Chương 216: Quá hung tàn chứ?
Chương 217: Quá mức hung tàn!
Giữa bãi thử nghiệm rộng lớn của căn cứ quân sự, bầu không khí căng thẳng đến mức đông đặc. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào trung tâm, nơi Lang Vương của Giang Thiểu Dương đang chuẩn bị phô diễn uy phong.
Đó là một tạo vật hoàn mỹ, lớp vỏ Tử Kim Thái lấp lánh dưới ánh mặt trời, từng đường nét đều toát lên vẻ tao nhã và sức mạnh tiềm tàng. Khi lệnh xuất phát vang lên, Lang Vương hóa thành một luồng kim quang vút đi, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp, để lại sau lưng những tàn ảnh hư ảo.
“Tốc độ ổn định, xương sống chịu lực hoàn hảo, không có dấu hiệu quá tải.” Một vị giám khảo gật đầu đầy tâm đắc.
Các thí sinh xung quanh không khỏi trầm trồ, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. Đây chính là đỉnh cao của kỹ nghệ chế tạo, là tác phẩm của một thiên tài xuất thân từ danh gia vọng tộc. Giang Thiểu Dương đứng đó, thần sắc lãnh đạm như băng, dường như mọi lời khen ngợi đều chẳng thể làm xao động tâm trí hắn.
Ngay sau đó, đến lượt Lý Diệu và Lang Chu của hắn lâm trận.
Khi con quái vật tám chân với hình thù kỳ quái bước vào vị trí, không ít người đã bật cười thành tiếng. So với vẻ thần thánh của Lang Vương, Lang Chu trông thật thô kệch, lớp vỏ ngoài sần sùi, đầy những vết hàn thô bạo, mang đậm phong cách của những khu ổ chuột dưới lòng đất.
“Thứ sắt vụn này cũng muốn so bì với Lang Vương sao?” Có người khẽ mỉa mai.
Lý Diệu chẳng mảy may để tâm, hắn tiến tới bên cạnh Lang Chu, khẽ truyền vào một luồng linh năng khởi động.
“Bắt đầu!”
Tiếng gầm rú của động cơ bỗng chốc bùng nổ, không phải tiếng sói hú thanh cao, mà là tiếng gầm thét xé lòng của kim loại va chạm. Lang Chu không chạy, nó đang “càn quét”. Tám cái chân nhện đâm sâu xuống mặt đất, mỗi lần vung lên là một lần mặt sàn bê tông nứt toác, đá vụn bắn tung tóe.
Tốc độ của nó tăng vọt theo một cách điên cuồng, vượt xa mọi quy luật vật lý thông thường. Trên màn hình giám sát, các chỉ số chiến lực bắt đầu nhảy múa điên cuồng, từ màu xanh chuyển sang vàng, rồi đỏ rực như máu.
“Cái gì? Chỉ số chiến lực vẫn đang tăng?” Vị giám khảo trung niên kinh hãi đứng bật dậy.
Lang Chu không chỉ nhanh, mà nó còn mang theo một sát khí nồng nặc. Những vũ khí tích hợp trên thân thể nó bắt đầu vận hành, lưỡi cưa rung cao tần rít lên chói tai, súng máy xoay nòng liên tục phun lửa. Nó giống như một cỗ máy xay thịt di động, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của mình một cách tàn bạo nhất.
Cả bãi thử nghiệm chìm vào sự im lặng chết chóc. Mọi người trố mắt nhìn con quái vật đang tàn phá đường chạy, cảm giác như đang đối mặt với một hung thú thái cổ vừa thoát ra khỏi lồng sắt.
Kết quả cuối cùng hiển thị trên màn hình lớn khiến tất cả đều rùng mình. Chiến lực của Lang Chu không chỉ vượt qua Lang Vương, mà nó còn chạm đến một ngưỡng cửa mà những Huyễn Lang thông thường không bao giờ có thể đạt tới.
Giang Thiểu Dương nhìn chằm chằm vào những con số đỏ rực, bàn tay siết chặt lại, ánh mắt hiện rõ sự chấn động kinh hồn. Hắn nhìn sang Lý Diệu, người vẫn đang đứng lặng im trong bóng tối, gương mặt không chút biểu cảm.
Một vị giám khảo lau mồ hôi trên trán, giọng nói run rẩy: “Đây... đây không phải là chiến thú, đây là một con quái vật đồ sát! Lý Diệu, ngươi chế tạo ra thứ này, không thấy nó quá mức hung tàn sao?”
Lý Diệu ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như đao phong, nhàn nhạt đáp: “Trên chiến trường, đối với kẻ địch, không có gì gọi là quá mức hung tàn. Chỉ có sống, hoặc chết.”
Lời nói thốt ra, lạnh thấu tâm can. Cả căn cứ quân sự như bị bao phủ bởi một tầng sương giá, ai nấy đều không tự chủ được mà lùi lại một bước, nhìn chàng thanh niên trẻ tuổi với ánh mắt đầy vẻ kiêng dè.
Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân