Chương 90: Đánh ta, chưa từng nghe qua vô lý như thế yêu cầu!
Bùm bùm bùm!
Quyền quyền thấu thịt!
Hai chân A Phi rời khỏi mặt đất, thân hình đồ sộ kia giống như đang ở trạng thái mất trọng lượng, xoay vần chao đảo giữa thiên la địa võng quyền ảnh của Cố Phong——
Đám đông đứng xem mà mí mắt giật liên hồi, răng ê ẩm, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy, tiếng hít khí lạnh vang lên không ngớt!
Cố Phong thực sự quá bạo lực, cũng may là A Phi có thể phách kinh người mới có thể chống đỡ được những đòn tấn công dồn dập như cuồng phong bạo vũ lại đầy sức mạnh kia. Đổi lại là người khác, e rằng đã sớm biến thành đống thịt nát, nhào thành một nắm bột là có thể mở tiệm bánh bao được rồi.
“Cố Phong này đang làm gì vậy, không lẽ định đánh chết A Phi sao? Giữa hai người họ cũng đâu nghe nói có ân oán gì.”
“Ly Sơn không cho phép giết người, Cố Phong chắc chỉ là đang phát tiết thôi. Dù sao lúc nãy hắn cũng bị cây roi da màu đen bí ẩn kia của A Phi đánh cho có chút chật vật.”
“Nằm mơ cũng không ngờ tới, kẻ được công nhận là đệ nhất Ly Sơn hôm nay lại bại dưới tay Cố Phong.”
“Thật sự quá kinh khủng, hắn mới chỉ là Dẫn Khí cảnh thôi mà, có lẽ còn chưa đạt tới đỉnh phong, vậy mà có thể vượt cấp đánh bại A Phi Hậu Thiên nhị trọng.”
“Vạn Kiếp Đạo Thể quá mạnh, nhưng lôi kiếp chung quy vẫn là một rào cản không thể bước qua, không biết tương lai Cố Phong có thể đi được bao xa.”
“...”
Nhìn Cố Phong đang điên cuồng tấn công, đám đông xì xào bàn tán.
Đến giờ phút này, những tu sĩ bị cướp đoạt tài vật đã không còn chút oán hận nào trong lòng như lúc bị A Phi trấn lột trước đó nữa.
Không chỉ không oán hận, thậm chí họ còn cảm thấy có chút may mắn. May mà lúc mới bắt đầu Cố Phong đã nương tay, nếu không họ không chỉ bị mất tài vật, bị thương nhẹ, mà e là phần lớn sẽ bị đánh cho tàn phế hoàn toàn.
Khoảng cách nhỏ giữa người với người sẽ nảy sinh lòng đố kỵ, phẫn hận sâu trong nhân tính; nhưng nếu khoảng cách lớn đến một mức độ nhất định, thì chỉ còn lại sự kính sợ.
Sau khi thắng bại đã phân định một thời gian dài, Cố Phong vẫn tiếp tục đơn phương ẩu đả A Phi, thậm chí hắn đã thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn không dừng tay.
Mọi người cứ ngỡ hắn đang phát tiết, nhưng thực tế, Cố Phong làm vậy là vì nhận được chỉ thị của Chu Thanh Yên. Còn việc tại sao Chu Thanh Yên bảo hắn làm thế, lúc bắt đầu bà ta cũng không giải thích chi tiết.
“Dùng Đả Thần Tiên quất vào đầu hắn!”
Khoảng chừng một nén nhang sau, khi Cố Phong thực sự đã đánh không nổi nữa, Chu Thanh Yên lại một lần nữa truyền âm ra chỉ lệnh.
Đả Thần Tiên?
Cố Phong trong lòng chợt hiểu, lấy ra cây roi da màu đen rỉ sét loang lổ kia, nhắm thẳng trán A Phi mà quất một phát "chát" rõ to!
Tê ——
Một roi này giáng xuống, A Phi vốn chỉ đang rên rỉ dưới trận đòn của Cố Phong lập tức phát ra một tiếng gào thê thảm đầy đau đớn.
A ~~~~
Tiếng kêu đó thê lương kéo dài, khiến người nghe không khỏi rùng mình sợ hãi!
Với đặc tính da dày thịt béo của A Phi mà còn kêu thảm thiết như vậy, đủ thấy uy lực của một roi này lớn đến nhường nào.
Chát —— ——
Cố Phong nhanh chân áp sát A Phi đang tìm đường chạy trốn, từng roi từng roi quất mạnh vào đầu đối phương. Có lẽ vì đã từng nếm trải thấu xương loại đau đớn xé rách linh hồn này, nên trong quá trình quất roi, Cố Phong cũng cảm thấy đầu mình ong ong, răng ê ẩm tận cổ.
“Chu tiền bối, ngài có thù với tổ tiên của A Phi sao?” Nhìn bộ dạng nước mắt đầm đìa của A Phi, Cố Phong nhịn không được hỏi.
“Đánh hắn là vì tốt cho hắn, hắn đã bỏ lỡ thời kỳ quất roi tốt nhất, hiện tại chỉ có thể dùng mãnh dược mới có thể triệt để kích phát tiềm lực của hắn.” Giọng nói thản nhiên của Chu Thanh Yên vang lên trong não hải, khiến Cố Phong không khỏi dở khóc dở cười.
Cái kiểu kích phát tiềm lực này đúng là tuyệt diệu, may mà mình không sinh ra trong tộc của A Phi, nếu không chắc vừa chào đời đã tìm đủ mọi cách để tự sát rồi.
“Nhìn mắt hắn, đánh đến khi bên trong không còn một tia huyết hồng nào nữa thì dừng lại.”
“Xong việc thì đến Luyện Dược Điện, truyền âm thấy mệt, thấy phiền.” Nói xong câu đó, Chu Thanh Yên không còn phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Chát ——
Chát ——
Cảnh tượng cực kỳ thảm khốc, A Phi ôm đầu, vừa kêu gào thảm thiết vừa điên cuồng chạy trốn dưới chân Ly Sơn.
Chẳng bao lâu sau, hắn chạy không nổi nữa, bèn đào một cái hố lớn rồi trực tiếp vùi mình xuống đất. Cố Phong bá đạo lôi hắn từ dưới đất lên, xách trong tay mà điên cuồng quất.
Ngay khoảnh khắc tia huyết hồng cuối cùng trong đáy mắt đối phương tan biến, Cố Phong lập tức dừng tay.
“Đừng... đừng đánh nữa, ta... ta không chịu nổi rồi.”
Giọng nói đứt quãng của A Phi truyền đến, mang theo một vẻ khờ khạo, giống hệt ngữ khí lúc hắn chưa biến thân.
“Biết tại sao ta đánh ngươi không?” Cố Phong ngồi xổm xuống, ghé sát đầu A Phi, trầm giọng hỏi.
“Không... không biết.” A Phi thật thà lắc đầu.
Cố Phong phát hiện, ánh mắt A Phi lúc này trong trẻo nhưng lại mang theo chút ngu ngơ, nhìn qua là biết ngay một đứa trẻ đơn thuần, thật thà.
“Vừa rồi ngươi dùng cái này làm hỏng rất nhiều bảo bối đáng tiền của ta...” Cố Phong giơ cây Đả Thần Tiên trong tay lên, nheo mắt nói.
“Vậy... vậy phải làm sao bây giờ?”
“Bồi thường tiền!” Cố Phong gầm lên ba chữ này.
“Ta không có tiền mà!” A Phi rụt cổ lại, mặt nhăn nhó tháo chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay xuống. Cố Phong kiểm tra một lượt, suýt chút nữa tức đến méo mũi. Trong nhẫn trữ vật của đối phương, ngoài mấy miếng thịt yêu thú phơi khô thì chẳng còn gì khác, dù chỉ là một viên linh thạch.
“Chát ——”
Cố Phong nộ khí công tâm, quất một roi khiến A Phi nhe răng trợn mắt, rên rỉ không thôi: “Không có tiền mà ngươi còn dám xa xỉ thế à?”
“Đừng đánh... đừng đánh, ta có thể viết giấy nợ!” A Phi ôm đầu, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ, run rẩy đáp lại. Thấy Cố Phong không tin, hắn còn bổ sung thêm một câu: “Ta... ta có thể đi cướp!”
Cố Phong nghe xong liền đổi giận thành vui, kéo A Phi từ dưới đất lên, bá vai bá cổ đối phương, hớn hở nói: “Ha ha, ta rất thích tinh thần cầu tiến này của ngươi.”
A Phi khom người, để mặc cho Cố Phong khoác vai, để lộ nụ cười ngây ngô. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn cây Đả Thần Tiên trong tay Cố Phong, gật đầu lia lịa: “Nên thế, nên thế.”
Cái điệu bộ đó, chẳng biết phải nói là hèn mọn đến mức nào.
“Tốt tốt tốt, vậy chúng ta hãy tính toán một chút khoản bồi thường của ngươi.”
“Vâng vâng ——”
Thấy Cố Phong ngồi bệt xuống đất, A Phi cũng rất biết điều ngồi xuống theo.
Cố Phong mặt mày hớn hở, lấy ra chiếc bàn tính vàng nhỏ bằng bàn tay, tiếng bàn tính kêu lạch cạch vang lên.
“Đầu tiên là cây chiến qua kia, nó được đúc từ tay một bậc thầy luyện khí, chỉ riêng việc tìm kiếm nguyên liệu đã mất hơn ba năm...”
“Cây trâm kia nữa, tuy phẩm giai không cao nhưng bề mặt có mạ một lớp kim loại hiếm, loại kim loại này thiên hạ khó tìm...”
“...”
Cố Phong nói vanh vách, kể ra lai lịch, nguyên liệu cấu thành, thủ pháp luyện chế của từng món đồ một cách vô cùng hợp lý. Cuối cùng, hắn đưa ra một cái giá trên trời. A Phi đối diện như một kẻ ngốc, gật đầu lia lịa khẳng định nhất định sẽ bồi thường.
Những chủ nhân thực sự của các món đồ đó nghe xong mà khóe miệng giật giật, mắt trợn ngược: Sao mình không biết món binh khí này của mình lại lợi hại đến thế nhỉ?
Đám đông xung quanh càng thêm cạn lời, Cố Phong rõ ràng là đang bắt nạt người thật thà, đây chính là trấn lột trắng trợn còn gì.
“Trách không được hắn giàu như vậy, hóa ra toàn là kiếm tiền kiểu này sao?”
“Nhiều linh thạch như thế, bán cả A Phi đi chắc cũng không đủ trả đâu.”
“Hắn chẳng phải đã nói rồi sao? Đi cướp!”
“Đi đâu cướp?”
“Câu hỏi này hơi ngu ngốc đấy, hắn đang ở Ly Sơn, tất nhiên là cướp của chúng ta rồi!”
“Ách ——, lần này xong đời rồi. Trước kia A Phi dễ lừa, đưa chút đồ ăn là có thể qua mặt, sau này e là không xong rồi.”
“Từ giờ đến kỳ sát hạch cuối năm, ta sẽ không sắm sửa thêm trang bị nữa.”
“Không bổ sung trang bị thì chiến lực sẽ giảm sút rất nhiều, không chỉ bị người ta đánh cho một trận mà còn mất luôn tài nguyên hằng tháng của Lạc Hà Tông phát cho.”
“Trang bị vẫn phải sắm chứ, A Phi mà đến cướp thì cứ đưa hắn chút đồ cho xong chuyện, dù sao hắn cũng tương đối đơn thuần.”
“Cứ coi như là cúng dường cho A Phi đi, dù sao còn mấy tháng nữa là hắn vào nội môn rồi. Còn về nguồn 'cúng dường' ở đâu ra, hắc hắc hắc!”
“Có lý, dù sao lão tử ở Ly Sơn cũng không phải hạng yếu nhất, cá lớn nuốt cá bé, mọi người cùng nhau cướp thôi!”
“...”
Mọi người đều nhìn ra Cố Phong sẽ không ở lại Ly Sơn lâu, nhưng những hệ lụy hắn để lại sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến toàn bộ nơi này.
A Phi ở đây là vô địch, hắn mà muốn trấn lột thì ngoại trừ vài tên thiên kiêu Hậu Thiên cảnh, những người còn lại đều không dám phản kháng.
Trong tình cảnh này, cách duy nhất mọi người có thể nghĩ ra là: cùng nhau đi cướp.
Trước khi Cố Phong đánh bại A Phi, tuy họ cũng có cướp bóc nhưng thường chỉ nhắm vào những người có thực lực tương đương, hoặc nhân lúc chiếm đoạt động phủ mà tiện tay vơ vét, chứ không bao giờ vượt cấp.
Sau này hả, hắc hắc hắc!
Cứ nhắm thẳng kẻ yếu mà cướp, cách đó kiếm tiền nhanh nhất, ai dễ cướp thì cướp người đó!
Hàng chục đệ tử Hậu Thiên cảnh nhìn đám đệ tử Dẫn Khí cảnh bằng ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. Còn đám đệ tử Dẫn Khí cảnh thì mặt mày ủ rũ, cúi gằm mặt xuống.
Chỉ có nhóm Ngô Khởi là sắc mặt thản nhiên. Có "cây đại thụ" Cố Phong ở đây, toàn bộ Ly Sơn bao gồm cả A Phi đều không ai dám đụng đến họ.
Dưới gốc cây lớn thật dễ hóng mát!
Nghĩ đến đây, mấy người bọn họ ai nấy đều ưỡn ngực, vẻ mặt vô cùng tự hào.
“Tổng cộng là một trăm tám mươi chín triệu, làm tròn lên là hai trăm triệu! Lãi suất hằng tháng là năm phần!” Cố Phong dõng dạc nói với A Phi.
“Vâng vâng!”
Con số kinh thiên động địa hai trăm triệu vừa thốt ra, tất cả mọi người, bao gồm cả Liễu trưởng lão, đều sững sờ hóa đá.
Chưa từng thấy kẻ nào tàn nhẫn như vậy, Cố Phong không chỉ đưa ra cái giá bồi thường trên trời là hai trăm triệu, mà còn vô lý đòi lãi suất năm phần, cái này còn nặng hơn cả tín dụng đen gấp nhiều lần!
Đời này A Phi có trả hết nợ không đây?
Mấu chốt là, những món đồ tương ứng với khoản bồi thường khổng lồ đó đều là do Cố Phong đi cướp được, và trong quá trình chiến đấu cũng chỉ tổn thất một phần nhỏ mà thôi.
Sau này ai muốn thách đấu với Cố Phong, e rằng phải cân nhắc xem mình có đủ khả năng gánh vác khoản bồi thường kếch xù sau khi thất bại hay không.
Ngoại môn cướp bóc không chấp nhận giấy nợ, Thạch trưởng lão trên lầu các rất muốn lên tiếng tuyên bố điều khoản bồi thường của Cố Phong là vô hiệu.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trong trẻo mà ngu ngơ của A Phi, Thạch trưởng lão cũng chẳng buồn nói nữa. Nói cũng vô ích, đoán chừng tiểu tử này cuối cùng vẫn sẽ đi tìm Cố Phong để trả nợ cho mà xem.
Chẳng còn cách nào khác, A Phi sau khi biến đổi mang lại cho người ta cảm giác vĩnh viễn không biết nói dối, cũng chẳng biết dùng tâm cơ.
Sau khi thỏa thuận xong khoản bồi thường, Cố Phong vô cùng hài lòng, vỗ vai A Phi và nói vài câu cổ vũ hắn cố gắng kiếm tiền, khiến đối phương có cảm giác được sủng ái mà lo sợ.
Sau đó, Cố Phong đưa mắt nhìn sang mấy chục đệ tử Hậu Thiên cảnh. Đám người này cũng rất biết điều, các nam đệ tử bắt đầu cởi áo, toàn thân chỉ còn lại mỗi chiếc quần đùi, rồi đem tất cả vật phẩm bao gồm cả nhẫn trữ vật giao nộp cho Cố Phong.
Họ không làm theo thỏa thuận ban đầu là giao một nửa tài vật, mà dâng hiến toàn bộ bằng cả hai tay.
Theo lời họ nói: A Phi nợ nhiều tiền như vậy, giữ lại một nửa tài vật chắc chắn cũng không giữ nổi, chi bằng đưa hết cho xong, mắc công lại phải chịu thêm một trận đòn vô ích.
Các nữ đệ tử cũng tương tự, chỉ là không cởi bỏ quần áo trên người.
Có lẽ có vài người muốn cởi, nhưng vì địa điểm và thời cơ không đúng, nên chỉ đành nháy mắt ra hiệu liên tục với Cố Phong, âm thầm bày tỏ sự ngưỡng mộ trong lòng.
Đối với Cố Phong, trong mắt hắn chỉ có tiền, phụ nữ chỉ làm chậm tốc độ kiếm tiền của hắn mà thôi, không cần quan tâm.
Cuối cùng, Cố Phong cũng không quên tìm cho nhóm Thác Bạt Lôi và những bằng hữu khác những động phủ lý tưởng, đồng thời dặn dò những người khác đừng có dại mà cướp của họ.
Làm xong tất cả, dưới ánh mắt kính sợ của mọi người, Cố Phong hài lòng rời đi, đi thẳng đến khu giao dịch ngoại môn, đem toàn bộ vật phẩm trừ cây Đả Thần Tiên ra đổi sạch thành linh thạch.
Ly Sơn vốn có hơn một vạn đệ tử, nhưng vì chưa đến cuối tháng nên phần lớn đã ra ngoài tìm kiếm cơ duyên. Trong số hơn ba ngàn đệ tử còn lại, rất nhiều người nghèo rớt mồng tơi, chẳng xơ múi được gì nhiều.
Dù vậy, Cố Phong vẫn thu hoạch được khối tài vật trị giá gần một trăm triệu linh thạch, cộng thêm tờ giấy nợ hai trăm triệu của A Phi, tổng thu nhập là ba trăm triệu.
“Ha ha, so với làm ăn thì đi cướp tiền đến nhanh hơn nhiều.”
Cố Phong lòng đầy phấn khích, một ngày thu hoạch ba trăm triệu, so với làm ăn thì nhẹ nhàng vui sướng hơn gấp trăm lần. Chuyện này trước kia có nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ tới.
Sau cơn phấn khích, hắn cũng không quên lời dặn của Chu Thanh Yên, đi thẳng tới Luyện Dược Điện.
Bước vào căn phòng luyện đan mà hai người thường xuyên gặp mặt, Cố Phong kinh ngạc phát hiện Chu Thanh Yên đã sớm hiện ra chân thân.
Hôm nay ngọn lửa có chút ảm đạm, không còn nóng bỏng như trước, bà ta cứ thế đứng lặng lẽ ở đó, bóng lưng toát lên vẻ tiêu điều.
“Đánh ta đi!”
Cố Phong: ? ? ? ?
“Dùng Đả Thần Tiên, quất ta đi!”
Cố Phong ngây người, cả đời này hắn chưa từng nghe thấy yêu cầu nào vô lý đến vậy!..
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Đạo Độc Tôn