Chương 841: Khúc Yên Nhiên, để ngươi nếm thử lão tử thành danh võ kỹ, « Vạn Thú Quyết »! !
“Ngươi có nhận thấy Nhiễm Yến có gì bất thường không?” Đôi mắt Cố Phong hơi nheo lại, truyền âm hỏi thăm Diêu ở sâu trong hồn hải.
“Một nữ tu có thiên phú luyện dược không tệ, nhưng thể chất rất bình thường, ngôn hành cử chỉ đều không có gì dị thường. Có lẽ là vị trưởng lão nào đó muốn nịnh bợ ngươi nên âm thầm nhét vào thôi.”
Câu trả lời của Diêu nằm trong dự liệu của Cố Phong. Bản thân hắn cũng không phát giác được một tia cảm giác không hài hòa nào từ trên người Nhiễm Yến, nhưng hắn lại không đồng tình với cách nói của Diêu.
“Nếu là đệ tử do vị trưởng lão nào đó nhét vào, thì công tác giữ bí mật này làm cũng quá tốt rồi... Hơn nữa, mắt thấy Nam Bắc hai điện sắp được thành lập, đối phương dù thế nào cũng phải lộ diện chứ.” Cố Phong lẩm bẩm, ánh mắt không ngừng lập lòe.
Một lát sau, hắn khẽ lên tiếng: “Có khả năng nào là nội ứng do Đan Giới cài vào không?”
“Dù sao cuộc thi luyện đan trăm năm giữa hai giới cũng sắp diễn ra, khoảng thời gian này phái người tới dò la tin tức cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”
...
Trong phòng luyện đan, Khúc Yên Nhiên cảm giác Cố Phong đã đi xa, đột nhiên đứng bật dậy, tung một cước đá văng lò luyện đan trước mặt.
Vẫn chưa hả giận, nàng đạp đổ toàn bộ sáu lò luyện đan còn lại, sau đó hung hăng giẫm thêm mấy nhát cho đến khi chúng nát bét mới hài lòng dừng tay.
“Bản tọa đi tìm lại khối lệnh bài truyền tin kia đây...” Khúc Yên Nhiên thầm nghĩ, sải bước về phía cửa phòng luyện đan.
Vừa mở cửa lớn ra, nàng liền nhìn thấy một gương mặt đang cười hì hì, trông vô cùng đáng ghét.
Cố Phong khoanh tay trước ngực, đứng ở cửa ngó nghiêng vào trong: “Ngươi... rốt cuộc đã kiểm tra xong, chuẩn bị rời đi rồi sao?”
Lời vừa dứt, ánh mắt Khúc Yên Nhiên trở nên sắc lẹm, nàng tung một chưởng thẳng về phía ngực Cố Phong.
Bành ——
Cố Phong đã sớm đề phòng, động tác còn nhanh hơn Khúc Yên Nhiên nửa nhịp. Một quyền tích lực bỗng nhiên oanh ra.
Nắm đấm rơi trúng gáy đối phương ngay trước khi lòng bàn tay nàng chạm tới ngực hắn.
Khúc Yên Nhiên trực tiếp bị đánh bay ngược vào trong.
“Đáng chết ——” Nàng nghiến răng, vừa định phản kích đã thấy Cố Phong áp sát tới nơi.
Do một thoáng sững sờ lúc đầu dẫn đến mất đi tiên cơ, lại bị Cố Phong dốc toàn lực tấn công, Khúc Yên Nhiên nhất thời rơi vào thế hạ phong.
“Đã bị ngươi phát hiện, vậy thì tiện tay giết luôn!” Sắc mặt Khúc Yên Nhiên lạnh lẽo, quy tắc trong cơ thể bạo động, đánh ra một đòn kinh thiên động địa.
Một dải lụa rộng lớn cuốn bay những phiến đá trên mặt đất cùng mảnh vỡ lò luyện đan, ầm ầm lao về phía đối diện.
Đồng tử Cố Phong co rụt lại, không dám chậm trễ. Cảm nhận được sức mạnh khủng bố trong đòn tấn công của đối phương, hắn càng thêm chắc chắn người này chính là nội ứng từ Đan Giới trà trộn vào Dược Giới.
“Nhiễm cô nương, đừng kích động!” Nghĩ đến đây, Cố Phong đưa tay đỡ đòn, vừa quát lớn một tiếng vừa thuận tay đóng chặt cửa đá phòng luyện đan lại.
Khúc Yên Nhiên khựng lại một chút. Nàng vốn thông minh, lập tức hiểu ra Cố Phong đã nhận lầm mình thành kẻ khác.
“Ngươi đã phát hiện ra thân phận của ta, định xử lý thế nào đây?” Thế là nàng giảm bớt lực đạo, lên tiếng thử thăm dò.
“Nhiễm cô nương, ngươi đến từ Đan Giới phải không!” Cố Phong nheo mắt, lại đối chưởng thêm một nhát với nàng.
Thấy Khúc Yên Nhiên không nói lời nào, Cố Phong thầm đắc ý: “Đừng giả vờ nữa, ngay từ lần đầu tiên ngươi bước vào phòng luyện đan, ta đã nhìn thấu thân phận của ngươi rồi.”
“Hừ ——” Khúc Yên Nhiên hừ nhẹ một tiếng, lộ vẻ mỉa mai.
“Nhiễm cô nương đến từ Đan Giới, chắc hẳn là vì cuộc thi luyện đan trăm năm sắp tới mà đến thám thính tin tức nhỉ!” Cố Phong ngừng tấn công, đứng sang một bên, đầy vẻ tự tin nói.
“Thì đã sao?” Đôi mắt Khúc Yên Nhiên chớp động.
“Nghe đồn Đan Giới làm việc cứng nhắc, làm người chính trực, giờ xem ra lời đồn không đúng lắm nhỉ!” Cố Phong trêu chọc.
“Nếu chỉ muốn mỉa mai Đan Giới của ta thì ngươi nên dẹp đi cho sớm.” Khúc Yên Nhiên gặp chiêu phá chiêu.
“Nhiễm cô nương hiểu lầm rồi, thật ra ta cũng là nội ứng của Đan Giới đây.” Cố Phong cười ha hả.
Khúc Yên Nhiên thầm cười lạnh trong lòng, ai còn không biết lai lịch của ngươi chứ, lại còn ở đó ăn nói bừa bãi: “Vậy sao? Thế tại sao ở Đan Giới ta chưa từng gặp qua ngươi!”
“Ách —— Ta là đệ tử ký danh của một vị trưởng lão, không lâu nữa sẽ trở về Đan Giới. Chẳng qua là vô tình lạc vào Dược Giới, nghĩ bụng mang chút công lao về thì sẽ được trưởng lão coi trọng hơn.” Cố Phong bắt đầu chém gió phần phật, âm thầm ngưng tụ quy tắc, muốn bất ngờ bắt giữ đối phương để sau này đến Đan Giới còn có quân bài hộ thân.
Hắn đâu biết rằng, Khúc Yên Nhiên ở đối diện cũng đang bí mật thi triển thủ pháp, định nhân lúc Cố Phong lơ là sẽ trấn áp hắn rồi mang ra khỏi Dược Giới để tra tấn cho hả giận.
“Thế à? Có bằng chứng gì không?” Khúc Yên Nhiên bất động thanh sắc, từ từ tiến lại gần Cố Phong.
“Có, đương nhiên là có!” Cố Phong giả vờ thoải mái, ngón tay lướt qua nhẫn trữ vật, làm bộ như đang lấy bằng chứng, đồng thời cũng chậm rãi tiến sát đối phương.
Khi hai người chỉ còn cách nhau chưa đầy một trượng, cả hai cùng lúc vươn một tay ra.
Động tác của Cố Phong và Khúc Yên Nhiên đồng nhất đến lạ kỳ, tâm ý tương thông, mười ngón tay của hai người đan xen chặt chẽ vào nhau.
“Ngọa tào, ngươi gian trá thật đấy!” Cố Phong kinh hô một tiếng, phản ứng cực nhanh, tay phải kẹp chặt năm ngón tay đối phương, tay trái tung ra một quyền.
Khúc Yên Nhiên cười lạnh: “Chó không đổi được tính đớp cứt!”
Nàng phản ứng cũng rất nhanh, không vội rút tay phải ra mà cũng vung tay trái lên nghênh chiến.
Oanh ——
Quyền chưởng giao nhau, chỉ trong vòng một phần mười hơi thở, hai bên đã va chạm hơn trăm chiêu.
Trong lòng Cố Phong kinh hãi, chỉ cảm thấy nắm đấm của mình như nện vào tấm thép, đau đến rát buốt.
Chuyện này sao có thể!
Phải biết rằng Cố Phong hiện giờ đã ngưng luyện Tiên chủng hoàn mỹ, chiến lực so với trước kia tăng vọt gấp bội.
Vậy mà dưới tình huống này, hắn lại chỉ có thể đánh ngang tay với nữ tu trước mặt.
Điều này khiến hắn vừa kinh vừa giận, e rằng ngay cả Hỗn Độn Thần Tử cũng không mạnh đến mức này.
Khúc Yên Nhiên ở đối diện cũng chẳng bình tĩnh hơn bao nhiêu. Nàng đã trải qua chín kiếp, tu luyện bảo thể đến mức hoàn mỹ, vậy mà lúc này chỉ đỡ mấy quyền của Cố Phong đã thấy tê dại cả bàn tay, thật khiến nàng khó mà tin nổi.
“Tên khốn này rốt cuộc đã ngưng luyện Tiên chủng gì mà lại mạnh như vậy!” Nàng thầm kinh hãi, lại đem mười tám đời tổ tông của hai lão tổ Ngọa Long và Phượng Sồ ra mắng chửi thêm vài lượt.
Nếu không vì hành động ngu xuẩn của bọn họ, Cố Phong tuyệt đối không thể có được thành tựu như ngày hôm nay.
“Không được, không thể tiếp tục chiến đấu, phải nhanh chóng rời đi!” Sau khi kịch chiến thêm hơn ngàn chiêu, Khúc Yên Nhiên hiểu rằng muốn bắt sống Cố Phong lúc này là không thực tế, nàng bắt đầu tìm cơ hội rút lui.
“Diêu tiền bối, đối phương là thể chất gì vậy?” Cố Phong cảm thấy khó nhằn, nhìn không thấu thực hư của đối thủ nên đành cầu cứu Diêu.
“Giống như phàm thể, nhưng lại không phải, rất cổ quái!”
Lời vừa dứt, toàn thân Cố Phong chấn động, Diêu ở trong hồn hải cũng không còn bình tĩnh được nữa.
“Là nàng ta... Khúc Yên Nhiên!”
Cả hai cùng lúc gào lên.
“Không thể để nàng ta thoát ra ngoài, nếu không một khi nàng ta liên lạc được với hai vị lão tổ kia, chúng ta chắc chắn phải chết!”
“Ta biết rồi!”
Cố Phong gầm lên một tiếng, bất chấp rủi ro bị trọng thương, hắn ngạnh kháng mấy chưởng của Khúc Yên Nhiên để thừa cơ kích hoạt toàn bộ trận pháp của cung điện.
“Khúc Yên Nhiên, lại là ngươi!”
“Cố Phong, giờ ngươi mới phát hiện ra sao!” Khúc Yên Nhiên đoán được ý đồ của Cố Phong, nàng cũng không định chạy nữa.
Nàng trực tiếp hiện ra chân dung, phô diễn chiến lực toàn thịnh để tử chiến với Cố Phong!
“Ha ha ha, Cố Phong, giờ ngươi thấy sợ rồi chứ? Chỉ cần bản tọa báo tin cho Ngọa Long và Phượng Sồ, ngươi sẽ không có chỗ chôn!”
“Thế sao? Nhưng ta nghe nói Ngọa Long lão tổ nhớ thương ngươi lắm đấy. Nếu hắn biết Khúc sư muội của mình hiện giờ chỉ có tu vi Tiểu Thánh Cảnh, ngươi đoán xem hắn có giam lỏng ngươi lại rồi làm chuyện... cái cảnh tượng kinh khủng đó, ta thật không dám nghĩ tới đâu...” Cố Phong cũng không ngu, từ việc Khúc Yên Nhiên cải trang trà trộn vào Dược Giới, hắn lập tức phân tích ra nàng đang sợ bị Ngọa Long lão tổ phát hiện hành tung.
“Hừ ——” Khúc Yên Nhiên thầm hận, không thể phản bác được gì vì Cố Phong đã nói trúng điểm yếu chí mạng của nàng.
Cả hai đều có điều kiêng kỵ, đều không muốn tin tức bị truyền ra ngoài.
Tất nhiên, quan trọng hơn là cả Cố Phong và Khúc Yên Nhiên đều có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân.
Họ tin rằng chỉ cần có đủ thời gian, nhất định sẽ trấn áp được đối phương!
Ầm! Ầm! Ầm!
Quy tắc nổ tung, năng lượng bắn tứ tung. Chiêu thức của Cố Phong đại khai đại hợp, trong cái thô bạo có sự tinh tế, quái chiêu tung ra liên tiếp.
Khúc Yên Nhiên thì ngược lại hoàn toàn, trong sự tinh tế ẩn chứa vẻ cuồng bạo, tiết tấu tấn công quỷ quyệt khó lường, những đòn đánh bất ngờ khiến Cố Phong khó lòng chống đỡ.
Chiêu số của nàng không quá thâm sâu, rất ít khi dùng võ kỹ mạnh mẽ, nhưng sự kết hợp giữa chúng lại mang đến uy lực vô tận.
Trong nháy mắt, hai người đã kịch đấu hơn mười vạn chiêu. May mà trận pháp nơi này cường hãn, dù bên trong đánh đến thiên băng địa liệt thì bên ngoài vẫn sóng yên biển lặng.
“Mạnh quá ——” Càng đánh, Cố Phong càng kinh hãi nhận ra mình đang dần rơi vào thế hạ phong.
Phải biết rằng lúc này hắn đã dốc toàn bộ chiến lực, từ “Chiến Thiên Thánh Pháp”, Lĩnh vực Tế Đạo cho đến Tiên chủng đều được thúc giục tối đa, có thể nói là không còn giữ lại chút gì.
Mà Khúc Yên Nhiên ở đối diện cũng không phải là đối thủ có cảnh giới cao hơn hắn.
Đây là lần đầu tiên trong đời Cố Phong rơi vào thế yếu khi đối đầu với một người cùng cảnh giới.
“Nàng ta đã sống bao nhiêu năm rồi, sự hiểu biết về đại đạo e rằng cả Trung Châu không ai sánh kịp, lại còn tu luyện thành Cửu Thế Luân Hồi Thể trong truyền thuyết. Ngươi bị lép vế thì có gì lạ đâu.”
Diêu thấy chuyện này rất bình thường, Cố Phong có thể kiên trì đến giờ đã là quá nghịch thiên rồi.
“Vậy giờ phải làm sao? Chẳng lẽ lại bỏ chạy!” Cố Phong luống cuống tay chân, phòng ngự gần như sụp đổ. Cứ đà này, không quá hai vạn chiêu nữa hắn chắc chắn sẽ bại trận.
“Ngươi là đồ ngốc à? Nam nữ đối chiến, khi chiến lực ngang nhau thì nam tu sĩ luôn có tỷ lệ thắng cực cao... Đừng có cổ hủ nữa, trực tiếp tấn công vào ba điểm nhạy cảm của nàng ta!” Diêu hậm hực như hận sắt không thành thép nói.
“Ba điểm? Ba điểm nào?” Cố Phong nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Tiểu tử ngươi cũng đâu phải lính mới, sao lại hỏi câu ngu ngốc thế hả!” Diêu gầm lên.
“Ách ——” Cố Phong bừng tỉnh đại ngộ.
“Nàng ta tuy sống lại chín kiếp nhưng vẫn băng thanh ngọc khiết, chưa từng tiếp xúc thân mật với nam tử... Còn ngươi thì dày dạn kinh nghiệm, hoang dâm vô độ, háo sắc thành tính... Cứ giở trò lưu manh với nàng ta, bóp chỗ này vò chỗ kia, làm loạn tâm trí nàng ta thì mới có cơ hội lật ngược thế cờ mà trấn áp!”
Giọng nói phấn khích của Diêu vang vọng trong hồn hải khiến Cố Phong cảm thấy vừa cạn lời vừa buồn cười.
Đây mà là lời một vị đại năng thượng cổ có thể thốt ra sao?
Thật là quá không đứng đắn!
Tuy nhiên, đây đúng là một phương pháp hay.
Hắc hắc ——
Cố Phong cười gian một tiếng, lùi lại một bước dài để giãn khoảng cách với Khúc Yên Nhiên: “Khúc Yên Nhiên, thật sự cho rằng ta không đánh lại ngươi sao!?
Đây là do ngươi ép ta, nếm thử võ kỹ thành danh của lão tử đây!
Vạn Thú Quyết!!!”
Rống —— ——
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn