Chương 442: Cùng nhau bàn bạc chuyện gì

“Các ngươi không cần quản, để ta giải quyết.” Đường Tam Thập Lục không giải thích nhiều với bọn họ, trực tiếp nói: “Nếu chuyện này mà cũng không giải quyết được, ta sẽ không gọi là Đường Tam Thập Lục nữa.”

Câu nói này tràn đầy tự tin, nhưng Trần Trường Sinh và Hiên Viên Phá lại quan tâm đến ba vấn đề khác. Thứ nhất, bát đậu tương này dính đầy nước mưa, hẳn là nhạt nhẽo lắm; thứ hai, miếng quẩy kia bị hắn cầm trên tay lâu như vậy, hẳn là bẩn lắm; cuối cùng chính là, việc Đường Tam Thập Lục đổi tên là chuyện thường tình, lời hứa kiểu này nghe sao cũng thấy không mấy đáng tin.

Hắn vốn không tên Đường Tam Thập Lục, hắn tên Đường Đường. Hơn nữa hiện tại hắn đã đột phá Thông U thượng cảnh, tất nhiên phải rời khỏi Thanh Vân Bảng để tiến vào Điểm Kim Bảng, chỉ là không biết sẽ xếp thứ mấy. Nghĩ lại chắc không thể trùng hợp đến mức vẫn là hạng ba mươi sáu, vả lại lần trước sau khi Thanh Vân Bảng đổi thứ hạng, hắn lấy cớ vị trí không hay nên không đổi tên, lần này không thể dùng lý do cũ để lừa gạt nữa.

Hiên Viên Phá cảm thấy lời này của Đường Tam Thập Lục quá thiếu thành ý, lắc đầu bỏ đi.

Trần Trường Sinh muốn hỏi cho rõ, nhưng nghĩ lại mình quả thực không hiểu những chuyện này, hà tất phải tự tìm phiền não, bèn hỏi: “Ngươi nghĩ lần này mình sẽ đổi thành tên gì?”

“Ta nghĩ... thế nào cũng phải vào được top ba mươi chứ?”

“Đó là Điểm Kim Bảng, không phải Thanh Vân Bảng.”

“Thì đã sao? Ta hiện tại là Thông U thượng cảnh! Chỉ cần ta không lười, phút mốt là đuổi kịp ngươi.” Đường Tam Thập Lục đắc ý nói.

Mặt hắn dính đầy bụi đất, nhưng vẫn có thể thấy sắc da trắng hơn trước và gầy đi nhiều, rõ ràng tu hành trong Thiên Thư Lăng cực kỳ gian khổ.

Ở độ tuổi này mà có thể vào Điểm Kim Bảng, lại tự tin vào được top ba mươi, là chuyện cực kỳ hiếm thấy từ trước đến nay, hắn quả thực có đủ tư cách để kiêu ngạo.

Trần Trường Sinh chân thành mừng cho hắn, nói: “Phải tiếp tục nỗ lực đấy.”

Đường Tam Thập Lục nghe xong cảm thấy có chút không đúng vị, nói: “Ngươi thật sự coi mình là Viện trưởng à.”

Trần Trường Sinh cười lên, định xin lỗi, nhưng Đường Tam Thập Lục bỗng nhiên thở dài.

“Sao vậy?”

“Nghĩ đến việc ngươi và Từ Hữu Dung chạy nhanh như vậy ở phía trước, thành tựu lớn lao này của ta cư nhiên không thể làm chấn động thiên hạ, chỉ có thể làm chấn động mấy lão bà con ở Vấn Xuyên, thật chẳng có vị gì.”

Nói xong câu này, Đường Tam Thập Lục đứng dậy, nhìn quanh Tàng Thư Lâu một lượt, bỗng hỏi: “Điện hạ Lạc Lạc không đến đón ta thì thôi, còn Chiết Tụ đâu?”

Trong lòng hắn, thiếu niên Lang tộc Chiết Tụ là học sinh ưu tú mà hắn đã dùng trọng kim mua về cho Quốc Giáo Học Viện, hiện tại vấn đề học viện đang đối mặt vừa vặn cần Chiết Tụ giải quyết, không thể để hắn đi mất.

Trần Trường Sinh nói: “Có một chuyện ta chưa kịp nói với ngươi.”

Đường Tam Thập Lục quay người nhìn hắn, hỏi: “Chuyện gì?”

Trần Trường Sinh đáp: “Chiết Tụ hiện đang ở trong Chu Ngục.”

Từ lúc Trần Trường Sinh và Chiết Tụ rời khỏi Thiên Thư Lăng, tiến vào Chu Viên cho đến hôm nay, câu chuyện này xem chừng có vẻ dài, nhưng kể lại cũng không mất quá nhiều thời gian, ngay cả miếng quẩy trong bát đậu tương vẫn chưa kịp nát.

“Hóa ra... đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.” Đường Tam Thập Lục nói: “Những chuyện khác tính sau, nhưng Chiết Tụ... chúng ta đã bỏ tiền ra, nhất định phải đưa hắn ra sớm.”

Chiết Tụ là người Quốc Giáo Học Viện đã bỏ tiền mua về, vậy hắn chính là người của Quốc Giáo Học Viện, mà đã là người của mình thì phải bảo vệ, đây là một đạo lý vô cùng giản đơn.

Hơn nữa Chu Ngục là một nơi cực kỳ đáng sợ, ở lại bên trong thêm một ngày chẳng khác nào ở lại dưới vực thẳm địa ngục một năm.

Trần Trường Sinh cũng rất lo lắng cho Chiết Tụ, chỉ là Quốc Giáo và triều đình đang đối đầu gay gắt, nội bộ Ly Cung lại nảy sinh vấn đề, đúng lúc sức khỏe của Giáo sĩ Mai Lí Sa lại không tốt, hắn không biết phải làm sao.

“Theo một nghĩa nào đó, Chu Thông giống như một Thiên Hải Nha Nhi mà các ngươi không có cách nào đối phó, chỉ có điều hắn đáng sợ và mạnh mẽ hơn vạn lần. Để đạt được mục đích, chuyện hung tàn ghê tởm đến đâu hắn cũng làm được. Ai cũng biết hắn là một con chó điên của Thánh Hậu nương nương, nương nương bảo hắn cắn ai, hắn liền cắn kẻ đó. Đối phó với hạng người như vậy, mưu lược tính toán đều vô dụng.”

“Nhưng tại sao hắn lại cứ cắn chặt Quốc Giáo Học Viện không buông?”

“Bởi vì Giáo Tông đại nhân đã bày tỏ thái độ, hoàng vị Đại Chu nên trả lại cho hoàng tộc, nhưng nương nương rõ ràng không nghĩ như vậy.”

Trần Trường Sinh cúi đầu nói: “Thực ra... ta không hiểu nổi, hoàng vị thì có gì quan trọng.”

Đường Tam Thập Lục nhìn hắn như nhìn quái vật, nói: “Đó là hoàng vị Đại Chu, là quyền lực chí cao vô thượng, là dục vọng mà không ai có thể kháng cự.”

Trần Trường Sinh ngẩng đầu lên nhìn hắn, nói: “Nhưng ta thực sự không thấy những thứ đó có gì tốt, ta chỉ cảm thấy vì những chuyện này mà phải tiêu tốn thời gian và tâm sức, thật sự chẳng có đạo lý gì.”

Đường Tam Thập Lục nhìn vào mắt hắn, thấy đôi mắt ấy thanh triệt sạch sẽ, không có chút gì là giả dối, không khỏi khẽ động dung: “Ngươi thật sự nghĩ như vậy?”

“Đúng vậy.” Trần Trường Sinh đáp.

“Trần Trường Sinh, ngươi đúng là một con quái vật, hơn nữa là một con quái vật thực thụ, chứ không phải loại biến thái như Thiên Hải Nha Nhi.”

Đường Tam Thập Lục nhìn hắn nói: “Ngươi không thể hiểu được hạng người như chúng ta, ta cũng rất khó hiểu được ngươi, tại sao lại có thể thực sự không để tâm đến những thứ này.”

Trần Trường Sinh suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ là vì ta đã thấy... những thứ quan trọng hơn?”

“Ví dụ như?”

“... Sinh tử.”

Ngoài sinh tử ra, thảy đều là chuyện vặt.

Chuyện sống chết mới là đại sự.

Đời người không có việc gì lớn, duy chỉ có sinh tử là hệ trọng.

Đó đều là những lời trong điển tịch của tiền nhân.

Trần Trường Sinh đọc làu làu Đạo Tạng, nhớ rất nhiều, nhưng đều không cần đến, hắn chỉ cần ghi nhớ hai chữ sinh tử là đủ.

Đối với người bình thường, sinh tử nằm ở trăm năm sau của họ.

Đối với người tu đạo, sinh tử nằm ở mấy trăm năm sau của họ.

Đối với Trần Trường Sinh, sinh tử luôn ở ngay trước mắt, ở ngay trong một ý niệm, khiến hắn không lúc nào nguôi quên.

Sinh tử ở ngay trước mặt, hắn làm sao có thể còn hứng thú với những vật ngoài thân trong cuộc đời, ít nhất là trước khi giải quyết được vấn đề của chính mình, hắn sẽ không quá hứng thú.

Đường Tam Thập Lục không biết vấn đề của Trần Trường Sinh, nhưng khi nghe thấy hai chữ sinh tử, không hiểu sao bỗng cảm thấy cơn mưa ngoài cửa sổ mang theo một luồng hàn ý không thuộc về mùa hạ.

Trần Trường Sinh lại nghĩ đến chuyện khác.

Hắn nghĩ đến vị Giáo sĩ đang lâm bệnh, những phân tranh nội bộ của Quốc Giáo cùng những lời Tô Ly từng nói với mình, bèn hỏi: “Thế gian này thực sự tồi tệ đến vậy sao?”

Đường Tam Thập Lục nói: “Ít nhất là không sạch sẽ như chúng ta mong đợi, thế nên chẳng ai hiểu nổi tại sao ngươi có thể ngồi lên vị trí Viện trưởng Quốc Giáo Học Viện.”

Dù cho ở Thiên Thư Lăng và Chu Viên, Trần Trường Sinh liên tiếp lập đại công cho Quốc Giáo và Đại Chu, nhưng với độ tuổi mười sáu của hắn, chẳng có lý do gì để trở thành Viện trưởng Quốc Giáo Học Viện.

Trong mắt Đường Tam Thập Lục và nhiều người không rõ nội tình, chuyện này tất có uẩn khúc, có rất nhiều giao dịch mờ ám hoặc nội tình không thể lộ ra ánh sáng.

Trần Trường Sinh không cho rằng những chuyện đó không thể lộ ra ánh sáng, ít nhất là có thể nói với Đường Tam Thập Lục.

“Thầy của ta là sư huynh của Giáo Tông đại nhân.”

Ánh mắt hắn xuyên qua cửa sổ, rơi trên khuôn viên xanh mướt của Quốc Giáo Học Viện, nói: “Ông ấy chính là Viện trưởng Quốc Giáo Học Viện trước đây.”

Đường Tam Thập Lục vô cùng chấn động, còn chấn động hơn cả lúc nghe Trần Trường Sinh kể chuyện về Tô Ly và đoạn ở thành Tầm Dương vừa rồi.

Vụ án đẫm máu của Quốc Giáo Học Viện mười mấy năm trước đã trực tiếp hoặc gián tiếp thay đổi cả thế giới nhân loại, ngay cả Trường Sinh Tông và Ly Sơn ở phương Nam xa xôi cũng chịu ảnh hưởng cực lớn.

Cựu Viện trưởng Quốc Giáo Học Viện, đó là một đại nhân vật mà không ai có thể quên được, dù tên của ông ta đã sớm bị xóa khỏi điển tịch Quốc Giáo, ở kinh đô lại càng bị nghiêm cấm nhắc đến.

“ hèn gì ngươi chỉ là một thiếu niên đạo sĩ ở vùng quê mà lại có thể đọc thông Đạo Tạng, Giáo Tông đại nhân để ngươi làm Viện trưởng Quốc Giáo Học Viện, muốn bồi dưỡng ngươi làm người kế thừa của ngài... Hèn gì Chu Thông lại ra tay độc ác với Quốc Giáo Học Viện.” Đường Tam Thập Lục nhìn hắn, lẩm bẩm: “Hóa ra ngươi lại là truyền nhân duy nhất của vị đại nhân vật đó.”

Trần Trường Sinh nói: “Không, ta còn một vị sư huynh.”

Khi rời trấn Tây Ninh, thầy đã dặn dò hắn một số chuyện, cho nên ở kinh đô hắn rất ít khi nhắc đến sư huynh, đến tận bây giờ chỉ mới thừa nhận trước mặt Từ Hữu Dung, Đường Tam Thập Lục và một vài người khác.

Đường Tam Thập Lục hỏi: “Ngươi còn có một sư huynh? Đó là người như thế nào?”

Trần Trường Sinh nghĩ ngợi, nhận ra sư huynh Dư Nhân thực sự rất khó dùng ngôn từ để hình dung, hay là bởi vì sư huynh chưa bao giờ nói chuyện?

“Sư huynh... là một người rất lợi hại.”

“Lợi hại thế nào? Chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả ta?”

“Sư huynh lợi hại hơn ngươi trước đây một vạn lần, sau khi ngươi bắt đầu chăm chỉ như hiện tại, sư huynh vẫn lợi hại hơn ngươi một trăm lần.”

Trần Trường Sinh nhìn hắn nói, không hề có ý chế giễu hay khinh miệt, mà là kết luận đưa ra sau khi đã suy nghĩ nghiêm túc.

Đường Tam Thập Lục im lặng hồi lâu, sau đó nói: “Xem ra đúng là một người rất ghê gớm.”

Trần Trường Sinh đáp: “Đúng vậy, huynh ấy là thần tượng của ta.”

Đường Tam Thập Lục bỗng hỏi: “Thầy của ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Trần Trường Sinh im lặng một lát, nói: “Ta không hiểu ý ngươi.”

Đường Tam Thập Lục nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nói: “Ngươi nên hiểu rất rõ ý của ta mới phải.”

Nếu Kế Đạo Nhân không chỉ đơn thuần là Kế Đạo Nhân, mà còn là cựu Viện trưởng Quốc Giáo Học Viện, là thủ lĩnh phe phản đối Thiên Hải Thánh Hậu, vậy thì tất cả những việc ông ta làm đều đáng để suy ngẫm kỹ càng.

Ông ta hẳn phải biết rõ, lai lịch của Trần Trường Sinh không thể mãi là bí mật. Thông qua thái độ của Mai Lí Sa và Giáo Tông đại nhân, thậm chí có thể khẳng định rằng trước khi Trần Trường Sinh đến kinh đô, ông ta đã liên lạc với Ly Cung. Vậy thì ông ta càng phải hiểu rõ, Thiên Hải Thánh Hậu sớm muộn gì cũng sẽ biết lai lịch của Trần Trường Sinh, điều này cũng đồng nghĩa với việc tình cảnh của Trần Trường Sinh sẽ trở nên cực kỳ gian nan, thậm chí là vô cùng nguy hiểm, nhưng ông ta vẫn kiên quyết để Trần Trường Sinh vào kinh dự thi, lại không hề dặn dò gì thêm, đây là vì sao? Chỉ vì hôn ước với Từ Hữu Dung sao?

Đây là một vấn đề rất quan trọng. Chỉ là Trần Trường Sinh chưa từng nghĩ tới, hoặc nói cách khác, hắn cố ý không cho mình nghĩ đến vấn đề này.

Cho đến khi Đường Tam Thập Lục đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ này.

“Bẩm báo đại nhân, phía Hàn Sơn Quận truyền về tin tức mới nhất, quả thực có một Kế Đạo Nhân hành y từng đến đó, nhưng khi trinh kỵ đuổi tới, người đó đã biến mất không dấu vết.”

“Hạng người như Thương Viện Trưởng, năm đó nương nương còn không giết nổi, huống chi là hạng người như chúng ta có thể tìm thấy?”

Chu Thông ngồi sau bàn xem xét mười mấy bản ghi chép thẩm vấn từ tiền viện gửi tới đêm qua, không hề ngẩng đầu.

Viên thuộc hạ đứng trước bàn, thấp giọng nói: “Theo lời kể từ phía trấn Tây Ninh, chúng ta đã xác thực, Kế Đạo Nhân... Thương Tặc quả thực còn có một đồ đệ nữa.”

Ngón tay đang lật trang của Chu Thông khựng lại, sau đó hắn ngẩng đầu lên.

Đề xuất Voz: "Tâm sự" yêu gái dịch vụ và cái kết
Quay lại truyện Trạch Thiên Ký
BÌNH LUẬN