Chương 433: Bởi vì Cố Phong mà đau lòng đến bất lực hô hấp hai người! ! !

Hơi né tránh ánh mắt của đệ đệ, Long Huân Nhi cười gượng nói: “Thập Tam, đệ nghĩ nhiều rồi. Tỷ tỷ sở dĩ không tiến công Đông Thánh Vực là vì thời cơ bây giờ thực sự không thích hợp...

Mục đích của chúng ta là Trung Châu, là truy cầu đỉnh phong võ đạo...”

Ánh mắt Thập Tam gắt gao nhìn chằm chằm Long Huân Nhi.

Đột nhiên, hắn cười!

“Ha ha ha!”

“Tỷ tỷ, tỷ thật sự không biết nói dối...”

Hắn cười đến mức nước mắt chảy ròng rã.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh dị thường, sải bước đi đến trước mặt Long Huân Nhi, hai tay siết chặt lấy bả vai nàng.

“Tỷ tỷ, đệ đã sớm nhìn ra rồi. Từ lần ở hoàng cung Đại Sở, khi Cố Phong bế tỷ rời đi, tỷ đã thích hắn rồi!”

“Tỷ tỉnh lại đi! Chẳng lẽ tỷ quên hắn đã hành hạ tỷ thế nào sao? Tộc nhân chúng ta vì sao mà hủy diệt? Vì sao bị Đông Hải Long tộc xóa tên?” Thập Tam gào thét đến khản cả giọng.

Long Huân Nhi mím môi, né tránh ánh mắt của đệ đệ, trầm mặc không nói.

Từng thước phim quá khứ hiện về, dung mạo Cố Phong cũng trở nên rõ nét, bên tai nàng vang lên giọng nói của hắn: “Đi thôi, ta đưa cô rời khỏi đây... Cô chỉ là quân cờ của ta, ngoài ta ra, không ai có tư cách vứt bỏ cô!”

Chính vào khoảnh khắc ấy, tâm tình nàng đã thay đổi, nảy sinh một tia tình cảm không nên có đối với Cố Phong.

“Đệ nói trúng rồi chứ gì? Ha ha ha, tỷ tỷ, tỷ thực sự khiến đệ quá thất vọng!

Yêu kẻ thù của chính mình, thật đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ!” Thập Tam ngửa mặt lên trời cười lớn, điên cuồng lay mạnh vai Long Huân Nhi, trong mắt tràn ngập vẻ thất vọng.

“Tỷ có lỗi với phụ mẫu, có lỗi với đệ!” Long Huân Nhi mặt đầy vẻ hối lỗi, thấp giọng nói.

“Tỷ không chỉ có lỗi với phụ mẫu, có lỗi với đệ, mà còn có lỗi với chính bản thân tỷ nữa!” Thập Tam quát lớn.

Mật thất rơi vào im lặng, Long Huân Nhi cúi đầu, còn Thập Tam đứng trước mặt nàng, vẻ thất vọng trên mặt càng lúc càng đậm.

Không biết qua bao lâu, Thập Tam nở một nụ cười quỷ dị: “Tỷ tỷ, tỷ có biết một phần ba Phật Hoàng Xá Lợi này, đệ làm sao mà có được không?”

Không đợi Long Huân Nhi trả lời, Thập Tam tiếp tục nói: “Là Cố Phong cho đệ đó, ha ha ha! Hắn vốn dĩ chia Xá Lợi làm đôi để cho hai tên hảo hữu của hắn...

Đệ đã đi cầu xin hắn, nói với hắn rằng tỷ tỷ cần nó, thế là hắn liền thay đổi ý định, chia làm ba phần!”

Lời vừa dứt, Long Huân Nhi chấn động, sâu trong đáy mắt lại thoáng hiện lên một tia mừng rỡ.

Điều này khiến Thập Tam, kẻ luôn dõi theo biểu cảm của nàng, càng thêm phẫn nộ.

“Tỷ thế mà lại vui mừng? Điên thật rồi!”

“Cho tỷ xem cái này!” Thập Tam cười quỷ dị, đưa ngọc giản cho Long Huân Nhi.

Nàng nhìn tọa độ trên đó, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.

“Đây là tọa độ Cố Phong đưa, hắn hy vọng tỷ đến gặp hắn...”

“Đáng tiếc, hắn sẽ không bao giờ được gặp tỷ nữa.” Thập Tam giễu cợt nói.

“Đệ... đệ định làm gì?” Long Huân Nhi biến sắc.

“Tỷ đoán xem?” Thập Tam khoanh tay trước ngực, lộ vẻ cười nhạo.

“Đệ muốn nhốt tỷ ở đây?”

“Ha ha ha, tỷ tỷ quả nhiên thông minh, hèn chi có thể trong tình cảnh gần như tuyệt vọng mà lừa giết Bạch Long, đoạt lấy long cốt!” Thập Tam tán thưởng một tiếng, rồi đột ngột đổi giọng: “Đáng tiếc, bây giờ tỷ chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Phong vẫn lạc!”

“Đệ đã nhân danh tỷ, phái tất cả đại năng Quy Nhất cảnh của Bạch Long điện đi rồi, hắn chết chắc! Ha ha ha!”

“Mở trận pháp ra, để ta ra ngoài!” Long Huân Nhi mặt cắt không còn giọt máu, đột ngột đứng dậy.

“Được thôi, giết đệ đi.” Thập Tam dang rộng hai tay, từng bước tiến lại gần tỷ tỷ của mình.

“Thập Tam, đệ là người thân duy nhất của tỷ, cho dù tỷ chết cũng không bao giờ làm hại đệ dù chỉ một chút.” Long Huân Nhi từng bước lùi lại, dịu giọng nói.

“Muốn ra lệnh cho đám Quy Nhất cảnh kia để cứu mạng Cố Phong, chỉ có cách này thôi!

Đệ hoặc Cố Phong, tỷ chỉ có thể chọn một!” Thập Tam quát lớn.

Long Huân Nhi sắc mặt trắng bệch, thân hình lảo đảo, dùng ngữ khí gần như cầu khẩn nói: “Năm đó Đông Hải Long tộc chúng ta lấy oán báo ân với Cố Phong... Khi đó hai bên đứng ở thế đối lập, hắn vì muốn sống nên mới phấn khởi phản kháng...”

“Hắn không làm gì sai cả, sai là Đông Hải Long tộc, là phụ mẫu và tộc nhân chúng ta. Hắn chưa từng giết ai, tất cả đều chết dưới tay Long Hoàng... Cuối cùng, kẻ thù của chúng ta là Long Hoàng, không phải ai khác!”

“Ha ha ha! Tỷ tỷ!!!

Tỷ hãy nghe xem mình đang nói cái gì đi? Khi đó hai bên đứng ở thế đối lập sao? Bây giờ nội tâm tỷ đã đứng về phía Cố Phong rồi phải không?” Thập Tam cuồng tiếu.

“Toàn là lời rác rưởi! Đệ chỉ biết rằng, nếu không phải Cố Phong sỉ nhục Long Hoàng quá mức, Long Hoàng sao có thể nổi giận mà giết sạch tộc ta!!!”

“Tới đây, cầm lấy con chuyết thủ này, đâm thật mạnh vào tim đệ đi! Như vậy sẽ không còn ai ngăn cản tỷ đi gặp tên Cố Phong kia nữa!”

Chủy thủ lóe lên hàn quang lạnh lẽo, tì sát vào lồng ngực mình, Thập Tam nắm chặt lấy tay Long Huân Nhi.

“Thập Tam, đệ làm gì vậy? Đệ biết mà, tỷ tỷ vĩnh viễn không bao giờ làm hại đệ!” Long Huân Nhi vung tay ném bay chủy thủ, gào lên thê lương.

“Tỷ tỷ, sao tỷ lại biến thành thế này?” Thập Tam bật khóc nức nở.

“Giao trận bàn mở trận pháp cho tỷ... được không?”

“Mơ tưởng!” Thập Tam hét lớn.

Long Huân Nhi sốt ruột, ấn vai Thập Tam định cưỡng ép đoạt lấy!

Oanh!

Tuy nhiên, tay nàng vừa chạm vào vai hắn, liền bị một luồng pháp tắc mênh mông chấn vỡ, tấm lưng đập mạnh vào vách mật thất, ánh mắt tràn ngập kinh hãi.

Sự lớn mạnh của Thập Tam khiến nàng không kịp trở tay.

“Ha ha ha, tỷ tỷ! Không ngờ tới phải không? Đi một chuyến đến Phật Hoàng bảo khố, được pháp tắc quán thể, đệ bây giờ đã là cao thủ Thần Biến cảnh đỉnh phong, tỷ không còn là đối thủ của đệ nữa đâu!” Thập Tam cười lớn nói.

“Hừ, Cố Phong tự đại, hắn cảm nhận được đệ có ý đồ xấu với hắn, vậy mà vẫn để đệ nhận năng lượng quán thể!

Hắn cuối cùng sẽ phải trả giá đắt cho sự cuồng vọng của mình!”

“Tỷ tỷ, tỷ cứ ở đây mà suy nghĩ cho kỹ đi. Đợi đệ mang đầu của Cố Phong về, có lẽ lúc đó tỷ mới thực sự tuyệt vọng!”

Vừa nói, đôi mắt Thập Tam vừa bắn ra hai đạo tinh mang, có chút điên cuồng.

“Đệ quay lại đây! Thập Tam!”

“Đệ quay lại cho ta!”

Mặc cho Long Huân Nhi gào thét đến khản cổ, Thập Tam vẫn dứt khoát rời đi.

Cửa đá mật thất ầm ầm đóng lại, trận pháp cũng theo đó khởi động.

...

Cảnh tượng tương tự cũng đang diễn ra ở một nơi khác!

Minh Nguyệt Cung!

Tại không gian tế đàn!

“Chúc mừng sư tôn đột phá Quy Nhất cảnh!” Khúc Yên Nhiên trong bộ váy lụa trắng muốt, cung kính nói với Nam Cung Minh Nguyệt cũng đang diện một bộ y phục trắng tinh tương tự.

“Yên Nhiên, vi sư chẳng qua là tu luyện lâu năm, đột phá Quy Nhất cảnh cũng không có gì đáng mừng.

Ngược lại là con, sau khi thức tỉnh không bao lâu, tu vi liền tăng vọt, bây giờ đã là cao thủ Thần Biến cảnh tam trọng. Cứ theo tiến độ này, đuổi kịp vi sư chỉ là vấn đề thời gian!” Nam Cung Minh Nguyệt khẽ cười nói.

“Đều nhờ sư tôn ban ân, nếu không Yên Nhiên đã sớm hồn về Cửu U, sao có được thành tựu như ngày hôm nay?” Khúc Yên Nhiên thấp giọng đáp.

Đoạn, nàng chuyển chủ đề: “Sư tôn, giờ người đã đột phá Quy Nhất cảnh, hay là hai thầy trò mình lập tức vượt Vô Tận Hải, tiến về Trung Châu? Tìm kiếm truyền thừa cuối cùng đó?”

Vừa nói, Khúc Yên Nhiên vừa lộ vẻ mong chờ.

Tuy nhiên, Nam Cung Minh Nguyệt lại dội một gáo nước lạnh khiến nàng rét run đến tận tim.

“Hai ta đồng hành thế đơn lực mỏng, nguy hiểm rất lớn, hay là chờ thêm một thời gian nữa!” Nam Cung Minh Nguyệt lắc đầu.

Nụ cười trên mặt Khúc Yên Nhiên cứng đờ, nàng trầm mặc hồi lâu, bất chợt thốt ra mấy chữ: “Là để chờ Cố Phong sao?”

Nam Cung Minh Nguyệt không mấy ngạc nhiên. Sau khi Khúc Yên Nhiên khôi phục ý thức, Cố Phong nhiều lần đột ngột xông vào đây cùng nàng mây mưa, nhiều lần còn không kịp mở trận pháp tế đàn.

Bí mật giữa nàng và Cố Phong bị đồ nhi này phát giác cũng là chuyện thường tình.

“Ừ, ta muốn chờ hắn cùng đi!” Nam Cung Minh Nguyệt thản nhiên thừa nhận.

“Sư tôn, Cố Phong không phải người tốt. Khi ở Đại Sở, hắn lừa thầy phản bạn, ngay cả tông môn và sư huynh đệ của mình cũng không tha, lại còn thích hái hoa ngắt cỏ, mập mờ với rất nhiều phụ nữ...” Khúc Yên Nhiên cố nén cơn giận trong lòng, thấp giọng nói.

“Hắn không nơi nương tựa, muốn sinh tồn thì phải dựa vào chính mình. Dùng chút thủ đoạn không hay cũng có thể hiểu được, hắn cũng không phải kẻ giết người vô tội, không có gì to tát!

Còn về phụ nữ, nhiều thì nhiều một chút đi, dù sao ta cũng không bận tâm!” Nam Cung Minh Nguyệt hờ hững nói.

Năm ngón tay Khúc Yên Nhiên vô thức siết chặt, nàng không thể tin nổi nhìn Nam Cung Minh Nguyệt.

Im lặng nửa ngày, nàng mới mở lời: “Sư tôn, người thay đổi rồi. Trước đây người trong mắt không dung nổi một hạt cát, đệ tử trong cung chỉ cần có phẩm hạnh không tốt là người nhất định sẽ trục xuất không chút lưu tình.

Đồ nhi nhớ có một lần, người phát hiện một nam đệ tử cùng lúc mập mờ với hai nữ đệ tử, người đã nổi trận lôi đình, phế bỏ tu vi của hắn rồi đuổi khỏi Minh Nguyệt Cung...”

“Ai, Yên Nhiên!

Chuyện đó bây giờ vi sư nghĩ lại thấy mình quá nghiêm khắc rồi. Tên nam đệ tử đó tuy bắt cá hai tay, nhưng hai nữ đệ tử kia cũng không phải bị lừa dối, đôi bên đều tự nguyện, vi sư không nên ra tay độc ác như vậy.

Con nhắc ta mới nhớ...” Vừa nói, Nam Cung Minh Nguyệt vừa lấy ra truyền âm thạch, thông báo cho trưởng lão bên ngoài phái người tìm nam đệ tử bị trục xuất kia về, giúp hắn khôi phục tu vi, đồng thời thả hai nữ đệ tử vẫn đang bị giam giữ ra.

Ánh mắt Khúc Yên Nhiên dần trở nên u ám, trái tim nàng cũng rơi xuống vực sâu không đáy.

“Sư tôn, con không cho phép người ở bên Cố Phong! Người như vầng trăng sáng trên cao, còn hắn giống như rãnh nước thối tha, ánh trăng thanh khiết của người sao có thể soi rọi vào cái hố bùn ô uế đó!” Giọng Khúc Yên Nhiên đột ngột cao vút, dường như đã mất đi lý trí.

“Yên Nhiên, ta biết con và Cố Phong từng có khúc mắc, ấn tượng của con về hắn vẫn dừng lại ở quá khứ.

Hắn hiện tại...” Nam Cung Minh Nguyệt không hề tức giận, ôn nhu giải thích.

“Đừng nói nữa! Tên khốn đó căn bản không xứng với sư tôn! Hắn vô sỉ, hạ lưu, ti tiện...” Khúc Yên Nhiên nghẹn ngào rống lớn, khuôn mặt tuyệt mỹ hơi run rẩy.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Nam Cung Minh Nguyệt trở nên khó coi, thoáng hiện một lớp sương lạnh mỏng manh.

Nàng dùng ngữ khí nghiêm nghị quát khẽ: “Yên Nhiên, ta không cho phép con nói nam nhân của ta như vậy!”

“Ha ha ha, sư tôn, người chưa từng nói nặng lời với con bao giờ!

Đều tại tên khốn Cố Phong đó, không có hắn, sư tôn sẽ không đối xử với con như vậy!

Con phải đi giết hắn!” Dứt lời, sát ý ngút trời từ cơ thể Khúc Yên Nhiên bùng phát, nàng đằng đằng sát khí tiến về phía lối ra.

“Quay lại!” Nam Cung Minh Nguyệt quát lớn, pháp tắc ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, bắt Khúc Yên Nhiên trở lại bên cạnh mình.

“Con không được đi đâu hết!”

“Sư tôn, người muốn giam giữ con sao?” Khúc Yên Nhiên tức giận đến phát cuồng, đôi mắt mơ hồ hiện lên tơ máu.

“Con hay Cố Phong, dù ai vẫn lạc ta cũng đều đau lòng.” Nam Cung Minh Nguyệt thở dài một tiếng.

“Sư tôn, đồ nhi muốn hỏi người một câu. Nếu con và Cố Phong định sẵn chỉ có một người được sống, người chọn để ai sống?”

“Cả hai đều không được chết!” Nam Cung Minh Nguyệt thốt ra không chút do dự.

“Ha ha... Sư tôn, người thay đổi thật rồi, người đã biết nói dối.

Đồ nhi nhìn thấy lựa chọn của người qua ánh mắt rồi, người chọn Cố Phong!” Phẫn hận, đố kỵ, hụt hẫng, sát ý... lấp đầy tâm trí Khúc Yên Nhiên.

Nam Cung Minh Nguyệt trầm mặc, càng làm tăng thêm sự phức tạp trong những cảm xúc ấy.

“Ha ha ha, sư tôn à, trong lòng người, đứa đồ nhi bầu bạn với người mười mấy năm này lại không bằng một năm chung đụng với Cố Phong sao!

Thật là một sự châm chọc to lớn!

Chẳng lẽ người quên rồi sao, năm đó...” Khúc Yên Nhiên ngồi bệt xuống đất, điên cuồng gào thét.

“Yên Nhiên, tình cảm của con dành cho vi sư, vi sư biết...” Nam Cung Minh Nguyệt cúi người, dịu dàng nói.

Nhưng nàng mới nói được một nửa đã bị Khúc Yên Nhiên ngắt lời!

“Không!

Người không biết!”

Trong đôi mắt đỏ rực của Khúc Yên Nhiên hiện lên một tia mong cầu.

Nàng gắt gao nắm lấy tay Nam Cung Minh Nguyệt, khóc lóc thảm thiết: “Sư tôn, người vĩnh viễn không biết tình cảm của con dành cho người sâu đậm đến nhường nào!!!!”

“Sư tôn có biết không, năm đó ở trong bí cảnh đoạt thần vật, hai ta nhìn nhau từ xa, chỉ một cái liếc mắt đã khiến con nhận định người là duy nhất...

Con khổ công tu luyện chỉ vì muốn sớm ngày đến Đông Thánh Vực...

Người tưởng con làm vậy là vì võ đạo hư vô mờ mịt đó sao?

Không!

Con chỉ muốn sớm được gặp người thôi!

Bởi vì!

Con đã yêu người từ rất lâu rồi!!!!”

Tiếng gào thét của Khúc Yên Nhiên như một đạo kinh lôi giáng xuống tâm trí Nam Cung Minh Nguyệt, khiến nàng sững sờ, choáng váng.

Dần dần, ánh mắt nàng trở nên kinh ngạc, xen lẫn chút hoảng sợ. Nàng đột ngột hất tay Khúc Yên Nhiên ra, nhanh chóng lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách vài trượng.

Nàng nhìn đối phương với vẻ mặt đầy cảnh giác!

“Ha ha ha, sư tôn, người vậy mà lại sợ con!!!!” Khúc Yên Nhiên đau lòng đến nghẹt thở, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Đề xuất Khoa Kỹ: Sổ Tay Bổ Toàn Á Nhân Nương
BÌNH LUẬN