Chương 237: Tinh Hải Chi Vương

Chương 238: Tinh Khải Chi Vương

Trong kho chứa rộng lớn, không khí vốn nồng nặc mùi gỉ sét và dầu máy giờ đây lại thoang thoảng một luồng linh khí thanh khiết. 146 bộ Tinh Khải phế liệu, vốn dĩ chỉ là những đống sắt vụn chồng chất, nay đã lột xác hoàn toàn, đứng sừng sững như những chiến thần đang chìm trong giấc ngủ sâu.

Lý Diệu đứng giữa trung tâm, bóng lưng cô độc mà kiên định. Những vết dầu mỡ lấm lem trên mặt không làm mờ đi ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm của hắn. Hắn chậm rãi buông dụng cụ xuống, tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng lòng của một bậc thầy vừa hoàn thành kiệt tác.

Cánh cửa thép nặng nề của kho chứa từ từ mở ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào, phá vỡ sự u tối vốn có. Mao Phong và Hứa lão bước vào, nhưng bước chân của họ đột ngột khựng lại ngay tại ngưỡng cửa.

Trước mắt họ không còn là một kho phế liệu hỗn loạn, mà là một trận pháp Tinh Khải uy nghiêm. Từng bộ giáp đều được đánh bóng đến mức phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, những khớp nối linh hoạt, các phù văn tinh xảo trên lớp vỏ kim loại dường như đang khẽ rung động, hô ứng với linh khí của đất trời.

Mao Phong hít một hơi thật sâu, thanh âm có chút run rẩy: “Toàn bộ... đều đã hoàn thành? Chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy sao?”

Hứa lão không đáp lời ngay, ông chậm rãi tiến về phía một bộ Tinh Khải thuộc dòng Sát Thủ đời cũ. Đôi bàn tay già nua, đầy vết chai sạn của ông nhẹ nhàng vuốt ve lớp giáp ngực. Một luồng cảm giác ấm áp, tràn đầy sức sống truyền từ kim loại sang da thịt khiến ông không khỏi chấn kinh.

“Không chỉ là bảo dưỡng đơn thuần.” Hứa lão lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Lý Diệu tràn đầy vẻ phức tạp. “Ngươi đã ban cho chúng linh hồn mới. Lý Diệu, ngươi rốt cuộc là hạng người gì?”

Lý Diệu quay người lại, gương mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, thanh âm lạnh lùng mà dứt khoát: “Bọn chúng vốn là những chiến binh, không nên bị vùi lấp trong bụi bặm. Ta chỉ trả lại cho chúng sự tôn nghiêm vốn có mà thôi.”

Mao Phong nhìn quanh một lượt, cảm giác như mình đang đứng trước một đội quân hùng mạnh sẵn sàng xuất trận. Mỗi bộ Tinh Khải ở đây, dù là loại lỗi thời nhất, dưới bàn tay nhào nặn của Lý Diệu đều toát ra một loại khí thế áp đảo.

“146 bộ...” Mao Phong lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một nỗi khiếp sợ vô hình. Đây không phải là công việc của một thợ rèn hay một kỹ sư thông thường, đây là bản lĩnh của một vị vương giả trong giới luyện khí.

Trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn mờ ảo, bóng của Lý Diệu đổ dài trên mặt đất, bao trùm lấy toàn bộ những cỗ máy chiến tranh kia. Hắn đứng đó, lặng lẽ và cao ngạo, như một vị vua đang ngự trị trên ngai vàng của những mảnh thép nguội lạnh.

Hứa lão thở dài một tiếng, trong mắt thoáng qua một tia thán phục không hề che giấu: “Tinh Khải Chi Vương... Có lẽ, danh hiệu này sinh ra là để dành cho ngươi.”

Lý Diệu không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, hắn chỉ nhìn về phía xa xăm, nơi những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đón. Đối với hắn, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một huyền thoại.

Đề xuất Voz: Cảm nắng chị cùng dãy trọ
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN