Chương 192: Lấy Một Địch Hai Ngàn?
Chương 193: Lấy 1 địch 2000?
Nguyên Mạn Thu nhìn chằm chằm vào chiếc Yêu Thú Tham Trắc Khí có vẻ ngoài thô kệch đặt trên bàn, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc khó lòng che giấu. Bà trầm giọng nói: “Lý Diệu, con có biết ý nghĩa của thứ này đối với những tu sĩ cấp thấp đang mạo hiểm ngoài Đại Hoang không? Nếu thật sự có thể thương mại hóa, số học phân con nhận được sẽ là một con số khổng lồ.”
Lý Diệu khẽ gật đầu, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên định: “Trưởng khoa, con đã quyết định rồi. Con muốn xin Độc quyền thực dụng cho nó. Học phân là một chuyện, nhưng con cần nhiều tài nguyên hơn nữa để khôi phục lại khoa Luyện Khí.”
Nguyên Mạn Thu thở dài, nhìn đồ đệ duy nhất của mình với ánh mắt phức tạp. Bà biết gánh nặng trên vai chàng trai trẻ này quá lớn. Việc khôi phục lại một khoa hệ đã sụp đổ không chỉ cần thiên phú, mà còn cần một ý chí sắt đá và nguồn lực vô tận.
“Được, ta sẽ giúp con xử lý các thủ tục pháp lý. Nhưng con nên nhớ, muốn nhận được phần thưởng học phân tối đa, con phải chứng minh được giá trị của nó trong thực chiến. Sắp tới có một đợt săn bắn quy mô lớn trên Đại Hoang, con có dự tính gì không?”
Lý Diệu đứng dậy, bóng lưng thẳng tắp như một thanh kiếm vừa ra khỏi lò rèn. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những rặng núi mờ ảo của Đại Hoang đang ẩn hiện trong mây mù.
“Con sẽ đi. Chỉ có ở nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống, con mới có thể đột phá nhanh nhất. Con cần bốn vạn học phân, và con sẽ lấy chúng từ lãnh địa của lũ yêu thú.”
Nguyên Mạn Thu nhíu mày: “Bốn vạn học phân? Con có biết đó là khái niệm gì không? Thông thường, một sinh viên ưu tú mất cả bốn năm đại học cũng chưa chắc tích lũy nổi phân nửa số đó. Con muốn lấy sức một người để đối đầu với hàng ngàn, hàng vạn yêu thú sao?”
Lý Diệu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo một chút lạnh lẽo và cuồng ngạo: “Lấy một địch hai ngàn thì đã sao? Nếu không liều mạng, làm sao có thể vực dậy được vinh quang của Thiết Quyền hội.”
Hắn rời khỏi văn phòng, bước chân dứt khoát gõ xuống nền đá. Gió ngoài hành lang thổi tung vạt áo, mang theo hơi thở khô khốc của vùng đất hoang dã. Trong đầu Lý Diệu, những sơ đồ cấu tạo linh kiện và bản đồ khu vực săn bắn đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới tính toán dày đặc.
Hắn biết con đường phía trước đầy rẫy chông gai, nhưng huyết quản hắn đang sôi sục. Mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang gào thét, khát khao được chiến đấu, khát khao được chứng minh rằng dù là phế tích cũng có thể rèn thành thần binh.
Đại Hoang, nơi những con quái vật hung tợn nhất trú ngụ, giờ đây trong mắt Lý Diệu chỉ là một kho báu khổng lồ đang chờ hắn đến khai phá. Hắn không chỉ đi săn, hắn đi để chinh phục định mệnh của chính mình.
Đề xuất Linh Dị: Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ