Chương 386: Nếu nàng thi triển mỹ nhân kế, nên làm cái gì?

“Tốt! Hay cho một câu ‘có ta liền vô địch’! Lúc này phải uống một chén!” Một lão giả nâng chén cao giọng cười lớn.

“Tiền bối, ta kính ngài!” Cố Phong đứng thẳng người dậy, hạ thấp chén rượu, thần sắc cung kính.

Rượu chính là phương thức giao tiếp hữu hiệu nhất, thời gian tiếp theo chính là lúc chén thù chén tạc, thoải mái uống thả cửa.

Thể chất Cố Phong rất tốt, tửu lượng cũng khá, lại am hiểu văn hóa bàn rượu nên bầu không khí trở nên vô cùng nhiệt liệt.

“Từ sau khi ngươi đại náo Đông Hải, cục diện nơi đây đã khác hẳn trước kia...”

“Lưu Minh Bích Thủy Hồ nhất tộc chúng ta mơ hồ đã trở thành thế lực mạnh nhất trong tứ đại chủng tộc, nhưng muốn tiến thêm một bước nữa thì gần như là không thể.”

“Sư tộc ở Huyền Quang Hải là minh hữu kiên định của chúng ta, nhưng trong tình cảnh thực lực các bên cân bằng, muốn họ dốc sức giúp chúng ta tấn công Long tộc Đông Hải thì khả năng cũng không lớn...”

“Ngư Hoàng là kẻ có thủ đoạn phi phàm, dựa vào mị lực cá nhân mà ngưng tụ được một trận thế ngợp trời...”

“Tứ đại chủng tộc chia làm hai phe cánh, muốn đánh vỡ sự cân bằng này, khó lắm thay!”

“...”

Rượu quá tam tuần, mọi người cũng bắt đầu mở lòng hơn. Cố Phong nhờ đó mà hiểu rõ sâu sắc hơn về thế cục Đông Hải.

Tộc Hồ có Sư tộc là minh hữu, nhưng Long tộc Đông Hải cũng có Ngư Nhân tộc ủng hộ. Tổng thể mà nói, thực lực hai phe ngang ngửa nhau, bất kỳ bên nào muốn nuốt chửng đối phương cũng là chuyện không tưởng.

“Tiền bối, chẳng lẽ không thể kéo Ngư Nhân tộc về phía mình để diệt sạch Long tộc sao?” Đôi mắt Cố Phong khẽ chuyển động, vờ như vô tình hỏi.

“Ha ha ha, Ngư Thủy Chi Hoan kia thông minh lắm, dã tâm của ả lại đặc biệt lớn. ả hiểu rõ một khi Long tộc sụp đổ, Ngư Nhân tộc của ả tuyệt đối không thể trở thành kẻ đứng đầu Đông Hải!”

“Phong cách làm việc của ả xưa nay luôn là ba phải!”

“Trước kia Long tộc cường thịnh áp chế tam tộc, ả liền nghiêng về phía chúng ta. Bây giờ Long tộc suy yếu, ả lại đứng về phía họ. Đúng là một kẻ khuấy đảo vũng bùn, mà chúng ta lại chẳng thể làm gì được ả!”

“Đúng là loại cỏ đầu tường, đồ hồ ly tinh!”

“Ha ha ha, ngươi đây là ăn không được nho thì chê nho xanh rồi. Năm đó ngươi được phái đi dụ dỗ Ngư Thủy Chi Hoan, kết quả bị ả cho ăn mấy gáo nước lạnh, đến giờ vẫn còn canh cánh trong lòng sao?”

“Hừ! Lão phu căn bản không thèm nhìn trúng loại nữ nhân đó!”

“Cứng miệng vừa thôi, năm đó là ai đứng dưới mưa to như khúc gỗ suốt mười ngày mười đêm chỉ cầu được gặp nữ nhân kia một lần? Đừng nói ngươi làm thế vì sự phát triển của tộc ta, thử hỏi những người ngồi đây có ai tin không!”

“Ngươi... ngươi nói bậy! Ta... đâu phải chỉ có mình ta.”

“Ha ha ha, thẹn quá hóa giận rồi kìa! Trong tộc quả thực có không ít người từng theo đuổi Ngư Hoàng, nhưng đứng dưới mưa thì chỉ có mỗi mình ngươi thôi!”

“Long Hoàng cũng đội mưa đấy thôi, chẳng qua là hắn có che ô!”

“Ha ha ha, nhớ ra rồi. Phải nói là Long Hoàng bị hại thảm nhất, cả đời không lập gia đình, đúng là hiếm thấy!”

“Nữ nhân này định sẵn là cô độc quãng đời còn lại, ai mà thu phục được ả, lão phu thề sẽ bái người đó làm thầy!”

“Tính cả ta nữa!”

“Cũng tính ta một suất!”

“Ta thì thôi vậy, lười nhúng tay vào. Toàn bộ Đông Hải cộng thêm cả Đông Thánh Vực, e rằng không có ai đủ sức hàng phục được nữ nhân này đâu!”

“Ai dám cược với ta không? Bàn chuyện tiền bạc thì mất tình cảm, chúng ta cược ăn phân đi!”

“Không dám đâu!”

“Kẻ ngốc mới đi đánh cược với ngươi!”

“...”

Bốn chữ “Ngư Thủy Chi Hoan” đã đẩy không khí hiện trường lên một đỉnh cao mới. Ngay cả mấy vị tiền bối trầm mặc ít nói cũng không nhịn được mà lên tiếng. Cố Phong nhìn thấy trong mắt họ một tia hoài niệm cùng sự quyến luyến sâu đậm.

“Một nữ nhân không có được mà lại có thể gây ra nhiều chủ đề thảo luận đến thế! Vị Ngư Thủy Chi Hoan này đúng là có mị lực thật!” Cố Phong chậc lưỡi hiếu kỳ, đối với vị Nữ Hoàng tộc Ngư Nhân chưa từng gặp mặt này đột nhiên sinh ra một tia tò mò.

“Hừ, bản hoàng cũng không hiểu nổi, năm đó bản hoàng cũng vô cùng kinh diễm, sao không thấy ai đến theo đuổi ta?”

“Kết quả lại bị lão già chết tiệt kia nẫng tay trên, các ngươi không cảm thấy tiếc nuối sao?” Hồ Hoàng có chút không vui nói.

Bà và Ngư Thủy Chi Hoan vốn có khúc mắc rất lớn! Người chồng đã khuất của bà từng có một thời gian suýt chút nữa bị nữ nhân kia câu dẫn mất. Hai bên từng đại chiến một trận, kết hạ thâm thù. Suốt mấy trăm năm qua, họ gần như không bao giờ xuất hiện cùng một chỗ, mà nếu có thì cũng chẳng thèm nhìn mặt nhau.

“Ha ha ha, chúng ta có tự tri chi minh, Hồ Hoàng ngài nhìn qua đã biết là không dễ trêu vào rồi!”

“Đúng vậy, năm đó hắn áp chế chúng ta đến mức không ngóc đầu lên nổi, ai dám cùng hắn tranh giành chứ!”

“Tiếc thay, trời cao đố kỵ anh tài...”

“Haiz...”

Bầu không khí lập tức trở nên trầm xuống, gương mặt tuyệt mỹ của Hồ Hoàng hiện lên vẻ ưu sầu nhàn nhạt.

Về chủ đề này, Cố Phong không dám xen vào. Hắn từng nghe Hồ Yêu Yêu nhắc tới, phụ thân nàng mất tích trong một tòa cung điện dưới biển sâu, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy. Chìa khóa của tòa cung điện đó nằm trong tay Long tộc Đông Hải, cũng chính vì nguyên nhân này mà Hồ tộc và Long tộc mới rơi vào cảnh bất cộng đái thiên.

“Yêu Yêu, nàng đừng quá đau lòng. Ta có cảm giác nhạc phụ vẫn còn sống!” Cảm nhận được nỗi buồn của Hồ Yêu Yêu, Cố Phong nhẹ giọng an ủi.

“Hồn bài đã nát, phụ thân hơn phân nửa là đã tử nạn rồi.” Hồ Yêu Yêu thần sắc sa sút đáp.

“Hồn bài vỡ vụn chưa chắc đã nói lên điều gì. Long tộc giữ khư khư chìa khóa, e rằng vì họ biết nhạc phụ vẫn còn sống, nên không muốn Hồ tộc có thêm một vị cường giả.”

Cố Phong càng nghĩ càng thấy có khả năng này. Nếu không, tại sao Long tộc lại không chấp nhận bất kỳ điều kiện nào để trao đổi chìa khóa cung điện?

Sau khi tàn tiệc, Cố Phong đưa Hồ Yêu Yêu về nghỉ ngơi tại Thiên Điện. Hắn ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau.

Vươn vai một cái rồi mở cửa phòng, hắn đã thấy ba vị cữu ca đứng sừng sững ở cổng như ba cây cột gỗ.

“Đi thôi, đến Tứ Phương Thành!”

Lần này họ không mang theo hộ vệ, năm người một trâu nhanh chóng đi tới sòng bạc “Đáy Biển Ba Vạn Dặm”.

“Cố công tử, Nữ Hoàng đã đợi ngài từ lâu, người muốn ngài vào một mình để thương thảo!” Ngư Tương Tương đã chờ sẵn, vừa thấy Cố Phong liền lập tức tiến tới nghênh đón.

“Muội phu, cẩn thận có trá, không được mạo hiểm!”

“Cố Phong, ngươi đừng đi thì hơn. Chúng ta đi thú nhận với mẫu thân, để người ra mặt giải quyết việc này!”

Nghe nói yêu cầu Cố Phong đi một mình, nhóm người Hồ Yêu Yêu lập tức phản đối. Bất kỳ nam nhân nào từng gặp nữ nhân này đều không có kết cục tốt đẹp gì!

“Yên tâm đi, bà ấy cũng đâu phải ác ma ăn thịt người, còn có thể nuốt chửng ta sao?” Cố Phong trấn an.

Đoạn, hắn quay sang Ngư Tương Tương: “Làm phiền Ngư đạo hữu dẫn đường!”

“Cố công tử mời đi theo ta!” Ngư Tương Tương khẽ gật đầu, gạt nhóm Hồ Yêu Yêu sang một bên rồi dẫn Cố Phong đi thẳng lên tầng cao nhất.

“Nữ Hoàng ở bên trong, mời vào!”

Cánh cửa mở ra, đập vào mắt Cố Phong là một không gian động thiên phúc địa. Sương mù bao phủ mịt mờ, linh hoa nở rộ tỏa hương thơm ngát, lại có cả tiên tuyền chảy róc rách.

“Rào rào...”

Dường như có tiếng người đang vỗ nước trong một hồ nhỏ, Cố Phong lần theo tiếng động chậm rãi tiến vào. Đi được khoảng trăm mét, xua tan lớp sương mù, một bóng hình mông lung hiện ra trước mắt.

Mái tóc dài như sóng biếc dập dềnh trên mặt nước, nửa thân mình chìm dưới đáy hồ. Chỉ riêng bóng lưng ấy thôi cũng đủ khiến Cố Phong cảm thấy khô cổ bỏng họng.

“Chẳng biết khi nào ngươi mới tới nên ta tắm rửa một chút trước!”

Thanh âm đầy mị hoặc truyền đến, Cố Phong cảm thấy linh hồn mình như run rẩy. Đợi đến khi nàng quay mặt lại, Cố Phong giật nảy mình, suýt chút nữa thì không giữ được bình tĩnh.

Bốn chữ “tuyệt thế vưu vật” cũng không thể hình dung hết nhan sắc của Ngư Thủy Chi Hoan. Trên thực tế, nếu chỉ luận về tướng mạo, nàng kém Nam Cung Minh Nguyệt một chút. Nhưng nếu đặt hai người cạnh nhau để lựa chọn theo đuổi, trong một vạn người thì ít nhất chín ngàn chín trăm chín mươi chín người sẽ chọn Ngư Thủy Chi Hoan.

Thật kỳ diệu! Cố Phong ổn định tâm thần, suy tư một hồi lâu. Cuối cùng hắn rút ra kết luận: Nữ nhân này mang một khí chất đặc biệt, loại khí chất này có thể khiến người ta nảy sinh ảo giác. Bất kỳ ai cũng cảm thấy mình có cơ hội theo đuổi thành công, ôm mỹ nhân về dinh.

Loại hy vọng mờ mịt này mới là thứ trí mạng nhất! Còn Nam Cung Minh Nguyệt, vừa nhìn vào là đã thấy không có chút hy vọng nào rồi.

“Vãn bối Cố Phong, bái kiến Ngư Hoàng!”

“Ha ha, Ngư Hoàng gì chứ, nghe chẳng êm tai chút nào. Gọi tên thật của ta đi: Ngư Thủy Chi Hoan!” Ngư Thủy Chi Hoan che miệng cười khẽ.

Dáng vẻ đó, dù biết rõ là nàng đang làm bộ làm tịch, nhưng lại chẳng thể nảy sinh một chút cảm giác chán ghét nào.

Cố Phong nuốt nước bọt, cười khan hai tiếng: “Ta sang bên kia đợi Nữ Hoàng!”

Thật sự quá câu dẫn, Cố Phong sợ mình nhìn thêm lúc nữa sẽ không nhịn được mà lao tới khám phá hư thực sau lớp vải mỏng manh kia.

“Đúng là muốn mạng mà! Nếu bà ấy dùng mỹ nhân kế với mình, e là không trụ vững nổi đâu!”

Cố Phong vừa lùi lại vừa mang vẻ mặt mê muội mà suy nghĩ, miệng không ngừng nuốt nước miếng. Mẹ kiếp, lão tử cũng là người từng trải qua sóng gió, sao định lực lại kém thế này?

Cảm nhận được “đệ đệ” đang rục rịch đòi nổi dậy, Cố Phong tức giận vỗ nhẹ một cái cho nó im đi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN