Chương 165: Kho Vũ Khí
Chương 165: Kho vũ khí
Trong không gian tĩnh mịch của ngôi trường, dư âm của trận thư hùng giữa hai vị thiên tài vẫn còn phảng phất. Kim Tuyền đứng đó, sắc mặt tuy có phần nhợt nhạt nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ thản nhiên hiếm thấy. Hắn nhìn về phía bóng lưng của Lý Diệu, trong lòng thầm cảm thán cho một vị cường giả vừa mới quật khởi.
“Thắng bại đã phân, Kim mỗ không còn gì để nói. Đại Hoang Chiến Viện quả thực danh bất hư truyền, có được những học viên như Lý đạo hữu, con đường phục hưng Khoa Luyện khí chắc chắn không còn xa.”
Kim Tuyền khẽ gật đầu, phong thái vẫn giữ được nét thanh tú, nho nhã của một vị giáo viên trẻ tuổi tài năng. Tuy thất bại, nhưng khí độ của hắn không hề suy giảm, trái lại còn mang theo một phần quyết tâm tu luyện mạnh mẽ hơn xưa.
Phía sau, đám học sinh trung học vốn luôn trung thành với Kim Tuyền giờ đây đều ngơ ngác. Lý Tam Hảo, cái gã mập mạp với tâm tính nghịch ngợm, lúc này đôi mắt nhỏ híp lại, nhìn Lý Diệu bằng ánh mắt đầy sùng bái. Hắn khẽ huých tay đám bạn, thì thầm:
“Các ngươi thấy chưa? Khí thế bá đạo đó, phong thái luyện khí điên cuồng đó... Ta quyết định rồi, sau này nhất định phải thi vào Khoa Luyện khí của Đại Hoang Chiến Viện!”
Đám học sinh xung quanh nghe vậy cũng không hề phản đối, ngược lại còn gật đầu lia lịa. Thái độ của chúng đã xoay chuyển hoàn toàn, từ sự ủng hộ mù quáng dành cho Kim Tuyền sang niềm ngưỡng mộ vô bờ đối với sức mạnh cuồng dã của Lý Diệu.
Lý Diệu đứng giữa trung tâm của sự chú ý, gương mặt hắn lạnh lùng như băng thạch, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời tinh hỏa. Hắn không quan tâm đến những lời tán tụng xung quanh, thanh âm trầm thấp vang lên, mang theo một sự khẳng định chắc chắn:
“Khoa Luyện khí của Đại Hoang Chiến Viện sẽ không bao giờ bị hủy bỏ. Chỉ cần có ta ở đây, nơi đó sẽ luôn là thánh địa của những kẻ theo đuổi đỉnh cao của kỹ nghệ luyện khí. Cánh cửa Đại Hoang, mãi mãi rộng mở đón chào những ai có đủ bản lĩnh.”
Dứt lời, hắn quay lưng bước đi, hướng thẳng về phía khu vực kho vũ khí của trường trung học Thiên Cực. Nơi đó, hàng nghìn linh kiện phế cũ và những mảnh vỡ của binh khí đang nằm im lìm trong bóng tối, chờ đợi một đôi bàn tay có thể khiến chúng sống lại một lần nữa.
Bước chân của Lý Diệu đều đặn và mạnh mẽ, mỗi lần chạm đất đều như gõ vào tâm khảm của những người có mặt. Hắn bước vào bóng tối của kho vũ khí, nơi không khí lạnh lẽo và nồng đậm mùi kim loại rỉ sét. Đối với người khác, đây có lẽ là một nghĩa địa của binh khí, nhưng trong mắt Lý Diệu, đây lại là một kho tàng vô tận.
Hắn khẽ vuốt ve một mảnh kim loại vụn, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, đầy vẻ cuồng nhiệt và điên rồ.
“Nơi này... chính là thiên đường của ta.”
Ánh sáng le lói từ bên ngoài hắt vào, in bóng một bóng dáng cô độc nhưng đầy uy quyền giữa muôn vàn phế tích. Trận chiến vừa rồi chỉ là khởi đầu, con đường chân chính của một bậc thầy luyện khí, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Đề xuất Voz: Nghi có ma... 3 tuần trông nhà bạn thân!