Chương 339: Kỳ thật, chúng ta đều nhanh chóng nói về chuyện cưới hỏi!

Cách đó không xa, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm mười tên tu sĩ áo bào đen đeo mặt nạ quỷ.

Dựa vào khí tức, ngoại trừ kẻ cầm đầu có tu vi Vạn Pháp cảnh đỉnh phong, chín người còn lại đều ở mức Vạn Pháp cảnh thất, bát trọng.

Khí tức của đám tu sĩ này vô cùng quỷ dị, toát ra một thứ cảm giác không thuộc về nhân gian, tựa như đến từ U Minh địa phủ, âm trầm đến cực điểm.

Cố Phong giờ đã không còn là kẻ mới chân ướt chân ráo đến Đông Thánh Vực, đối với khí tức và trang phục của các thế lực lớn, dù chưa từng gặp qua thì hắn cũng đã có chút khái niệm.

Nhìn đám tu sĩ ăn mặc đặc dị này, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra ngay, đây chính là tu sĩ của Hắc Diệu Tinh Cung.

Trong nháy mắt, Cố Phong nghĩ tới việc đám người Hắc Diệu Tinh Cung này đến đây với ý đồ bất thiện, phần lớn là vì chuyện ở khu mỏ không người.

“Thế lực bá chủ quả nhiên không phải hạng xoàng, chỉ từ chút dư vị của lôi kiếp mà có thể truy kích đến tận đây!”

Trong lòng thì phiền muộn, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ hồ nghi, Cố Phong cúi đầu nhìn Mộ Dung Tiêu Tiêu, sau đó hỏi: “Đây là kẻ thù của ngươi sao?”

Thấy nàng không trả lời, hắn mỉm cười ngẩng đầu lên, nói: “Chư vị, ta chỉ là một tiểu tu sĩ tình cờ đi ngang qua, thù oán giữa các ngươi và nàng ta không liên quan gì đến ta hết!”

Dứt lời, cảm nhận được sát ý trên người đối phương càng lúc càng bành trướng, Cố Phong lẩm bẩm một câu: “Quả nhiên là kẻ thù của ngươi rồi!”

“Đừng động thủ! Vừa rồi các ngươi cũng thấy đấy, ta đang đánh mắng nàng ta, ta và nàng ta cũng có thù không đội trời chung, chúng ta cùng một phe mà!”

Đang nói, Cố Phong bế ngang Mộ Dung Tiêu Tiêu lên, giả bộ như người vô tội, cất bước tiến về phía trước.

Trên đám mây, vợ chồng Mộ Dung Vô Địch nheo mắt lại, một luồng sát ý như có như không trào dâng từ đáy lòng.

Mười tên tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung kia từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng, những chiếc mặt nạ quỷ âm trầm tỏa ra hàn ý thấu xương.

Bước chân Cố Phong chậm chạp, âm thầm ngưng tụ linh hồn lực. Đối mặt với đám tu sĩ toàn là Vạn Pháp cảnh cao giai thế này, nếu kịch chiến chính diện thì cầm chắc cái chết.

Dĩ nhiên, hắn cũng không ôm hy vọng hão huyền. Tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung tàn bạo vô cùng, phàm là kẻ nào từng thấy bọn chúng ra tay thì cơ bản đều đã xanh cỏ.

Lúc này, Cố Phong thầm hối hận, sớm biết sẽ đụng độ người của Hắc Diệu Tinh Cung thì hắn đã không lãng phí thời gian ở đây để đánh mông Mộ Dung Tiêu Tiêu làm gì.

Xét một cách công bằng, người phụ nữ đang ôm trong tay này vốn không có thù sinh tử với hắn, dù nàng có dùng Thiên khí trung phẩm cũng chưa từng lộ ra sát ý thực sự.

Dù là xét về phương diện đó, hay vì thân phận đại tiểu thư Vô Ưu thành của nàng, hắn cũng không thể bỏ mặc nàng được.

Mấy hơi thở sau, Cố Phong cùng Mộ Dung Tiêu Tiêu đã tiến đến cách đám tu sĩ kia khoảng mười trượng.

“Các ngươi có thù với nàng, vậy thì trả nàng cho các ngươi đây!”

Hoàn toàn ngó lơ ánh mắt muốn giết người của Mộ Dung Tiêu Tiêu, hắn giả vờ làm tư thế ném đi, nhưng ngay lập tức lại phát động linh hồn bí pháp: “Minh Vương Đạp Cửu U”!

Linh hồn lực bàng bạc cuộn trào!

Tuy nhiên, chiêu sát thủ mà Cố Phong đặt kỳ vọng cực lớn lại không gây ra tổn thương đáng kể cho đám tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung. Hiển nhiên, đối phương cũng là những cao thủ tinh tu linh hồn lực.

Tên tu sĩ Vạn Pháp cảnh đỉnh phong kia thậm chí thân hình còn không hề khựng lại một chút nào, lập tức tung ra một đòn tấn công lăng lệ.

Một chưởng ấn che trời mang theo khí tức u ám sâu thẳm quét tới.

Cố Phong cảm thấy toàn thân dựng tóc gáy, hắn ôm lấy Mộ Dung Tiêu Tiêu, vọt thẳng lên không trung rồi quay đầu bỏ chạy.

Một chưởng của Vạn Pháp cảnh đỉnh phong làm gió cuốn mây tan, nghiền nát hư không trên đường đi, ép cho lồng ngực Cố Phong nghẹn lại, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi.

Thật là một chưởng bá đạo!

Chỉ riêng dư chấn thôi đã ép hắn đến mức gần như không thể cử động.

Cố Phong gầm nhẹ một tiếng, điều động toàn bộ linh lực trong người, thoát khỏi sự trói buộc của chưởng lực này, mang theo Mộ Dung Tiêu Tiêu như một mũi tên lao vút đi.

Chạy mau!

Hắn vận dụng “Lâm Giang Tiên” đến mức cực hạn, vừa chạy vừa đưa tay giải khai cấm chế trên người Mộ Dung Tiêu Tiêu, cười khổ nói: “Đại tiểu thư, chúng ta đường ai nấy đi thôi!”

“Hừ!”

Mộ Dung Tiêu Tiêu khôi phục linh lực, hừ nhẹ một tiếng, thoát khỏi vòng tay của Cố Phong, ngạo kiều hất đầu, thi triển thân pháp...

Ngay sau đó, gương mặt nàng hiện lên một vẻ đau đớn, trực tiếp từ trên không trung rơi tự do xuống dưới.

Cố Phong sững sờ, trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Cái quái gì thế, nữ nhân này đến bay cũng không biết sao?”

Cố Phong chửi thầm trong lòng, xoay người giữa không trung, tóm lấy cánh tay Mộ Dung Tiêu Tiêu kéo lên...

“Ngươi bị làm sao vậy?”

Nghe vậy, Mộ Dung Tiêu Tiêu trừng mắt, đôi lông mày hiện rõ vẻ tức giận.

Hóa ra là vì mông của nàng bị đánh tơi bời trong thời gian dài, khiến chỗ đó sưng vù lên, dẫn đến linh lực vận hành không thông, lập tức bị rơi xuống.

“Bị ngươi hại chết rồi!”

Mang theo một cái “đuôi” vướng víu, Cố Phong ngửa mặt lên trời than thở.

“Ai cần ngươi cứu chứ?”

“Ta cũng đâu có muốn, chỉ cần các ngươi đảm bảo Vô Ưu thành không tìm ta gây rắc rối, ta sẽ ném ngươi đi ngay lập tức!” Cố Phong cười khổ đáp lại.

Hai bên một đuổi một chạy, rất nhanh đã tiến vào một dãy núi rừng rậm.

Cố Phong không nói hai lời, lao thẳng vào dãy núi, tìm một sơn động bí mật.

Hắn lấy ra chiếc cà sa thần bí đắp lên đầu hai người, một tay bịt chặt miệng Mộ Dung Tiêu Tiêu: “Suỵt, đừng lên tiếng, bọn chúng chắc là không phát hiện ra chúng ta đâu!”

Mộ Dung Tiêu Tiêu chán ghét đẩy tay Cố Phong ra, bĩu môi. Trước lằn ranh sinh tử, nàng không còn dở tính tiểu thư nữa mà tuân theo chỉ thị của Cố Phong, không phát ra tiếng động nào.

Sột soạt... sột soạt...

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên ở gần đó.

Mộ Dung Tiêu Tiêu nín thở, còn Cố Phong thì lại mang vẻ mặt thản nhiên. Hắn ngạo nghễ liếc nhìn nàng một cái, như muốn nói: Bảo bối của ta lợi hại không?

Thậm chí, hắn còn thong dong lấy linh tửu ra nhấp vài ngụm, hoàn toàn không để tâm đến việc mười tên tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung kia đang ngày càng tiến gần.

Chiếc cà sa thần bí này đã trải qua vô số lần thử thách, chắc chắn sẽ không làm hắn thất vọng vào lúc này.

Tuy nhiên, khi tiếng bước chân tới gần, Cố Phong cảm thấy có gì đó không ổn.

Đây hoàn toàn không giống như kiểu tìm kiếm mông lung, mà là đang khép vòng vây có mục đích rõ ràng.

“Hỏng bét, cái cà sa này không đáng tin rồi!”

Trong khoảnh khắc đó, Cố Phong đột nhiên nhận ra, Vô Đức hòa thượng sở hữu chiếc cà sa thần bí này mà vẫn bị truy sát đến mức phải chạy khỏi Đông Thánh Vực.

Nguyên nhân e rằng chỉ có một, đó là chiếc cà sa này không thể đảm bảo giúp hắn trốn thoát khỏi sự dò xét của thế lực đối phương, mà thế lực đó chính là Hắc Diệu Tinh Cung.

“Mẹ kiếp, vận khí quá đen!”

Cố Phong chửi thề một tiếng, ra hiệu cho Mộ Dung Tiêu Tiêu chuẩn bị liều mạng. Nàng khinh bỉ liếc hắn một cái, rồi chậm rãi rút ra cặp Lang Gia Tử Kim Chùy!

Cả hai đều không ngốc, hiểu rằng trong tình cảnh này muốn thoát thân thì buộc phải hợp tác.

Chỉ vài hơi thở sau, Cố Phong và Mộ Dung Tiêu Tiêu đồng thời thôi động linh lực, một người cầm Càn Khôn Tịch Diệt, một người cầm song chùy, cùng lúc tấn công mạnh mẽ vào tên tu sĩ Vạn Pháp cảnh thất trọng yếu nhất trong nhóm mười người!

Oanh!

Âm dương nhị khí hòa cùng ánh tử quang hội tụ lại một chỗ, bùng nổ ra luồng sáng chói lọi, chiếu sáng cả khu rừng u tối.

Cả hai đều là những thiên kiêu cái thế, tuy cảnh giới thấp nhưng cũng đủ để làm rung chuyển một tu sĩ Vạn Pháp cảnh thất trọng.

Vòng vây bị xé ra một khe hở, không kịp mừng rỡ, Cố Phong hét lớn: “Đừng kháng cự, thân pháp của ngươi quá rác rưởi, để ta đưa ngươi đi!”

Dứt lời, hắn vận “Lâm Giang Tiên” đến cực điểm, nắm lấy tay Mộ Dung Tiêu Tiêu lao vút ra ngoài.

Thấy mười tên tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung phía sau phản ứng chậm mất nửa nhịp, Cố Phong trong lòng mừng rỡ, càng thêm sức bỏ chạy.

Nào đâu biết rằng, việc hai người có thể thoát thân hoàn toàn là nhờ công lao của vợ chồng Mộ Dung Vô Địch đang âm thầm tương trợ trong bóng tối.

Lần thứ hai gặp phải sự ngăn cản vô hình, đám tu sĩ này cũng đã nhận ra điều bất thường.

Bọn chúng lộ vẻ trang nghiêm, lặng lẽ đứng tại chỗ.

Một lúc sau, hai bóng người hư ảo xuất hiện, Mộ Dung Vô Địch khẽ cười một tiếng, không nói nhảm nhiều, phất tay áo một cái, trên mặt đất lập tức xuất hiện thêm mười xác chết.

“Muốn làm hại con gái của Mộ Dung Vô Địch ta, ai cho các ngươi lá gan đó!”

“Không tệ, không tệ, đứa nhỏ Cố Phong này thực sự rất khá!” Kê Thiền nhìn về hướng hai người vừa biến mất, không tiếc lời khen ngợi.

“Cũng may tiểu tử này kịp thời tỉnh ngộ, không đem Tiêu Tiêu ra làm tấm bia đỡ đạn, nếu không thì...”

“Ông nhìn kiểu gì vậy, không hiểu thì đừng có nói bừa.” Kê Thiền chán ghét ngắt lời.

“Giờ tính sao?” Mộ Dung Vô Địch không dám phản bác, cười gượng hỏi.

“Để ta nghĩ đã.” Kê Thiền ra vẻ suy tư, ánh mắt sâu thẳm nhìn chăm chằm mười cái xác trên mặt đất.

Một lúc lâu sau...

Mười bóng đen đeo mặt nạ quỷ lại lao vào rừng rậm, truy kích theo hướng hai người vừa rời đi.

...

“Cái quái gì thế, ngươi nặng quá đi mất, ảnh hưởng nghiêm trọng đến độn thuật của ta rồi, nên giảm cân đi thôi!”

Cố Phong nắm tay Mộ Dung Tiêu Tiêu, không nhịn được mà càm ràm.

Nàng vung Lang Gia Tử Kim Chùy lên, định nện thẳng vào đầu Cố Phong.

“Đừng quậy nữa, đám tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung kia vẫn còn đang đuổi theo kìa!”

Mộ Dung Tiêu Tiêu không thực sự dùng lực, Cố Phong dễ dàng ngăn lại. Cảm nhận được động tĩnh đang lao đến cực nhanh phía sau, sắc mặt hắn trở nên nghiêm trọng.

“Đừng tưởng ta không biết, bọn chúng là đến tìm ngươi gây rắc rối!”

“Ta là đại tiểu thư Vô Ưu thành, chỉ cần nói rõ thân phận, tu sĩ Hắc Diệu Tinh Cung chắc chắn sẽ không dám làm hại ta!”

“Vậy sao vừa nãy ngươi không nói?” Cố Phong kinh ngạc hỏi.

Mộ Dung Tiêu Tiêu bĩu môi, lười trả lời câu hỏi ngớ ngẩn này.

“Ngươi sợ bị Hắc Diệu Tinh Cung bắt đi rồi đòi tiền chuộc từ cha mẹ ngươi chứ gì?” Cố Phong cười ha hả.

“Bị bắt thì dù sao vẫn tốt hơn là chết!” Mộ Dung Tiêu Tiêu không phủ nhận.

Trong lúc hai người đang tranh luận, mười tên tu sĩ phía sau đã rút ngắn khoảng cách, rất nhanh đã đuổi kịp đến nơi.

Ầm ầm!

Những đòn tấn công cuồng bạo nổ tung quanh người bọn họ, dư chấn khiến cơ thể Cố Phong chao đảo kịch liệt.

Dù đã dốc toàn lực, hắn cũng không thể giữ vững thân hình.

Cực chẳng đã, cả hai phải đáp xuống đất, và ngay lập tức bị bao vây chặt chẽ.

“Mấy vị đạo hữu, vị này là đại tiểu thư Vô Ưu thành, có thể nể mặt Vô Ưu thành mà tha cho hai chúng ta một con đường sống không?”

Cố Phong vô sỉ đẩy Mộ Dung Tiêu Tiêu lên phía trước, vừa cười vừa nói.

Vốn tưởng đối phương sẽ im lặng, không ngờ kẻ dẫn đầu lại lên tiếng.

“Khụ khụ, vốn dĩ có thể tha cho đại tiểu thư Vô Ưu thành, nhưng vì thân phận của ngươi đặc thù, Hắc Diệu Tinh Cung chúng ta cũng không muốn kết oán với Thiên Công Liên Minh...”

Nghe đến đây, mặt Cố Phong sa sầm xuống. Mẹ kiếp, hệ thống tình báo của Hắc Diệu Tinh Cung thật lợi hại, vậy mà trong thời gian ngắn như vậy đã nghe ngóng được tin tức mà Thiên Công Liên Minh cố ý giữ kín.

“Thấy chưa, thân phận của ngươi chẳng có tác dụng gì cả!” Cố Phong lườm Mộ Dung Tiêu Tiêu một cái.

“Vậy thì đánh thôi! Vừa rồi lúc mới xuống đất nên tử chiến luôn mới đúng, nam tử hán đại trượng phu mà cứ lề mề, thật chẳng ra làm sao!” Mộ Dung Tiêu Tiêu dựng lông mày, bày ra tư thế liều mạng.

Cố Phong thở dài một tiếng, cũng bất đắc dĩ lấy Càn Khôn Tịch Diệt ra.

Thế nhưng, trận kịch chiến mãi vẫn không bùng nổ.

Giữa lúc hai người đang cảm thấy kinh ngạc, một giọng nói uể oải truyền đến.

“Gần đây tên chủ mỏ lòng dạ hiểm độc đại hôn, có lệnh cưỡng chế toàn bộ Hắc Diệu Tinh Cung không được giết hại những người có tình! Theo đúng quy trình, trước khi giết hai người, ta cần phải hỏi một câu: Hai người có phải là tình lữ không?”

Lời này vừa thốt ra, cả Cố Phong và Mộ Dung Tiêu Tiêu đều ngơ ngác.

Chuyện này nghe sao mà vô lý đến vậy?

Nhưng bất kể thế nào, còn sống vẫn là tốt nhất.

Cố Phong không kịp suy nghĩ nhiều, thốt ra ngay lập tức:

“Phải!”

“Không phải!”

“Rốt cuộc là phải hay không?” Tên đeo mặt nạ quỷ cầm đầu trầm giọng hỏi.

“Không phải!”

“Phải!”

Mộ Dung Tiêu Tiêu trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Cố Phong.

Hắn thật sự muốn bổ đầu nữ nhân này ra xem bên trong chứa cái gì: “Cô nãi nãi của ta ơi, sống không tốt sao? Chỉ là một câu nói thôi mà, cứ phải cứng nhắc làm gì chứ!”

“Các vị đạo hữu, thực ra chúng ta là tình lữ, hơn nữa còn là kiểu sắp tính đến chuyện cưới xin rồi đấy!” Cố Phong toe toét cười giải thích.

“Ồ? Vậy tại sao nàng ta lại bảo không phải?” Tên cầm đầu nghi hoặc hỏi, trong giọng nói mang theo một chút ý cười kín đáo.

Cố Phong dường như nhận ra điều gì đó, nhưng không nghĩ nhiều, chỉ cho là mình cảm giác sai.

“Bởi vì chuyện lễ hỏi ấy mà, nàng đang không vui nên mới giận dỗi với ta thôi!” Cố Phong bịa chuyện giải thích.

Đề xuất Voz: Nghi có ma...xung quanh nhà!
BÌNH LUẬN