Chương 155: Khong chuy khong luyen

Chương 155: Bách Chùy Thiên Luyện

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu dệt nên một tấm thảm lộng lẫy trên mặt biển bao la, từng đợt sóng vỗ vào bờ cát, âm thanh trầm đục như tiếng trống trận thúc giục tâm can. Trên bãi cát trắng xóa của hòn đảo hoang sơ, không khí dường như đông đặc lại bởi áp lực nặng nề từ hai luồng khí thế đang không ngừng va chạm.

Đinh Linh Đang đứng chắp tay sau lưng, mái tóc đỏ rực bay múa trong gió biển, đôi mắt nàng lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, nhìn thẳng vào nam tử đang chật vật gượng dậy phía đối diện. Nàng khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo thấu xương: “Ngươi thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Làm bồi luyện cho ta, không chỉ đơn giản là đổ mồ hôi đâu, mà là đánh đổi bằng gân cốt và máu thịt đấy.”

Lý Diệu lau đi vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt hắn không hề dao động, trái lại còn bùng cháy một ngọn lửa cuồng nhiệt đến lạ thường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn đau nhức nhối truyền về từ mọi thớ thịt, trầm giọng đáp: “Tu hành vốn là con đường nghịch thiên mà đi. Nếu không trải qua bách chùy thiên luyện, làm sao có thể đúc thành thần binh lợi khí? Chỉ cần có đủ học phần, chút khổ sở này có là gì.”

Đinh Linh Đang khẽ gật đầu, trong mắt loé lên một tia tán thưởng thoáng qua rồi biến mất: “Tốt, vậy thì tiếp chiêu!”

Vừa dứt lời, thân ảnh nàng đột ngột biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh nhạt nhòa. Một luồng kình phong xé toạc không khí, mang theo uy lực vạn quân áp sát đỉnh đầu Lý Diệu. Không gian xung quanh như bị bóp nghẹt, cát bụi dưới chân cuốn lên thành một vòng xoáy dữ dội.

Lý Diệu gầm nhẹ một tiếng, linh lực trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, hai tay đan chéo che trước ngực. Hắn biết rõ khoảng cách giữa hai bên, nhưng ý chí cầu tiến không cho phép hắn lùi bước. Một tiếng nổ chấn động vang lên, thân hình Lý Diệu như diều đứt dây, bay ngược ra sau hàng chục trượng, cày sâu xuống mặt cát một rãnh dài.

Cơn đau xé tâm can ập đến, nhưng Lý Diệu lại cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và lãnh đạm. Hắn cảm nhận được dưới áp lực kinh người ấy, những tạp chất trong cơ thể đang dần bị đào thải, gân cốt dường như trở nên dẻo dai hơn. Đây chính là cái giá phải trả để trở nên mạnh mẽ, là quá trình rèn luyện tàn khốc nhất mà hắn từng đối mặt.

Đinh Linh Đang đứng yên tại chỗ, nhìn nam tử đang run rẩy đứng lên, thanh âm nàng vẫn bình thản như không: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Nếu không chịu nổi, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp.”

Lý Diệu đứng thẳng người, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang, thanh âm khàn đục nhưng kiên định vô cùng: “Tiếp tục đi!”

Dưới ánh tà dương, hai bóng người một lần nữa lao vào nhau, tiếng va chạm khô khốc vang vọng khắp đảo nhỏ, minh chứng cho một quá trình lột xác đầy đau đớn nhưng cũng đầy huy hoàng của một vị cường giả tương lai.

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN