Chương 605: Cố đại sư, làm ơn tha thứ cho lão già cục cằn này! ! !

“Thủ lĩnh, ngài nhất định phải tin tưởng ta, bên trong khối Nguyên thạch này thật sự có một con Thổ Kỳ Lân non!!”

“Đến nước này rồi mà ngươi còn nói nhảm, thật không biết ngươi ngốc thật hay đang cố tình giả ngu nữa.” Lão thủ lĩnh đã đứng trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn.

“Ta cam đoan, dùng khối Nguyên thạch này tham gia đại hội đổ thạch ngày mai chắc chắn sẽ thắng!” Mạnh Đức Bưu bất chấp tất cả, hôm nay dù thế nào ông cũng phải thuyết phục được lão thủ lĩnh. Chỉ có như vậy mới tránh cho bộ lạc Báo Diễm lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Hai người cứ thế nhìn chằm chằm vào mắt nhau, tia lửa điện văng khắp nơi.

Lão thủ lĩnh tức đến mức râu tóc dựng ngược, hàm răng già nua nghiến lại nghe ken két.

Đúng lúc này, một vị cao tầng có quan hệ khá tốt với Mạnh Đức Bưu đứng ra làm hòa: “Thủ lĩnh xin bớt giận, lòng trung thành của Đức Bưu đối với bộ lạc là không cần bàn cãi. Hắn nói năng xằng bậy như vậy, tám phần mười là bị kẻ nào đó mê hoặc rồi.” Vừa nói, ông ta vừa nháy mắt liên tục với Mạnh Đức Bưu.

“Không, ta không hề bị mê hoặc!” Mạnh Đức Bưu ưỡn ngực, thái độ vô cùng cương quyết.

“Được, vậy để ngươi tâm phục khẩu phục.” Lão thủ lĩnh nén xuống xúc động muốn tát chết Mạnh Đức Bưu, quay sang nói với ba vị đại sư đổ thạch: “Làm phiền ba vị đại sư xem giúp cho.”

“Được!”

Thế là, ba vị đại sư chia ra ba hướng khác nhau trong phòng, bắt đầu xem xét tỉ mỉ khối đá lót nền dưới chân.

Thời gian thấm thoát trôi qua!

Một nén nhang đã cháy hết!

Không cần hỏi cũng biết, ba vị đại sư chẳng nhìn ra được manh mối gì.

Đến như Cố Phong có Tiên Đồng, nhìn đi nhìn lại mười mấy lần mới thấy được một chút bất thường, bọn họ làm sao nhìn ra nổi?

“Mạnh Đức Bưu, ngươi còn gì để nói không!” Lão thủ lĩnh đang cực lực kiềm chế cảm xúc của mình.

“Bọn họ không nhìn ra là vì nhãn lực không đủ, nhưng ta dám dùng tính mạng đảm bảo, bên trong thật sự có một con Thổ Kỳ Lân non.” Mạnh Đức Bưu vẫn khăng khăng giữ ý kiến, thậm chí còn đem cả tính mạng ra đánh cược để tăng sức thuyết phục.

Lời này vừa thốt ra, lão thủ lĩnh chưa kịp nổi trận lôi đình thì ba vị đại sư đổ thạch đã bốc hỏa trước.

“Mạnh đạo hữu, ngươi cho rằng nhãn lực của ba người chúng ta còn không bằng ngươi sao? Tất cả mọi người đều không nhìn ra, chỉ có mình ngươi nhìn thấy?” Một vị đại sư trong số đó lạnh lùng lên tiếng.

“Nhãn lực của ta đương nhiên không bằng ba vị đại sư, nhưng có người có thể bằng.” Mạnh Đức Bưu vẻ mặt thành kính đáp.

“Là ai?” Một vị đại sư khác nheo mắt, trầm giọng hỏi.

“Chuyện này tạm thời ta chưa thể nói.” Vì sợ lão thủ lĩnh trong lúc giận dữ sẽ làm hại Cố Phong, Mạnh Đức Bưu đã giấu tên hắn đi.

“Ta hiểu rồi, là thằng nhóc họ Cố kia.” Lão thủ lĩnh lập tức nghĩ đến Cố Phong.

“Mẹ kiếp, hóa ra là thằng nhóc đó tung tin đồn nhảm, lão tử đi thịt hắn!” Một vị cao tầng bộ lạc sát ý đằng đằng.

“Không được đi! Ai muốn tìm Cố đại sư gây phiền phức thì bước qua xác ta trước đã!” Mạnh Đức Bưu vọt tới cửa, hai tay dang rộng ngăn cản mọi người.

“Ngươi tránh ra!”

“Ta không tránh! Trừ phi ta chết, nếu không ai cũng đừng hòng ra ngoài.”

“Khốn kiếp! Ngươi thật sự tưởng rằng Mạnh Đức Bưu ngươi lập được chút công lao hãn mã cho bộ lạc là có thể không coi ai ra gì sao!”

“Cống hiến cho bộ lạc là trách nhiệm của ta, Mạnh Đức Bưu chưa từng nghĩ sẽ dùng nó để uy hiếp ai!”

“Ngươi có tránh ra không!”

“Giết ta đi.”

“...”

Sự kiên quyết của Mạnh Đức Bưu khiến tất cả mọi người, kể cả lão thủ lĩnh, đều thấy chấn động trong lòng.

Không ai nghi ngờ rằng nếu lúc này họ thật sự đi tìm Cố Phong gây chuyện, Mạnh Đức Bưu nhất định sẽ tự sát.

Trong nhất thời, hai bên rơi vào thế giằng co.

“Được rồi, đừng ồn ào nữa!” Lão thủ lĩnh gầm lên, một luồng sóng âm thực chất tỏa ra, chấn rụng mấy món đồ trang trí trong phòng.

“Mạnh Đức Bưu, đi mời vị 'Cố đại sư' đã lừa ngươi xoay như chong chóng kia ra đây!”

“Ngài phải cam đoan không được chạm đến một sợi lông của hắn.”

“Ngươi thật sự nghĩ mình chặn cửa là có thể bảo vệ được hắn sao?” Lão thủ lĩnh dứt lời, gầm lớn ra ngoài cửa: “Người đâu, mang ba tên người ngoại tộc kia tới đây cho ta!”

“Không cần, tự ta tới.” Đến nước này, Cố Phong cũng không thể đứng ngoài cuộc được nữa, chủ động hiện thân.

Hắn ung dung tự tại, bước chân vững chãi đi vào trong phòng.

Bên ngoài, Tường tẩu và những người khác vẻ mặt đầy lo lắng.

“Ngại quá, ta không thuyết phục được lão thủ lĩnh.” Mạnh Đức Bưu cảm thấy hổ thẹn.

“Đã đoán trước rồi.” Cố Phong liếc mắt một cái, sau đó chắp tay chào mọi người.

Cảm nhận được sự ác ý tràn ngập căn phòng, khóe miệng Cố Phong khẽ giật giật.

“Ngươi chính là Cố đại sư có nhãn lực hơn hẳn ba người chúng ta trong lời Mạnh đạo hữu sao?” Lão thủ lĩnh chưa kịp lên tiếng thì một vị đại sư đổ thạch đã âm dương quái khí hỏi.

Ánh mắt lão ta và hai vị đại sư còn lại tràn đầy sự khinh miệt và xem thường.

“Cố đại sư thì không dám nhận, nhưng nhãn lực hơn hẳn các vị là sự thật!” Cố Phong nhạt giọng đáp.

Đã ra mặt thì hắn cũng chuẩn bị phô diễn tài năng. Đằng nào cũng phải thể hiện, chi bằng cứ ngông cuồng ngay từ đầu.

Lời này vừa nói ra, nhóm lão thủ lĩnh có chút kinh ngạc. Sự kiêu ngạo và tự tin trên người Cố Phong là thật, không có nửa điểm giả tạo.

Bọn họ nhìn nhau, những lời quát mắng nghẹn lại trong cổ họng, muốn xem thử tên nhóc này lấy đâu ra bản lĩnh mà ngạo mạn như thế.

Ba vị đại sư cũng sững sờ, bị câu nói này làm cho nghẹn họng, ánh mắt dò xét Cố Phong từ trên xuống dưới.

“Cố đại sư học đổ thạch thuật từ ai?” Bọn họ muốn làm rõ lai lịch của hắn trước.

“Không có sư thừa, tự học thành tài!” Cố Phong ưỡn ngực đáp.

“Ha ha, giỏi cho câu tự học thành tài!” Ba vị đại sư đổ thạch nghe vậy thì không còn chút lo lắng nào nữa.

Muốn có được thành tựu trong đổ thạch thuật nhất định phải trải qua vô số thất bại và tích lũy kinh nghiệm, không có danh sư chỉ điểm thì không thể nào tự học được. Bởi vì ngay cả một bộ lạc lớn cũng không gánh nổi chi phí để đào tạo ra một đại sư đổ thạch.

“Hoang đường! Phải thừa nhận rằng kỹ xảo lừa bịp của Cố đại sư đã đạt đến cảnh giới quỷ thần khó lường.”

“Ngươi không nói khối Nguyên thạch dưới chân có thần binh lợi khí hay thiên tài địa bảo, mà lại khăng khăng nói bên trong có Thổ Kỳ Lân non. Có thể thấy màn lừa đảo này đã được lên kế hoạch rất tỉ mỉ.”

“Thổ Kỳ Lân thuộc hành Thổ, là loài thần thú duy nhất có thể xuyên qua nham thạch mà không để lại dấu vết... Phải nói là ngươi chuẩn bị bài vở rất kỹ! Chắc hẳn ngươi đã tính toán rằng chỉ cần nói có Thổ Kỳ Lân, thì trước khi mở đá, âm mưu của ngươi sẽ không bị lộ...”

“Thế nhưng, ngươi có biết sau khi bước vào thời đại Đại Phong Thiên, Trung Châu chưa từng phát hiện dấu vết của Thổ Kỳ Lân không? Trong vạn năm qua, con Kỳ Lân duy nhất xuất hiện là Băng Kỳ Lân của Thiên Phượng cổ quốc...”

“Tốn công vô ích, thật là tốn công vô ích mà!”

“...”

Ba vị đại sư đổ thạch thẳng thừng vạch trần âm mưu của Cố Phong, nói năng có lý có cứ, không tìm ra được kẽ hở nào.

“Trước đây chưa từng xuất hiện không có nghĩa là bây giờ không xuất hiện. Ta có mười phần chắc chắn, bên trong khối Nguyên thạch dưới chân nhất định có một con Thổ Kỳ Lân.” Đối mặt với sự công kích của ba người, Cố Phong vẫn bình thản như không.

Hắn không hề biết rằng, ngay khi hắn nói ra câu đó, bên trong khối Nguyên thạch có một đôi mắt đang nhìn hắn với vẻ không mấy thiện cảm.

“Tiểu tử, đến giờ mà còn mạnh miệng!”

“Ba người chúng ta có thể đảm bảo bên trong chẳng có gì cả. Xin lão thủ lĩnh cứ mở đá!”

“Đúng vậy, nếu bên trong thật sự có thần thú Thổ Kỳ Lân, ba người chúng ta nguyện trả lại toàn bộ thù lao, gia nhập bộ lạc Báo Diễm cả đời không rời đi.”

“Còn sẽ quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với vị 'Cố đại sư' này nữa.”

“...”

“Không được!”

Cố Phong và Mạnh Đức Bưu cùng lúc hét lớn.

“Thủ lĩnh, ngài đã thề là sẽ không làm hư hại khối Nguyên thạch này rồi mà!!!” Mạnh Đức Bưu nằm bò ra trước mặt lão thủ lĩnh, tư thế như muốn nói "muốn đập đá thì đập ta trước đi".

Mí mắt lão thủ lĩnh giật liên hồi, lửa giận trong mắt bốc lên ngùn ngụt.

“Mạnh Đức Bưu, ba vị đại sư đều đã nói như vậy, sao ngươi còn cố chấp như thế!” Một vị cao tầng bộ lạc tiếc sắt không thành thép nói.

Ngay sau đó, ông ta nhìn sang Cố Phong, lửa giận như muốn phun ra: “Đều tại thằng nhóc ngươi, làm cho Mạnh Đức Bưu mê muội, còn khiến bộ lạc Báo Diễm rơi vào tuyệt lộ...”

“Ta hiện giờ rất tỉnh táo, đầu óc chưa bao giờ minh mẫn hơn thế. Tài năng đổ thạch của Cố đại sư là thiên hạ vô song, hắn tuyệt đối không nhìn lầm. Hắn nói bên trong có Thổ Kỳ Lân non thì chắc chắn là có. Nếu không có, đó không phải lỗi của hắn, mà là lỗi của thế giới này!” Mạnh Đức Bưu kiên định đứng cạnh Cố Phong, dành cho hắn sự tin tưởng tuyệt đối.

Lời này giống như một gáo dầu hỏa khiến lửa giận của mọi người bùng cháy dữ dội.

Một vị cao tầng tính tình nóng nảy không kiềm chế được, tung một chưởng thật mạnh vào ngực Mạnh Đức Bưu.

Quán tính cực lớn khiến ông ta cùng với Cố Phong đứng bên cạnh bị đánh bay xa mấy ngàn mét, rơi sầm xuống đất.

“Lão Mạnh, ông sao rồi?”

Nhìn Mạnh Đức Bưu ho ra máu, sắc mặt trắng bệch, Cố Phong thất kinh, vội vàng lấy ra một viên đan dược chữa thương nhét vào miệng ông ta.

Tình trạng của Mạnh Đức Bưu rất tệ, đan dược nuốt xuống như đá chìm đáy bể, không có chút tác dụng nào.

“Cố... Cố Phong, ngươi đừng ghi hận lão thủ lĩnh, họ cũng là bị dồn vào đường cùng nên mới mất bình tĩnh thôi.”

“Được, ta sẽ không hận họ.” Cố Phong gật đầu thật mạnh.

“Vậy thì ta yên tâm rồi.” Mạnh Đức Bưu nói xong câu đó thì ngất đi.

“Đức Bưu!!!”

Nhóm lão thủ lĩnh lao tới. Nhìn thấy Mạnh Đức Bưu thà tự mình chịu một chưởng cũng muốn bảo vệ Cố Phong, tâm trạng họ vô cùng phức tạp.

“Lão thủ lĩnh, Đức Bưu cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, chuyện này bỏ qua đi.”

“Dù sao mọi người cũng hiểu, cho dù bảy khối Nguyên thạch kia còn nguyên vẹn thì cũng khó lòng mà thắng được...”

“Còn thằng nhóc họ Cố kia, cứ để hắn đi đi.”

“...”

Nghe vậy, lão thủ lĩnh thở dài thườn thượt: “Thôi, thôi vậy! Vận mệnh của bộ lạc Báo Diễm đã như thế rồi!”

“Thằng nhóc họ Cố, nể mặt Đức Bưu, hôm nay ta để ngươi đi. Từ nay về sau không được phép đặt chân vào bộ lạc Báo Diễm nửa bước.”

“Đi đi!”

Lão thủ lĩnh phất tay ra hiệu cho người bế Mạnh Đức Bưu lên. Khoảnh khắc ông quay người đi, trông ông như già thêm chục tuổi.

“Coi như vận ngươi tốt.”

“Cút đi!”

“Còn dám đến bộ lạc Báo Diễm lừa đảo nữa, lão tử là người đầu tiên không tha cho ngươi!”

“...”

Ba vị đại sư đổ thạch nhìn Cố Phong với vẻ khinh miệt tột độ, rồi cũng quay người bỏ đi.

“Ha ha ——” Cố Phong phủi sạch bụi đất trên người, chậm rãi đứng dậy, khẽ cười nhạt.

“Nói thật, nếu không vì lão Mạnh tin tưởng ta đến thế, dù các ngươi có cầu xin ta ở lại, ta cũng chẳng thèm. Nhưng bây giờ, ta lại không thể đi!”

“Ta muốn hỏi các vị một câu, thế giới này từ khi nào lại lấy tuổi tác để luận anh hùng vậy?”

“Ai quy định trẻ tuổi thì không thể là đại sư đổ thạch? Nếu tuổi tác đại diện cho thực lực, chẳng lẽ rùa vạn năm lại vô địch thiên hạ sao?”

“...”

Cố Phong nói rất nhẹ nhàng, nhưng tất cả mọi người có mặt, bao gồm cả nhóm lão thủ lĩnh đã quay lưng đi, đều nghe thấy rõ mồn một.

Họ dừng bước, kinh ngạc nhìn Cố Phong. Chỉ thấy trên mặt hắn toát ra sự tự tin vô hạn, dưới ánh mặt trời, đôi mắt hắn lấp lánh hào quang.

Gió nhẹ thổi qua, mái tóc Cố Phong tung bay, trông thật ngông cuồng và kiêu hãnh.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng khí thế sắc bén tỏa ra từ hắn.

“Tường tẩu, phiền bà mang tất cả Nguyên thạch trong phòng ra đây.”

“À, à... được!”

Tường tẩu cùng mấy đứa con vội vã chạy vào nhà đá!

Oành —— ——

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, Cố Phong giật mình quay đầu lại. Căn nhà đá đổ sập trong nháy mắt, khiến khóe miệng hắn giật giật.

Chỉ thấy mẹ con Tường tẩu không chỉ mang hết đống Nguyên thạch phế liệu ra, mà ngay cả cái nền đất cũng bị đào lên luôn.

“Đều ở đây cả rồi!”

“Tường tẩu, ta đâu có bảo bà dỡ luôn cả nền nhà đâu.” Cố Phong cười khổ một cái.

Sau đó, hắn chậm rãi đi tới trước hơn trăm khối Nguyên thạch vỡ vụn, giơ nắm đấm lên.

“Khối này, không có gì!”

Oành —— Dứt lời, một quyền đánh nát khối Nguyên thạch đầu tiên.

“Khối này, cũng không có!”

Oành ——

“Khối này, có một nửa củ Đan Dương Cổ Sâm đã mất linh tính!”

Oành ——

Vụn đá bay tứ tung, một nửa củ Đan Dương Cổ Sâm bay thẳng ra ngoài.

“Tường tẩu, cầm lấy!”

“Khối này, có một gốc Khô Mộc Thiết Căn!”

Oành ——

Quả nhiên xuất hiện một gốc Khô Mộc Thiết Căn, hơn nữa các sợi rễ bên trên không hề bị hư hại chút nào.

“Khối này...”

“...”

Cố Phong giống như cưỡi ngựa xem hoa, liếc mắt một vòng là có thể nói chính xác bảo vật bên trong, đập một phát là bảo vật hiện ra nguyên vẹn...

Động tác của hắn cực kỳ phiêu dật, trông có vẻ rất tùy ý.

Nhưng nhóm lão thủ lĩnh lại cảm thấy kinh hãi tột độ.

Họ sắc mặt ngưng trọng, hai mắt trợn tròn, cứ như đang nằm mơ.

“Lão... lão thủ lĩnh, đây chính là thực lực của Cố đại sư...” Mạnh Đức Bưu vừa tỉnh lại, nói xong một câu thì mãn nguyện ngất đi tiếp.

Ba vị đại sư đổ thạch kia thì hoàn toàn ngây dại.

Nhìn ra bên trong Nguyên thạch có bảo vật hay không, bọn họ cũng làm được. Không chỉ họ, mà ngay cả những đổ thạch sư kém hơn một chút cũng có thể thông qua việc quan sát và cảm nhận vân đá để đưa ra kết luận.

Nhưng vấn đề là Cố Phong căn bản không hề chạm vào đá! Hắn chỉ liếc qua một cái, tốc độ nhanh đến mức không hề dừng lại.

Không chỉ đoán được có bảo vật hay không, mà còn gọi đúng tên, giá trị của bảo vật, điều này quá đỗi khoa trương.

Đừng nói là bọn họ, ngay cả những đổ thạch sư danh tiếng nhất, họa chăng cũng chỉ dựa vào kinh nghiệm để chỉ ra bảo vật trong một khối đá nào đó, chứ tuyệt đối không thể chỉ ra đúng liên tiếp nhiều khối như vậy.

Rất nhanh sau đó ——

Hơn trăm khối Nguyên thạch đã bị đập sạch.

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong mười mấy nhịp thở, mà không hề có một sai sót nhỏ nào.

Chuyện này thật sự quá chấn động, khiến hiện trường im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe tiếng.

Lão thủ lĩnh sau khi định thần lại, vội vàng chạy tới: “Cố đại sư, xin hãy tha lỗi cho sự lỗ mãng của lão già này.”

Bạch bạch bạch ——

Vị cao tầng lúc trước ra tay với Mạnh Đức Bưu cũng hốt hoảng chạy tới: “Cố đại sư, ta tội đáng muôn chết!”

Dứt lời, ông ta tự tung một chưởng thật mạnh vào ngực mình.

“Cố đại sư, xin ngài tha thứ!”

Tất cả các cao tầng bộ lạc đều chạy tới tạ lỗi với Cố Phong.

Cách đó không xa, ba vị đại sư đổ thạch cũng thoát khỏi cơn chấn động, nhìn nhau đầy nghi hoặc.

“Thằng nhóc này cũng có chút bản lĩnh.”

“Nhưng chưa chắc đã có thực tài, có lẽ hắn đã nghiên cứu kỹ đống Nguyên thạch này từ trước rồi.”

“...”

Ba người thì thầm bàn tán. Nhìn thấy Cố Phong được nhóm lão thủ lĩnh vây quanh, lòng họ dâng lên một nỗi khó chịu khó tả.

“Lão thủ lĩnh, thằng nhóc này có lẽ có chút thực lực, nhưng không thể đảm bảo khối đá lót nền kia có chứa thần thú Thổ Kỳ Lân non được.”

(Còn tiếp)

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
BÌNH LUẬN