Chương 26: Huynh đệ, khách khí
“Chuyện này... Cố Phong này thật sự không giống người thường!” Một nữ tu xinh đẹp của Tố Nữ Môn hai tay che miệng, đôi mắt tràn đầy kinh hãi.
“Vốn tưởng rằng câu ‘Quy tắc của ta chính là quy tắc’ đã là lời thoại làm màu nhất ngoại môn rồi, không ngờ còn có câu thể hiện đẳng cấp hơn: ‘Quy tắc của ta chính là không ai có quyền đứng trước mặt ta mà nói chuyện quy tắc’. Thật sự là quá đỗi bá đạo.”
“Vị sư đệ mới đến này quả thực không kiêng nể gì cả. Đối mặt với Khâu Trạch mà nói đánh là đánh, không một chút do dự. Chẳng lẽ hắn thật sự không biết sợ hãi là gì sao?”
“Bá đạo thì có bá đạo, nhưng chỉ sợ Tố Cốt Đan cũng không dùng đến được nữa. Khâu Trạch đã mất mặt đến nhường này, dù có phải chịu trừng phạt của ngoại môn, hắn cũng sẽ liều chết giết sạch vị sư đệ kia ngay tại chỗ!” Nữ tu dẫn đầu cau mày, vẻ mặt đầy vẻ đắn đo. Ngay sau đó, nàng dứt khoát kích hoạt truyền âm thạch trong tay, gửi tin nhắn về phía nội môn!
Quyền cước từ bốn phương tám hướng đánh tới, đôi mắt Cố Phong ánh lên tia nhìn sắc lạnh, gương mặt không chút sợ hãi. Giữa vòng vây của hơn ba mươi người, hắn tả xung hữu đột, thoắt ẩn thoắt hiện.
Quyền phong lăng lệ áp đảo toàn trường. Mỗi cú đấm tung ra đều mang theo thế lôi đình vạn quân, mái tóc đen cuồng loạn tung bay, tiếng quát tháo vang dội như sấm nổ.
Hắn kinh ngạc phát hiện ra rằng, cùng là Luyện Thể cửu trọng thiên, nhưng thực lực của hơn ba mươi người này mạnh hơn đám người Triều Nguyên rất nhiều, cả hai căn bản không thể so bì.
Bọn chúng có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, mỗi người đều nắm giữ vài môn võ kỹ cường đại, phối hợp với nhau cực kỳ nhịp nhàng. Trong nhất thời, bọn chúng có thể đánh ngang ngửa với Cố Phong, khiến hắn thầm kinh động, thu lại tâm thế khinh địch.
Quả nhiên, tu sĩ của đại tông môn không phải là hạng người mà đám gia tộc nhỏ hay tu sĩ lang thang có thể sánh được.
Hắn bắt đầu nghiêm túc, toàn tâm toàn ý nhập cuộc. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu tu luyện, hắn bộc phát toàn bộ sức mạnh.
Tuy nhiên, hơn ba mươi kẻ đang vây công kia còn chấn động hơn gấp bội. Dù biết Cố Phong rất mạnh, nhưng bọn chúng không ngờ hắn lại cường hãn đến mức này.
Bọn chúng đều đã dừng lại ở Luyện Thể cửu trọng thiên nhiều năm, võ kỹ cũng đã luyện đến cực hạn của cảnh giới này. Trước khi Cố Phong xuất hiện, bọn chúng không tin rằng có tu sĩ Luyện Thể nào mạnh hơn mình, dù có hơn thì cũng chẳng đáng là bao.
Chẳng ngờ, trên đời thật sự có hạng người như vậy, có thể đứng vững dưới vòng vây của bọn chúng mà không hề rơi vào thế hạ phong.
Sức mạnh thể xác này đã không thể dùng hai chữ “kinh khủng” để hình dung được nữa. Điều kỳ lạ hơn là khi đối địch, hắn chỉ sử dụng những công pháp cơ bản bình thường nhất, cũng không có phương pháp vận lực cao siêu nào.
Nói cách khác, Cố Phong hiện tại vẫn chỉ đang vận dụng bản năng nguyên thủy nhất của con người, dùng cách chiến đấu vụng về nhất để đối đầu với vòng vây!
Bây giờ đã mạnh như vậy, nếu hắn nắm giữ võ kỹ thì sẽ còn khủng khiếp đến mức nào?
Loại người này, nhất định phải giết!
Khâu Trạch với sắc mặt âm trầm cũng nghĩ đến điều này. Một nhân tài như Cố Phong, một khi đã đắc tội thì phải đắc tội đến cùng, phải nhân lúc hắn còn yếu mà chặt đứt tương lai của hắn.
“Giết ——!”
“Giết ——!”
Hơn ba mươi tên Luyện Thể cửu trọng đồng thanh hét lớn, bày ra khí thế liều mạng.
Một cánh tay khô gầy như rễ cây già, tìm thấy một khe hở, đột nhiên xuất hiện sau lưng Cố Phong. Năm đầu ngón tay tỏa ra u quang, từng tia hàn ý bắn ra tứ phía.
“Cố Phong mau tránh ra! Đó là ‘U Linh Trảo’, năm ngón tay của hắn ngâm trong kịch độc lâu ngày, chỉ cần dính một chút thôi cũng đủ để phá hủy cơ năng cơ thể, khiến đối thủ mất sạch sức chiến đấu!”
Yến Hề Hề kinh hãi hét lên. Nàng là luyện dược sư, võ kỹ bình thường có thể không biết, nhưng đối với loại võ kỹ độc địa này thì lại quá đỗi quen thuộc. Chính vì biết sự đáng sợ của U Linh Trảo nên nàng mới vội vàng nhắc nhở Cố Phong né tránh.
“Cái thứ U Linh Trảo rác rưởi gì chứ, trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả đều phải bị nghiền nát!”
“Ăn của ta một quyền!”
Gào ——!
Như thần linh gầm thét, lại như mãnh thú gào rống, Cố Phong vung một quyền về phía sau. Quyền kình mạnh mẽ khiến không khí xung quanh cũng phải rung chuyển bần bật.
Răng rắc ——!
Năm ngón tay khô héo bị đánh vặn vẹo ra ngoài, một đoạn xương trắng đâm thủng da ở khuỷu tay, lộ ra ngoài đầy gớm ghiếc. Cả cánh tay của tên đó trong nháy mắt đã bị phế bỏ.
Tên tu sĩ kia trợn tròn mắt, sắc mặt trắng bệch, nỗi sợ hãi chiếm trọn tâm trí. Hắn không thể tin được U Linh Trảo mà mình khổ luyện nhiều năm, vốn là niềm kiêu hãnh, lại bị một quyền đánh nát.
“Ta... ta muốn ngươi phải chết!”
Hắn đỏ mắt gào lên, phẫn nộ đến điên cuồng, răng hàm cắn nát mấy chiếc. Thế nhưng, hắn vừa dứt lời thì lại bị một quyền nữa đánh cho chân rời khỏi mặt đất, bay ngược lên không trung. Máu tươi bắn tung tóe dọc đường, “tùm” một tiếng, hắn rơi xuống hồ nước cách đó trăm mét, mặt hồ trong vắt hiện lên những vệt đỏ thẫm.
“Giết ——!”
“Chết đi cho ta ——!”
Hai tiếng hét lớn vang lên cùng lúc, một bạc một đen hai luồng sáng xé rách không khí, mang theo tiếng binh khí rít gào chém xuống từ đỉnh đầu.
Khí tức lạnh lẽo khiến tim Cố Phong thắt lại. Hắn nghiêng người tránh thoát, hai tay nhanh như chớp đưa ra: tay trái dùng hai ngón kẹp chặt mũi kiếm, tay phải nắm chặt sống đao.
Như hai chiếc kìm sắt, hắn khóa chặt hai kiện binh khí. Chủ nhân của chúng trợn mắt há mồm, kinh hãi tột độ.
“Lên!”
Tiếng quát như sấm nổ bên tai khiến màng nhĩ bọn chúng rung chuyển, đầu óc choáng váng như muốn nứt ra. Hai kẻ cầm đao kiếm cảm thấy thân thể mình mất kiểm soát, bị nhấc bổng lên trời.
Giây tiếp theo, đất trời quay cuồng, lưng bọn chúng đập mạnh xuống đất, máu tươi trào ra nơi cổ họng. Dù vậy, bọn chúng vẫn nắm chặt binh khí không buông.
“Buông tay!”
Cố Phong lại quát lớn một tiếng, hai chân đá ra gần như cùng lúc. Hai thân hình vạm vỡ như những con diều đứt dây, bay xa vài trăm mét.
“Thằng nhãi này quá mạnh, liều mạng thôi!”
Một tu sĩ gầm lên, từ trong túi trữ vật lấy ra một viên đan dược màu đỏ rực, ánh mắt dữ tợn, ngửa đầu nuốt xuống.
Cảnh tượng này lọt vào tầm mắt Cố Phong đang trong kịch chiến. Hắn vung quyền loạn xạ đánh lui vòng vây, hai chân dậm mạnh xuống đất. Hắn không biết thân pháp, nhưng nhờ lực dậm chân cực lớn, tốc độ cũng cực kỳ nhanh.
Như một tia chớp, hắn lao đến trước mặt tên tu sĩ vừa nuốt đan dược, tay trái bóp nghẹt cổ họng đối phương, tay phải đấm mạnh vào bụng hắn.
Toàn bộ động tác diễn ra lưu loát mượt mà, giống như đã được luyện tập hàng vạn lần.
“Oẹ ——!”
Tên tu sĩ há hốc miệng, lưỡi thè ra dài dằng dặc như quỷ treo cổ. Viên đan dược đỏ rực vừa mới trôi xuống thực quản đã bị đánh văng ngược ra ngoài.
Cố Phong nhanh tay lẹ mắt, vừa đá bay đối phương vừa chộp lấy viên đan dược đó. Hắn liếc nhìn một cái rồi thở phào nhẹ nhõm.
“May mà thấy kịp, không thì mất tiêu một viên đan dược rồi. Thứ này chắc đáng giá nhiều linh thạch lắm đây!”
Đám người vây xem khóe miệng giật giật, sắc mặt đặc sắc vô cùng.
Cái tên này rốt cuộc là yêu tiền đến mức nào chứ? Ngay cả đan dược người ta đã nuốt vào bụng rồi còn muốn cướp lại, không thấy buồn nôn sao?
Vì mải mê cướp đan dược mà Cố Phong lộ ra sơ hở. Những đòn tấn công như mưa rơi trút xuống lưng hắn. Hắn ngạnh kháng mấy chục quyền, lồng ngực cảm thấy bí bách khó chịu.
Chớp lấy thời cơ, hắn tóm lấy cánh tay của một tu sĩ lực lưỡng. Đối phương cao lớn như hộ pháp nhưng trong tay Cố Phong lại như một con bù nhìn, bị hắn đập mạnh xuống đất.
Oanh ——!
Lực va chạm cực mạnh khiến mặt đất rung chuyển, một hố hình người hiện ra, chấn động tâm can mọi người.
Cố Phong dùng tên tu sĩ đó như một loại “binh khí hình người”, vung vẩy loạn xạ xung quanh. Đám người vây công sợ ném chuột vỡ bình, nhịp độ tấn công bị rối loạn, cuống cuồng né tránh.
“Giết hắn đi, không cần lo lắng gì hết!”
Khâu Trạch đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu, gào thét mất hết phong thái. Hắn đã đứng bên bờ vực điên cuồng, không còn quan tâm đến tính mạng thuộc hạ nữa. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất: Giết chết Cố Phong!
Ánh mắt Cố Phong sắc lẹm, ghim chặt vào Khâu Trạch. Hắn ném tên tu sĩ trong tay ra như ném một món đồ chơi.
Sau đó, hắn bất chấp các đòn tấn công, lao nhanh về phía kẻ đang chỉ huy chiến trường là Khâu Trạch.
Tốc độ của Cố Phong quá nhanh, đến khi Khâu Trạch cảm nhận được nguy hiểm thì đã muộn.
Bốp ——!
Một cú đấm trực diện vào giữa mặt Khâu Trạch khiến hắn nước mắt đầm đìa, máu mũi tuôn ra xối xả.
Để không cho đối phương thoát khỏi tầm kiểm soát, trước khi đấm, Cố Phong đã kịp chộp lấy một cánh tay của hắn.
“Thả Khâu công tử ra!”
Hơn mười tu sĩ còn khả năng chiến đấu trừng mắt nhìn Cố Phong.
Cố Phong mỉm cười, túm lấy tóc Khâu Trạch, ấn mạnh đầu hắn xuống đất. Khi nhấc lên lần nữa, gương mặt của Khâu Trạch đã biến dạng hoàn toàn, miệng mũi đầy bùn đất và máu, thê thảm vô cùng.
“Đừng nói nhảm nữa. Đem toàn bộ binh khí, ngọc bội, túi trữ vật, trường bào, giày dép trên người các ngươi... để hết sang một bên. Tóm lại một câu, ngoại trừ cái quần đùi ra, không được để lại bất cứ thứ gì!” Một tay khống chế Khâu Trạch, Cố Phong nở nụ cười để lộ hai hàm răng trắng bóc, hét lớn với đám người.
“Ngươi thật sự không muốn sống nữa sao!” Một tu sĩ nheo mắt đe dọa.
“Chát ——!”
Đáp lại hắn là một cái tát nảy lửa mà Cố Phong dành cho Khâu Trạch.
“Ta không muốn nghe lời nhảm nhí!” Cố Phong trầm giọng nói: “Khâu công tử, hãy nhớ kỹ, từ giờ trở đi, mỗi cái tát ngươi phải nhận thêm đều là nhờ công lao của đám thủ hạ này cả đấy!”
“Đừng kích động, chúng ta đưa cho ngươi là được chứ gì!” Một tu sĩ cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể.
Bọn chúng đi theo Khâu Trạch không chỉ vì hai người anh trai ở nội môn của hắn, mà còn vì thế lực của Khâu gia rất lớn, liên quan đến sự hưng suy của gia tộc bọn chúng!
“Chát ——!”
“Ngươi làm cái gì vậy? Chúng ta đã làm theo rồi, sao còn đánh Khâu công tử!”
“Chát ——!”
“Ngươi thật sự muốn không chết không thôi với chúng ta sao?”
“Chát ——!”
Điên rồi, đám thủ hạ của Khâu Trạch hoàn toàn phát điên rồi.
Từng đứa mặt mày vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xông lên xé xác Cố Phong thành trăm mảnh.
“Nói... nói nhảm... cái gì thế, mau... làm theo đi ——!”
Khâu Trạch thoi thóp dùng chút sức tàn cuối cùng gào lên với đám thủ hạ.
Đám khốn kiếp này chắc chắn là cố ý, cố ý nói nhảm để hắn bị Cố Phong đánh!
Rất nhanh sau đó, tất cả đồ đạc được gom thành một đống, hơn ba mươi gã đàn ông cởi trần đứng đó.
Cố Phong cười ha hả, sau đó bồi thêm một cước đá văng Khâu Trạch ra ngoài.
“Mang theo chủ tử của các ngươi, cút đi!”
“Ngươi...” Có tu sĩ định nói thêm gì đó thì bị Khâu Trạch tát cho một cái nảy đom đóm mắt.
Còn chê mất mặt chưa đủ sao?
Ánh mắt Khâu Trạch u ám, oán hận tích tụ trong lòng. Hắn trừng mắt nhìn Cố Phong một cái rồi nghiêng đầu ngất lịm, được đám thủ hạ dìu đi.
Sau khi nhóm của Khâu Trạch đi xa, Cố Phong liếc nhìn xung quanh một lượt. Những tu sĩ bị ánh mắt hắn quét qua đều sợ hãi cúi đầu.
Ngay sau đó, một giọng nói hân hoan vang lên: “Nhiều đồ thế này, mang đi thì phiền phức quá. Mọi người có ai hứng thú không, ra giá mua lại đi!”
Lời vừa dứt, bầu không khí vốn đã nặng nề lại càng thêm ngột ngạt. Đám đông cúi đầu sâu hơn nữa.
Những thứ này món nào cũng là tinh phẩm, nhưng cũng là bùa đòi mạng. Ai dám mua chứ? Sợ rằng chưa qua khỏi đêm nay đã có người tìm đến tận cửa tính sổ rồi.
Đừng nói là mua, dù có cho không cũng chẳng ai dám lấy. Dù sao bọn họ cũng không có thực lực khủng bố như Cố Phong, mà dù có thực lực thì cũng chẳng có cái gan đó.
“Không ai muốn à? Vậy thôi vậy, đem bán cho tông môn!”
Cố Phong mỉm cười, bắt đầu nhặt nhạnh từng món đồ trên đất. Vẻ mặt hớn hở, vô tư lự của hắn khiến mọi người đứng hình.
Lá gan của thằng nhãi này chắc phải đúc bằng thép nguyên chất, căn bản không biết sợ là gì.
Ngay khi Cố Phong đang thu dọn chiến lợi phẩm, từ phía xa lại có một tu sĩ đi tới.
Hắn có dáng người thấp bé, tướng mạo tầm thường, nhưng lớp da lộ ra ngoài lại tỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ.
Đám đông vây xem kinh ngạc, vội vã dạt ra nhường đường.
“Sao hắn lại tới đây? Không phải đang bế quan đột phá Dẫn Khí cảnh sao?”
“Đột phá Dẫn Khí cảnh cần lượng lớn tài nguyên, nghe nói hắn cũng tham gia cướp bóc đệ tử ngoại môn mới vào.”
“Hắn đến tìm Cố Phong gây sự sao?”
“Không rõ nữa, thực lực của hắn chưa chắc đã kém Cố Phong đâu. Hai người này mà đánh nhau thì đúng là một trận ác chiến!”
Tiếng bàn tán xôn xao mang theo vẻ kính sợ và e dè. Bởi vì, kẻ đang chậm rãi tiến đến chính là người được công nhận là đệ nhất Luyện Thể cảnh ngoại môn —— Thác Bạt Lôi.
Thực lực thật sự của hắn là một ẩn số, chỉ biết rằng hắn từng đánh bại không ít tu sĩ Dẫn Khí nhất trọng, thậm chí có thể đối đầu trực diện với cường giả Dẫn Khí nhị trọng mà không hề thua kém.
Hắn là kẻ kiêu ngạo, ngang tàng, lại còn liều mạng. Trong đám tu sĩ Luyện Thể ngoại môn, hắn là một trong số ít những kẻ mà ngay cả Khâu Trạch cũng phải chủ động tránh né.
Cố Phong nghiêng đầu, nheo mắt nhìn đối phương. Thực lực của Thác Bạt Lôi quả thực không thể xem thường. Dưới vẻ ngoài bình thường kia ẩn chứa một sức mạnh nhục thân kinh người, danh hiệu đệ nhất Luyện Thể ngoại môn hoàn toàn không có chút thổi phồng nào.
Giữa các cao thủ luôn có một loại cảm giác huyền diệu. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Cố Phong đã xác định đây là một nhân vật đáng gờm, không thể lơ là.
Thác Bạt Lôi bước tới, ánh mắt luôn dừng lại trên người Cố Phong. Khi còn cách Cố Phong khoảng một trượng, hắn dừng bước.
Tay phải hắn chạm vào hông, nơi có treo một thanh đoản đao đen kịt.
Vẻ mặt Cố Phong nghiêm trọng, hắn cũng đứng thẳng người dậy. Đối thủ này xứng đáng để hắn dốc sức đối phó.
Ngay khi mọi người tưởng rằng một trận ác chiến sắp nổ ra, thì tình thế đột ngột xoay chuyển.
Chỉ thấy Thác Bạt Lôi nhếch miệng cười một cái, tay phải lướt qua thanh đoản đao, tháo túi trữ vật xuống.
“Đồ đạc cướp của đám tân đệ tử ngoại môn đều ở trong này, trả lại đầy đủ không thiếu một món!”
Tiếp đó, hắn lại móc ra một túi trữ vật khác: “Trong này có năm ngàn hạ phẩm linh thạch, coi như là tiền bồi tội. Ta đang ở giai đoạn then chốt đột phá Dẫn Khí cảnh, hy vọng ngươi đừng có đánh ta.”
“Còn hai ngàn linh thạch này là để mua tư cách ‘miễn bị cướp’ cuối tháng của ngươi. Số tài nguyên lần này đối với ta rất quan trọng, không thể để bị cướp mất!”
Phụt ——!
Nghe xong những lời này, tất cả mọi người, bao gồm cả Cố Phong, đều cảm thấy muốn hộc máu.
Đây là Thác Bạt Lôi sao? Có chắc đây không phải là một kẻ nào đó có ngoại hình giống hắn không?
Sự kiêu ngạo của hắn đâu rồi? Cái vẻ ngang tàng đâu mất rồi? Tự tôn vứt cho chó ăn rồi à?
Chưa đánh đã nhận sai?
Cái quái gì đang xảy ra thế này!
Tam quan của mọi người hoàn toàn sụp đổ, hình tượng về Thác Bạt Lôi trong lòng họ cũng tan tành mây khói.
Dường như nhận ra sự kinh ngạc của những người xung quanh, Thác Bạt Lôi bĩu môi nói: “Thằng cha này là một tên biến thái, đánh với hắn chỉ có nước rước họa vào thân. Ta chỉ là tính tình hơi kỳ quặc một chút thôi, chứ đâu có ngu!”
Sự thẳng thắn của Thác Bạt Lôi làm Cố Phong ngẩn người ra một lúc.
Khi đã phản ứng lại, hắn cười hì hì xoa xoa hai bàn tay, quàng tay qua cổ đối phương: “Huynh đệ khách khí quá, làm gì mà phải khách sáo thế!”
“Đi đi đi, chúng ta đi làm một bữa!”
“Các ngươi cũng đi cùng luôn đi!” Cuối cùng, hắn cũng gọi với theo nhóm của Yến Hề Hề...
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới (Dịch)