Họ là người bản địa ở Tương Nam, càng hiểu rõ giá trị bảo tàng của Cuồng Sư Đỗ Nguyên Thánh. Khi có được chìa khóa, cả ba gia tộc đều phái ra đệ tử nòng cốt, mừng rỡ tới đây, không ngờ lúc này đã rơi vào tính toán của đối phương.
Tô Tín sờ sờ mũi nói: “Các ngươi cố ý giao chìa khóa cho Thanh Thành kiếm phái. Các ngươi muốn lợi dụng sự bất hòa giữa Thanh Thành kiếm phái và Dịch Kiếm Môn để khích bác đôi bên, tốt nhất là khiến hai bên tiêu hao thực lực trước khi tiến vào bảo tàng. Còn việc đào hố hãm hại ta, phỏng chừng cũng là muốn dùng ta để đả kích Tạ Chỉ Yến đứng phía sau. Các ngươi biết tính cách Tạ Chỉ Yến tất nhiên sẽ biện giải cho ta, mà Phương Đông Đình nhất định sẽ bỏ đá xuống giếng. Ngươi muốn hai người bọn họ vì chuyện của ta mà ra tay đánh nhau, thậm chí lưỡng bại câu thương, nhưng đáng tiếc cuối cùng vì ta tẩy thoát được hiềm nghi mà không thành công. Bất quá ta duy nhất nghi hoặc chính là, tại sao các ngươi lại lôi kéo cả ba đại thế gia Tương Nam vào, dường như ngoài việc dùng bọn họ để hãm hại ta, thì chẳng còn tác dụng nào khác.”
Nghe Tô Tín nói vậy, Tương Nguyên Đông cũng dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Giang Lăng. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến ba đại thế gia Tương Nam bọn họ, tại sao lại nhất định phải kéo bọn họ vào cuộc?
Giang Lăng nhìn Tương Nguyên Đông cùng Nguyễn Minh Nguyệt, lạnh lùng cười một tiếng: “Các ngươi tưởng mình vô can sao? Lúc trước chính là ba đại thế gia Tương Nam các ngươi cấu kết với triều đình, mưu hại nghĩa phụ ta! Chờ tương lai ta đạt được bảo tàng, tái lập Tam Tương võ lâm minh, món nợ này ta tự nhiên sẽ tính toán với các ngươi, hiện tại chỉ là thu một chút lợi tức mà thôi!”
Lần này Tương Nguyên Đông không còn lời nào để nói, đây đều là nhân quả do bậc cha chú bọn họ kết hạ, giờ lại đến lượt bọn họ phải gánh chịu.
Phương Đông Đình lạnh lùng hừ một tiếng: “Đừng nói nhảm nhiều như vậy, chỉ bằng hai người các ngươi mà cũng dám tính toán chúng ta sao?”
Nghe Phương Đông Đình nói thế, mọi người mới chợt phản ứng lại. Giang Lăng cùng Cung Thanh Phong một kẻ là Tiên Thiên Khí Hải cảnh, một kẻ là Hậu Thiên đại viên mãn. Thực lực của mọi người ở đây cộng lại tuyệt đối mạnh hơn bọn chúng, có gì phải sợ?
Nhưng Tô Tín không lạc quan như Phương Đông Đình. Đối phương đã dẫn bọn họ đến đây, lại không chút kiêng dè tiết lộ thân phận, chắc chắn là có chỗ dựa vững chắc.
Quả nhiên, nghe lời Phương Đông Đình, khí thế trên người Giang Lăng bắt đầu không ngừng tăng vọt, chân khí quanh thân bắn ra, mơ hồ còn có thể thấy sương lạnh ngưng tụ bên trong.
“Thần Cung cảnh võ giả!” Mọi người nhất thời kinh hãi thốt lên, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Tiên Thiên tam cảnh: Khí Hải, Linh Khiếu, Thần Cung. Võ giả Thần Cung cảnh luyện hóa Thần Cung ở mi tâm, thông qua việc tăng cường tinh thần lực để đạt đến trình độ câu thông thiên địa, cường giả thậm chí đã có thể sơ bộ mượn dùng một tia sức mạnh đất trời. Đừng nói Giang Lăng đạt đến trình độ nào, dù hắn chỉ là Thần Cung cảnh yếu nhất, thì so với Phương Đông Đình và Tạ Chỉ Yến vẫn cao hơn hai cảnh giới nhỏ, hoàn toàn có thể nghiền ép bọn họ!
“Ẩn giấu thực lực lâu như vậy, đến hôm nay rốt cuộc có thể sảng khoái thi triển rồi!” Giang Lăng hét dài một tiếng, từ phía sau rút ra một thanh đao, một thanh Liễu Diệp đao mỏng như cánh ve!
Bên kia, Cung Thanh Phong cũng giải khai gông xiềng thực lực, khí tức hắn tỏa ra rõ ràng là Tiên Thiên Khí Hải cảnh. Hai tên Tiên Thiên võ giả, một Thần Cung, một Khí Hải, đây không phải là lực lượng mà bọn họ có thể đối phó.
Mọi người không khỏi nhìn về phía cửa cơ quan phía sau, Giang Lăng cười lạnh nói: “Không cần nhìn nữa, để đề phòng kẻ trộm bảo vật, cửa cơ quan ở lối vào một khi đã đóng lại, nhất định phải chờ sau một canh giờ mới có thể mở ra lần nữa, bằng không dù có chìa khóa cũng vô dụng.”
Hạ Thiên vội vàng nói: “Giang đường chủ, đây là ân oán của các ngươi, Thiết Đao hội chúng ta chỉ là bang hội nhỏ ở Thường Ninh phủ, ngươi thả ta đi, ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa chữ.”
Mạnh Trường Hà cũng vội vã phụ họa: “Đúng vậy, chúng ta bảo đảm sẽ kín miệng như bưng.” Lúc này Mạnh Trường Hà hối hận đến xanh ruột. Hắn vốn chủ động xen vào chuyện này, thậm chí còn xa lánh Ninh Lạc Quân và Đoạn Kiêu để một mình liên hệ với ba đại thế gia Tương Nam. Nhưng giờ đây hắn chỉ ước gì mình có thể đổi chỗ cho Đoạn Kiêu hay Ninh Lạc Quân.
“Ha ha, kín miệng như bưng?” Giang Lăng nhạt nhẽo nói: “Trên thế giới này, kẻ thực sự có thể giữ kín bí mật chỉ có người chết mà thôi!”
Dứt lời, thanh Liễu Diệp đao mỏng như cánh ve trong tay Giang Lăng đã chém ra. Trước mắt mọi người dường như xuất hiện một dòng sông lớn cuồn cuộn chảy về đông, lại bị một đao của Giang Lăng chém đứt, không khí nhất thời phát ra tiếng rít chói tai.
Ánh đao hạ xuống, Tương Nguyên Đông và Nguyễn Minh Nguyệt đứng gần Giang Lăng nhất lộ ra vẻ không cam lòng. Một vệt máu hiện lên nơi mi tâm, thân thể bọn họ trực tiếp bị chém thành hai đoạn, cảnh tượng máu me cực kỳ kinh khủng. Một đao trảm hai người, người của ba đại thế gia Tương Nam tới đây đều đã bị tận diệt. Xem ra huyết hải thâm thù của Giang Lăng đối với ba gia tộc này không hề nhẹ.
Tạ Chỉ Yến kinh hãi nói: “Đây là bí truyền đao pháp Đoạn Đông Lưu của Bắc Hải Đao tông năm xưa!”
Giang Lăng gạt đi vết máu trên đao: “Không sai, chính là Đoạn Đông Lưu. Năm xưa nghĩa phụ dẫn người diệt Bắc Hải Đao tông, tông môn đứng đầu Bắc Hải này cũng chỉ có môn Đoạn Đông Lưu đao pháp là có thể lọt vào mắt xanh của nghĩa phụ.”
Nhìn Tạ Chỉ Yến và những người khác, Giang Lăng lãnh đạm nói: “Ta tuy chưa học được Cuồng Sư Cửu Trảm của nghĩa phụ, nhưng chỉ bằng môn Đoạn Đông Lưu này cũng đủ để giải quyết các ngươi. Trận chiến này, ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế cờ cho Tam Tương võ lâm minh mới!”
Vừa dứt lời, Giang Lăng đã sải bước tới sát bên người Tạ Chỉ Yến. Thanh Liễu Diệp đao tinh tế nhưng lại mang theo đao thế bàng bạc chém ra, đao ảnh cuồn cuộn trong nháy mắt đã bao phủ lấy nàng.
“Thanh Phong! Ngươi đi giải quyết lũ phế vật kia trước, ta đối phó Tạ Chỉ Yến. Kẻ đứng hạng bảy mươi tám Nhân Bảng - Thiên Nữ Tạ Chỉ Yến, dù thực lực không bằng ta nhưng cũng không thể xem thường.” Giang Lăng vừa ra tay vừa phân phó.
Cung Thanh Phong gật đầu, nở một nụ cười lạnh lẽo với nhóm người Tô Tín, trường kiếm trong tay đâm nhanh ra. Trong phút chốc, bảy mươi hai đạo kiếm quang ập đến, kình lực sắc bén bao trùm tất cả. Cung Thanh Phong lại muốn lấy một địch nhiều, hơn nữa còn ra tay trước!
Những luồng kiếm quang sắc bén kia vừa đến gần, Tô Tín đã cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp này. Tuy cùng là Tiên Thiên Khí Hải cảnh, nhưng Cung Thanh Phong mạnh hơn Phương Đông Đình quá nhiều.
Chỉ một đòn, Mạnh Trường Hà dùng Đại Suất Bi Thủ cứng rắn chống đỡ kiếm mang nhưng bị sức mạnh mãnh liệt đánh bay, hai tay nhất thời đẫm máu, khí tức suy yếu đến cực điểm. Hạ Thiên cũng không khá hơn là bao, thanh trảm mã đao khổng lồ phía sau liên tục vung vẩy nhưng chỉ sau hai chiêu đã bị kiếm mang chém gãy, chính hắn cũng bị một kiếm đánh bay, trên ngực xuất hiện một vết kiếm dài thê thảm.
Trong ba vị bang chủ của Thường Ninh phủ, chỉ có Tô Tín mượn sự sắc bén của Du Long kiếm cộng thêm sức mạnh từ những viên cầu nhỏ trong hộ thủ mới hóa giải được kiếm quang, nhưng vẫn bị đẩy lùi mấy bước.
Bên phía Phương Đông Đình tình hình cũng chẳng khả quan hơn. Hắn vốn thiếu kinh nghiệm thực chiến, dù xuất thân từ Thanh Thành kiếm phái nhưng sức chiến đấu là chuyện tùy người. Tuy đỡ được kiếm mang nhưng hai tay Phương Đông Đình tê dại, trường kiếm suýt chút nữa tuột khỏi tay.
Tên tùy tùng luôn đi theo sau Phương Đông Đình bấy lâu nay tuy không lộ diện, nhưng hóa ra cũng là một võ giả Tiên Thiên Khí Hải cảnh, biểu hiện có phần khá hơn Phương Đông Đình một chút.
Trong nháy mắt, năm người đã ngã xuống hai. Cung Thanh Phong cười cuồng loạn, thân hình như một cơn gió dữ, lần nữa lao về phía Phương Đông Đình.
Tô Tín nhìn thấy thân pháp cực nhanh của Cung Thanh Phong, lập tức nhận ra ngay. Kẻ lần trước tập kích hắn trong đêm tối chính là tên Cung Thanh Phong này.
“A Thất! Ngăn hắn lại cho ta!” Phương Đông Đình hét lớn, thi triển Thủy Hỏa Đạo Kiếm nhưng vẫn bị Cung Thanh Phong ép cho lui bước liên tục.
Tên tùy tùng A Thất tuy cũng là đệ tử Thanh Thành kiếm phái nhưng hẳn không phải đệ tử nòng cốt, không được truyền thụ độc môn võ công Đạo Kiếm. Hắn chỉ dùng vài bộ kiếm pháp tầm thường để chống đỡ, nhưng uy lực không đủ, dù kinh nghiệm chiến đấu phong phú vẫn không địch nổi đối phương.
Tất nhiên Cung Thanh Phong cũng không quên Tô Tín. Thân pháp hắn cực nhanh, vừa mới ác chiến với Phương Đông Đình và A Thất, chớp mắt đã tới trước mặt Tô Tín. Kiếm quang như ngân hà đổ xuống, khiến Tô Tín liên tục lùi lại, khóe miệng rỉ máu.
Dù Cung Thanh Phong chỉ phân ra một phần năm thực lực để đối phó Tô Tín, nhưng luồng sức mạnh liên miên không dứt kia vẫn chấn động làm nội phủ của hắn bị thương. Ba người liên thủ vẫn không địch lại Cung Thanh Phong. Lúc này, Phương Đông Đình nheo mắt lại, bỗng nhiên hô lớn: “A Thất, ngươi ở đây chống đỡ, chờ ta tìm cơ hội ra ngoài tìm cứu binh!”
Dứt lời, Phương Đông Đình thu kiếm, xoay người chạy thẳng vào trong màn sương mù, bỏ mặc A Thất liều mạng chống đỡ thế tấn công của Cung Thanh Phong.
“Khốn khiếp!” Thấy cảnh này, Tô Tín suýt chút nữa đã chửi ầm lên. Ba người hợp lực tuy không địch nổi đối phương nhưng vẫn có thể miễn cưỡng cầm cự. Giờ Phương Đông Đình bỏ chạy, với thực lực của Cung Thanh Phong, chẳng mấy chốc hắn sẽ giết chết từng người một.
Tô Tín cũng không có ý định kéo dài thời gian cho tên khốn kia, hắn cũng thu kiếm lùi lại. Nhưng tên A Thất kia vừa chống đỡ vừa cố ý dẫn dụ Cung Thanh Phong về hướng Tô Tín đang né tránh, hơn nữa Cung Thanh Phong cũng phối hợp thỉnh thoảng vung ra một đạo kiếm quang, căn bản không để Tô Tín có cơ hội chạy thoát.
“Mẹ kiếp! Ngươi điên rồi sao? Phương Đông Đình rõ ràng là để ngươi chịu chết, ngươi còn liều mạng như vậy làm gì? Nhất định phải lôi ta chết cùng mới chịu sao?” Tô Tín phẫn nộ quát thẳng vào mặt A Thất.
Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em