Chương 116: Biến hóa, thu hoạch
Sự biến hóa mà Thiên Hồ Chi Nhãn mang lại sau khi dung hợp quả thực vô cùng to lớn, đến mức chính Đường Tam cũng không ngờ tới. Thứ mà mình dung hợp chỉ là nhị giai thôi mà! Vậy mà đã bá đạo đến mức này. Ngay cả chính Đường Tam lúc trước cũng tuyệt đối không thể ngờ được tình huống lại thành ra như vậy. Thật sự là do biểu hiện của Độc Bạch với Thiên Hồ Chi Nhãn tam giai bình thường quá cùi bắp, khiến cho Đường Tam có chút xem thường huyết mạch truyền thừa cấp một cường đại này.
Theo phán đoán ban đầu của Đường Tam, Thiên Hồ Biến tuy mạnh mẽ, nhưng e rằng phải đạt tới tầng thứ cao hơn mới có thể phát huy được. Ai ngờ chỉ là ưu thế trên một tầng cấp thôi mà đã có thể mang đến biến hóa lớn đến vậy. Nếu không phải hắn có át chủ bài, e rằng sau khi cưỡng ép dung hợp Thiên Hồ Chi Nhãn, hắn đã biến thành một Độc Bạch khác, chỉ có tu vi tam giai, còn tất cả năng lực khác đều bị Thiên Hồ Chi Nhãn loại bỏ sạch sẽ, chỉ có thể cùng Độc Bạch chờ đợi vận may ghé thăm, đơn thuần tăng tiến ở phương diện này.
Bàn tay lớn màu vàng óng đã vò nát năng lượng của Thiên Hồ Biến kia đương nhiên đã đóng một vai trò cực kỳ then chốt. Ngay trong tinh thần hải, nó đã cho Thiên Hồ Biến biết ai mới là "bố". Đó dĩ nhiên là một tia thần thức mà Đường Tam mang đến từ kiếp trước.
Sự vận dụng thần thức ảo diệu vô cùng, chỉ là trước đó Đường Tam vẫn không dám dùng đến, sợ rằng tia thần thức này sẽ bị tiêu hao. Một khi nó tiêu hao hết, hắn sẽ mất đi mối liên hệ cuối cùng với thế giới ban đầu, đồng thời cũng đánh mất sức tự vệ quan trọng nhất của mình.
Nhưng ở trong tinh thần hải thì lại khác. Cấp độ của Thiên Hồ Chi Nhãn có cao hơn nữa, huyết mạch Thiên Hồ Biến có là huyết mạch cấp một đi nữa, thì cũng không thể so sánh với cấp độ Thần Vương được! Dù chỉ là một tia thần thức, đó cũng là thần thức của cấp độ Thần Vương. Tầng cấp của Thiên Hồ Biến còn kém xa cấp độ Thần Vương.
Nếu Thiên Hồ Chi Nhãn là kẻ đại diện cho vị diện này, thì thần thức của Đường Tam lại là của một người từng thống ngự cả Thần Giới, là kẻ nắm trong tay cả một vùng vũ trụ.
Thế giới có tầng cấp càng cao, hiệu quả áp chế về cấp bậc lại càng rõ rệt. Trước một tia thần thức cấp Thần Vương, Thiên Hồ Chi Nhãn ngay cả ý niệm chống cự cũng không thể nảy sinh.
Sở dĩ Đường Tam không hề nao núng khi Thiên Hồ Chi Nhãn quậy phá trong tinh thần hải của mình, cũng là vì hắn có thần thức làm át chủ bài.
Thiên Hồ Chi Nhãn đúng là lợi hại, nó thôn phệ tinh thần lực của hắn hòng đồng hóa, nhưng chưa kịp đồng hóa thì đã bị thần thức bóp cho văng ra. Không thể không nói, Thiên Hồ Chi Nhãn quả thực rất mạnh, tinh thần lực sau khi bị nó thanh lọc đã trực tiếp hóa lỏng.
Từ thể khí chuyển sang thể lỏng, đây là một tầng lột xác quan trọng nhất của tinh thần lực. Việc hóa lỏng hoàn thành đồng nghĩa với việc cấp độ tinh thần của Đường Tam đã hoàn toàn tăng lên một cảnh giới khác. Thông thường, ít nhất tu vi của hắn phải đạt tới thất giai trở lên, tinh thần lực cũng phải tương ứng với cấp độ đó mới có thể làm được. Bây giờ, dưới cơ duyên xảo hợp, không trải qua bất kỳ gian nan nào, cứ thế mà đột phá. Lại thêm việc cơ thể được vị diện này công nhận, lực áp chế tác động lên bản thân cũng giảm đi. Đường Tam hiện tại đã có thể cơ bản phán định, ít nhất là trước khi đạt tới cửu giai, hắn sẽ không gặp phải bình cảnh lớn nào. Vấn đề lớn nhất trong tương lai sẽ xuất hiện vào lúc hắn thành thần. Đến lúc đó, e rằng hắn sẽ lại bị vị diện này phát hiện và áp chế một lần nữa.
Nhưng so với thực lực hiện tại của hắn, đó vẫn là chuyện tương đối xa vời, không cần phải vội.
Ở phía xa, Trương Hạo Hiên đã thấy được tình hình bên này. Ánh mắt ông như đuốc, liếc một cái liền thấy Đường Tam đang tu luyện dưới gốc cây, mấy người trên cây cũng đang nghỉ ngơi, không có bất kỳ tình huống nguy hiểm nào xảy ra.
Chuyện gì vậy? Không có nguy hiểm ư? Nhưng mà, dao động thiên địa nguyên khí mãnh liệt vừa rồi rõ ràng là truyền đến từ bên này mà! Chẳng lẽ là có ai trong số chúng nó có thực lực tiến bộ vượt bậc?
Ông không nhìn Đường Tam, sự chú ý đầu tiên liền rơi vào trên người Võ Băng Kỷ. Gần đây tốc độ tiến bộ của Võ Băng Kỷ tăng lên rất nhanh. Nhưng cậu cũng vừa mới đột phá lục giai không lâu, muốn đột phá thất giai trong thời gian ngắn là không thể nào. Dù sao, từ lục giai đến thất giai cũng là một ngưỡng cửa lớn.
Nếu không phải Võ Băng Kỷ, vậy thì là ai trong số chúng?
Tinh thần lực của ông lướt qua mọi người, không phát hiện bất kỳ điều gì bất thường, khí tức của mấy đứa trẻ đều rất ổn định.
Điều này khiến Trương Hạo Hiên có chút khó hiểu. Ông lại quan sát thêm một lúc nữa rồi mới rời đi.
Điều mà ông không biết chính là, sự xuất hiện của ông hoàn toàn nằm trong cảm giác của Đường Tam.
Nếu là trước đây, với chênh lệch tu vi, Đường Tam chắc chắn không thể cảm nhận được sự hiện diện của Trương Hạo Hiên, trừ phi hắn vận dụng thần thức của mình. Nhưng bây giờ đã khác, tinh thần lực của hắn đã hóa lỏng, năng lực cảm nhận tăng lên trên diện rộng. Trương Hạo Hiên tuy là cường giả cửu giai, nhưng nếu chỉ xét về góc độ tinh thần lực, cũng chỉ ngang với cảnh giới của hắn, có điều tổng lượng lớn hơn mà thôi.
Đường Tam đối với việc thu liễm khí tức của bản thân đương nhiên là quá thành thạo, Trương Hạo Hiên tự nhiên cũng không nhìn ra được biến hóa gì ở hắn.
Trương Hạo Hiên đi rồi, Đường Tam cũng hoàn toàn tĩnh tâm lại. Vì phải gác đêm, hắn không để mình tiến vào trạng thái minh tưởng, chỉ lặng lẽ cảm nhận những thu hoạch sau lần đột phá này.
Thu hoạch trong đêm nay thật sự là quá lớn. Hắn hiện tại vô cùng may mắn vì đã lựa chọn gia nhập học viện Cứu Thục. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi ở đây, những gì hắn nhận được còn nhiều hơn cả những năm tu luyện trước đó. Đây chính là ưu thế của tài nguyên! Những người bạn đồng hành sở hữu huyết mạch đỉnh cấp này đã giúp đỡ hắn quá nhiều.
Ừm, nhất định phải giúp đỡ bọn họ tăng tiến tu vi cho tốt, giúp họ cũng chính là giúp mình.
Ngũ giai đỉnh phong. Củng cố vững chắc cảnh giới, không lâu nữa, mình có lẽ có thể cân nhắc đột phá lục giai. Mà lúc đột phá lục giai, e rằng vẫn phải ra tay từ Phong Lang Biến. Dù sao, đây cũng là năng lực bề nổi của hắn.
Sáng sớm, Trình Tử Chanh ngồi trên ngọn cây vươn vai một cái, sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần sảng khoái. Chỉ là hai tay vẫn còn hơi đau nhức do hôm qua tu luyện Kim Sí Phi Phong Trảm.
Nàng theo bản năng nhìn xuống dưới, liếc mắt liền thấy Đường Tam đang ngồi dưới gốc cây. Nàng không khỏi hơi sững sờ. Đường Tam dường như đã có chút thay đổi. Trông có vẻ thuận mắt hơn một chút, dáng người cũng không còn gầy gò như vậy nữa, giống như cả người trở nên đầy đặn, óng ả hơn. Chỉ trong một đêm, dường như đường nét trên khuôn mặt cũng rõ ràng hơn không ít, từ một người bình thường trở nên có chút thanh tú.
Bên cạnh Đường Tam còn có Độc Bạch, lúc này Độc Bạch cũng đang ngồi xếp bằng giống Đường Tam, yên lặng tu luyện.
Lúc này trời đã sáng rõ, ánh dương ở phía xa đang từ từ nhô lên. Võ Băng Kỷ và Cố Lý cũng lần lượt tỉnh lại sau khi tu luyện.
Cả ngày hôm qua nghỉ ngơi, một ngày tu luyện của họ đều khiến bản thân cảm nhận được sự tiến bộ nhất định. Cố Lý là người hưng phấn nhất, chỉ hận không thể ở lại đây tiếp tục luyện tập Loạn Phi Phong chùy pháp của mình.
Dưới gốc cây, Đường Tam cảm nhận được ba người đã tỉnh, cũng theo đó mở mắt ra.
Sau đó hắn huých nhẹ Độc Bạch bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Cảm giác thế nào?"
Độc Bạch mở mắt, đầu tiên là có chút mờ mịt, nhưng rất nhanh liền tỉnh táo lại, như có điều suy nghĩ nói: "Có chút cảm giác. Mắt hình như hơi nóng lên, rất thoải mái. Những cảm giác khác thì chưa rõ ràng lắm."
"Xem ra ngươi không có sự bài xích rõ rệt, ít nhất là hiện tại. Vậy ngươi cứ tiếp tục tu luyện đi. Môn phương pháp tu luyện này cần thời gian tích lũy, tích lũy đủ mới có thu hoạch."
Sáng sớm hôm nay, trước khi những người khác tỉnh lại, Độc Bạch đã tự mình leo từ trên cây xuống. Hắn vẫn luôn nhớ lời Đường Tam nói sẽ chỉ điểm cho mình.
Đường Tam nhân lúc sáng sớm Tử Khí Đông Lai, đã dạy cho hắn phương pháp tu luyện Tử Cực Ma Đồng, Độc Bạch liền tu luyện cùng hắn.
Do tinh thần lực của Đường Tam tăng lên rất nhiều, Tử Cực Ma Đồng tự nhiên cũng theo đó mà tiến bộ, hiệu quả tu luyện hôm nay đặc biệt tốt. Điều khiến hắn hơi kinh ngạc là, Độc Bạch ở những phương diện khác thì không được, nhưng tu luyện Tử Cực Ma Đồng dường như lại là một thiên tài. Hôm nay mới là lần đầu tiên tu luyện, Đường Tam đã có thể cảm nhận được hắn có loại biến hóa tử khí nhập vào mắt. Đây là điều mà trước đó hắn chưa từng thấy khi thử nghiệm trên người anh em nhà họ Vương và Lăng Mộc Tuyết...
Đề xuất Voz: Gặp em