Chương 649: Mãn nhiên đại trận

Hàng vạn kỵ binh Đại Chu vẫn đang trên đường từ các châu quận tiến về kinh thành, khoảng cách tới Thiên Thư Lăng còn rất xa, nhưng sắc mặt Vô Cùng Bích đã đại biến. Là cường giả Thần Thánh lĩnh vực, đứng trong hàng ngũ Bát Phương Phong Vũ, cảnh giới thực lực của bà ta thâm sâu khôn lường, có thể dễ dàng nhìn thấy quân thế khủng bố nơi đồng hoang xa xôi, cũng thấy được hồng ưng cùng hồng nhạn đang bay lượn như chớp giật trong mây mưa.

“Hóa ra là âm mưu của Thiên Hải, chúng ta phải rời khỏi đây thôi.” Bà ta quay sang nhìn phu quân mình, gương mặt trắng bệch.

Cây phất trần bị nước mưa thấm ướt, rũ rượi trên khuỷu tay bà ta, hệt như tinh thần của bà ta lúc này, chẳng còn chút sinh khí.

Đêm nay tính đến thời điểm này, đôi bên vẫn chưa chính thức khai chiến, chưa thể phân định cục diện, nhưng sự bình tĩnh và tự tin của Thiên Hải Thánh Hậu đã khiến bà ta đánh mất toàn bộ lòng tin.

Bà ta không thể quên được đòn tấn công từ xa mà Thiên Hải Thánh Hậu từng giáng xuống mình trên Cam Lộ đài năm đó. Sâu trong thâm tâm, bà ta căn bản không có dũng khí để đối đầu trực diện với đối phương.

Dũng khí là thứ có lẽ cần mười mấy năm, thậm chí là thời gian dài hơn nữa cùng những đêm dài mất ngủ vì nhục nhã mới tích tụ lại được, nhưng để mất đi, thường chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Nhìn bóng dáng cường đại trên đỉnh Thiên Thư Lăng, những vị vương gia đến từ các châu quận cũng đồng loạt biến sắc, có người giống như Vô Cùng Bích, đã nảy sinh ý định rút lui.

Cục diện quả thực vẫn chưa rõ ràng, nhưng có một điểm đã vô cùng hiển hiện, đó là ván cờ đêm nay vốn dĩ do Kế Đạo Nhân mưu vạch, giờ đây đã biến thành ván cờ của Thiên Hải Thánh Hậu.

Nếu Thiên Hải Thánh Hậu đã sớm thấu triệt tất thảy, vậy thì còn ai có thể chiến thắng được bà?

Tuy nhiên, đến lúc này, dù bọn họ có muốn đi cũng không đi nổi nữa rồi.

Theo một tiếng ưng lệ vang vọng bầu trời đêm kinh đô, khắp nơi trong thành đột nhiên nảy sinh phản ứng.

Ầm một tiếng! Trong rừng thu tại Kinh Hòa Viên, nền đất ẩm ướt sụp xuống hoàn toàn, lộ ra một cái hố lớn, cát đá rơi rụng, địa tuyền tuôn trào.

Cùng với dòng suối ngầm phun trào là một bức tượng hiền giả đời trước được tạc từ hắc diệu thạch.

Bề mặt bức tượng đầy bùn đất, dần dần được nước suối gột rửa sạch sẽ, lộ ra chân dung thực sự, đồng thời bắt đầu tỏa ra một luồng sức mạnh huy hoàng.

Ngay chính giữa Hồng Cư Nam Phố xuất hiện một vết nứt, rộng chừng ba thước, sâu không thấy đáy, u tối vô cùng. Thế nhưng, thứ bốc lên từ sâu trong khe đất không phải là hơi lạnh, mà ngược lại là cái nóng hừng hực, tựa như dưới đáy khe có một lò lửa đồng cháy mãi không tắt. Nước mưa trên phố chảy vào khe đất, tức khắc bị bốc hơi thành sương mù.

Chỉ trong vài nhịp thở, con phố nổi tiếng thanh tĩnh này đã biến thành tiên cảnh mây mù lượn lờ, đẹp tựa không thuộc về nhân gian, nhưng hơi nóng rực trong sương mù lại đang tuyên cáo sự hung hiểm khôn cùng.

Tại căn nhà thứ ba ở Bạch Chỉ Phường Bắc Lí, kèm theo những tiếng rắc rắc, tất cả xà gồ của kiến trúc như bị thời gian ngàn năm xâm thực, bị sâu mọt đục khoét, mục nát sụp đổ với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hóa thành tro bụi, chỉ còn lại nền móng là một dải đường nông cổ xưa lát bằng gạch đá.

Cái giếng duy nhất trong viện cũng sụp đổ, giữa đống gạch vụn, nước giếng cuộn trào, chảy ngược vào những rãnh nông trên nền móng kiến trúc, khiến nền móng biến thành những con mương nước.

Một luồng khí tức thanh lãnh túc sát cực độ từ mương nước tán đi vào không trung.

Kiến Công Bắc Lí có một gò đất cao như ngọn núi nhỏ, dưới sự chăm sóc của thời gian suốt mấy trăm năm, trên đó đã mọc đầy thông bách và cỏ xanh, trông rất u nhã. Bình thường có rất nhiều bá tánh kinh đô chọn nơi này để vui chơi, mà sớm đã quên mất rằng mấy trăm năm trước, nơi đây từng là một ngôi mộ lớn.

Rắc một tiếng, một tia chớp từ trời cao giáng xuống, đánh trúng gò núi nhỏ.

Cây thông xanh to nhất bị tia chớp đánh trúng, bốc lên từng luồng khói xanh rồi từ từ đổ rạp.

Cây thông ngã xuống gò núi, làm bùn đất bắn tung tóe, đè nát cỏ thu.

Ngay sau đó, gò núi nhỏ này dần dần nứt ra, lộ ra cảnh tượng chân thực bên trong.

Bên trong không có quan tài, cũng chẳng có đồ tùy táng gì, chỉ có vô số xương trắng.

Những bộ xương trắng này đều là những cung nữ tự nguyện tuẫn táng khi Thái Tông hoàng đế băng hà năm đó.

Thế nhưng lúc này, cảm nhận luồng khí tức u độc lạnh lẽo trong ngôi mộ lớn, hai chữ "tự nguyện" kia có lẽ cần phải xem xét lại.

Những luồng khí tức oán độc và lạnh lẽo đó không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào tới người dân kinh đô quanh vùng Kiến Công Bắc Lí.

Bởi vì một luồng khí tức mạnh mẽ đã sinh ra từ dòng sông ngầm sâu nhất dưới đáy gò núi, nhẹ nhàng như gió xuân tẩy sạch những oán ý kia, tịnh hóa những bộ xương trắng đó.

Luồng khí tức ấy xông thẳng lên trời, tiến nhập vào vòm đêm, tỏa ra ánh hoàng kim nhạt, rực rỡ huy hoàng, uy nghiêm thần thánh đến cực điểm!

Khắp nơi trong kinh đô đều xảy ra những dị tượng như vậy, hoặc lấy thạch điêu làm nền móng, hoặc nứt đất dẫn hỏa, hoặc địa tuyền trào ngược thành nước nóng, hoặc hoàng khí hạo đãng hiển hiện.

Vô số luồng khí tức mạnh mẽ xông thẳng lên trời, hoặc xuyên qua tầng tầng mây chì tiến thẳng vào đêm tối, hoặc chói lòa đoạt mắt lấn át cả ánh sao, dần dần hình thành nên một tòa đại trận nguy nga tráng lệ.

Tòa trận này không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng những người tu hành có thể cảm nhận rõ rệt, tức khắc nảy sinh cảm giác nhỏ bé như hạt bụi cùng sự kính sợ vô biên.

Nước suối chảy ngược vào nền móng ở Bạch Chỉ Phường Bắc Lí đã hóa thành Kim Thang nổi tiếng trong Quốc Giáo Thất Cảnh, nhưng đó cũng chỉ là một phần nhỏ bé không đáng kể trong tòa đại trận này.

Hoàng khí ở Kiến Công Bắc Lí phá mộ tịnh cốt xông lên chín tầng trời, đột nhiên rơi xuống hoàng cung.

Lăng Yên Các suốt mấy trăm năm qua luôn đóng cửa im lìm như màn đêm, nay lại tràn ra từng luồng hào quang trắng như sữa.

Cùng lúc đó, một luồng khí tức vô cùng bá đạo, uy nghiêm, chính đại xuất hiện trong cảm tri của mọi người.

Đó chính là Sương Dư Thần Thương, đứng đầu Bách Khí Bảng, đã nhiều năm không xuất hiện nơi nhân gian!

Cảm nhận được khí tức của Sương Dư Thần Thương cùng sự biến hóa của Lăng Yên Các, thần sắc Biệt Dạng Hồng cuối cùng cũng trở nên lãnh khốc, đóa hoa đỏ nhỏ treo trên ngón út đột ngột ngừng đung đưa, lơ lửng trong gió.

Xung quanh Thiên Thư Lăng có một con sông, đột nhiên nước trong sông biến mất không còn tăm tích, không phải khô cạn mà giống như bị đại địa hấp thụ hoàn toàn.

Hơn bảy mươi tòa bia đá giống hệt Thiên Thư Bia xuất hiện dưới đáy sông, tựa như một rừng đá, trên bia đá tỏa ra khí tức trang nghiêm.

Mây mưa vốn đã tản ra bốn phương trời đất, nay chịu sự cảm triệu của đại trận trong kinh đô, dần dần trôi ngược trở lại, tuy không che lấp hoàn toàn ánh sao nhưng cũng khiến muôn vàn tinh tú trở nên ảm đạm đi vài phần.

Trận ý âm sâm cực độ tựa như vô số thanh lợi kiếm, dường như muốn chém đứt mọi pháp lý giữa thiên địa, sức mạnh ẩn chứa trong đó đủ để tru sát cường giả Thần Thánh lĩnh vực!

Sắc mặt Vô Cùng Bích đã trở nên trắng bệch, nét lệ khí giữa lông mày sớm đã bị sự kinh hãi thay thế.

Quan Tinh Khách vẫn im lặng như cũ, chiếc nón lá che khuất dung nhan bình thường không có gì lạ lẫm, cũng che khuất tâm tình thực sự của ông ta lúc này.

“Đây là Hoàng Liễn Đồ?”

Chu Lạc thần sắc kịch biến, nhìn về phía đỉnh Thiên Thư Lăng, không thể tin nổi hỏi: “Bà không phải người hoàng tộc, dựa vào cái gì?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Công Khai Vật (Dịch)
Quay lại truyện Trạch Thiên Ký
BÌNH LUẬN