Chương 202: Người thắng sau cùng
Chương 203: Người thắng sau cùng
Bầu không khí trong hẻm núi vốn dĩ đã căng như dây đàn, nay lại bị một lời khiêu khích của Lý Diệu làm cho đứt đoạn. Ánh mắt Triệu Thiên Trùng lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, thanh trường kiếm trong tay rung lên bần bật, hóa thành một luồng thanh quang đâm thẳng về phía yếu hại của Lỗ Thiết Sơn.
Lỗ Thiết Sơn gầm lên một tiếng, thanh trọng chuỳ mang theo vạn quân lực chém ngang không trung, va chạm kịch liệt với kiếm mang của Triệu Thiên Trùng. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp sơn cốc, chấn động đến mức đá vụn rơi lả tả.
“Triệu Thiên Trùng, ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi lại tin vào lời ly gián của tiểu tử kia?” Lỗ Thiết Sơn vừa chống đỡ vừa gào thét, trong lòng phẫn nộ không thôi.
Triệu Thiên Trùng hừ lạnh một tiếng, kiếm thế không hề giảm sút, ngược lại càng thêm tàn độc: “Lỗ huynh, tu hành vốn là con đường tranh đoạt. Suất vào Nội môn chỉ có một, cho dù không có lời của hắn, sớm muộn gì chúng ta cũng phải phân thắng bại. Chi bằng cứ kết thúc tại đây đi!”
Hai bóng người quần thảo giữa hẻm núi, linh năng bùng nổ tạo thành những vòng xoáy khí kình khủng khiếp. Lỗ Thiết Sơn đại khai đại hợp, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch, trong khi Triệu Thiên Trùng lại như một bóng ma, quỷ quyệt và linh động, tìm kiếm sơ hở để tung ra đòn chí mạng.
Trong lúc cuộc chiến đang đến hồi gay cấn nhất, tại một góc khuất trên vách đá, Lý Diệu lặng lẽ quan sát tất cả. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Tất cả những gì hắn làm, từ việc ngụy trang ngọc giản cho đến đoạn video kia, đều chỉ để hướng tới khoảnh khắc này.
“Đánh đi, cứ đánh cho lưỡng bại câu thương đi.” Lý Diệu thầm nhủ, ánh mắt hắn không hề có chút thương hại, chỉ có sự bình thản của một thợ săn đang chờ đợi con mồi kiệt sức.
Trận chiến kéo dài hồi lâu, cả hai đều đã mang thương tích đầy mình. Lỗ Thiết Sơn thở hổn hển, bộ giáp trên người đã loang lổ vết kiếm, còn Triệu Thiên Trùng cũng chẳng khá hơn, cánh tay trái buông thõng, máu tươi nhỏ xuống mặt đất khô cằn.
Đúng lúc này, một luồng kình phong xé toạc không khí lao tới. Lý Diệu không còn ẩn nấp nữa, hắn như một con đại bàng vồ mồi, từ trên cao lao xuống với tốc độ kinh hoàng.
“Kẻ thắng sau cùng, vĩnh viễn không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ tỉnh táo nhất.”
Giọng nói của Lý Diệu vang lên đều đều nhưng lại như sấm bên tai hai người đang kiệt sức. Trước khi họ kịp phản ứng, một luồng áp lực vô hình đã bao trùm lấy cả hai. Những bẫy rập linh năng mà Lý Diệu đã bố trí từ trước đồng loạt kích hoạt, trói chặt lấy Lỗ Thiết Sơn và Triệu Thiên Trùng.
Nhìn hai đối thủ mạnh nhất đang nằm phục dưới chân mình, Lý Diệu thản nhiên nhặt lấy ba chiếc ngọc giản. Hắn quay đầu nhìn về phía đại bản doanh của Loạn Nhận Đường, nơi có pháp trận phòng ngự và đài tinh não đang lấp lánh ánh sáng.
Con đường phía trước đã rộng mở, và ngôi vị quán quân của cuộc khảo hạch này, không ai khác ngoài hắn.
Đề xuất Voz: Bản Tình Ca Mùa Đông