Chương 239: Cuồng Đế đến Cực Điển

Chương 240: Cuồng Đến Cực Điểm

Trong kho chứa rộng lớn, không khí dường như đông đặc lại bởi áp lực vô hình tỏa ra từ một trăm bốn mươi sáu bộ Tinh Khải. Mao Phong cùng Hứa lão đứng ngây dại giữa những khối kim loại khổng lồ, hơi thở dồn dập, đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh hãi tột cùng.

Từng bộ Tinh Khải vốn dĩ đã là phế liệu, nay lại như được ban cho sinh mệnh mới, lột xác hoàn toàn. Những vết rỉ sét biến mất, thay vào đó là lớp vỏ ngoài lấp lánh ánh kim, các đường vân phù trận uốn lượn tinh tế như rồng bay phượng múa, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt trực chờ bùng nổ.

Hứa lão run rẩy tiến lại gần một bộ Tinh Khải thuộc dòng chiến đấu hạng nặng. Lão đưa bàn tay nhăn nheo vuốt ve từng khớp nối, cảm giác linh năng luân chuyển mượt mà bên trong khiến lão không khỏi rùng mình. Không chỉ là phục hồi, đây rõ ràng là một sự thăng hoa về chất.

“Toàn bộ... tất cả đều được nâng cấp lên một đẳng cấp hoàn toàn khác.” Hứa lão thốt lên, giọng nói khàn đặc vì xúc động. “Lý Diệu, rốt cuộc ngươi đã làm thế nào? Chuyện này vốn dĩ không thuộc về nhân gian.”

Mao Phong đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch. Là một cao thủ trong giới luyện khí, hắn hiểu rõ khối lượng công việc này khổng lồ đến mức nào. Một người, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lại có thể hoàn thành việc mà cả một đội ngũ đại sư phải mất hàng năm trời mới làm được.

Lý Diệu đứng lặng lẽ trong góc tối, bóng dáng hắn đổ dài trên nền đất lạnh lẽo. Gương mặt hắn vẫn duy trì vẻ lãnh đạm vốn có, đôi mắt sâu thẳm như hố đen, khiến người ta không tài nào nhìn thấu tâm tư.

“Chỉ là thuận tay mà thôi, có gì đáng để kinh ngạc?” Lý Diệu nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm lạnh lùng vang vọng khắp gian phòng.

Lời nói này rơi vào tai Mao Phong và Hứa lão chẳng khác nào một tiếng sấm nổ ngang tai. Thuận tay? Một trăm bốn mươi sáu bộ Tinh Khải thăng hoa đến cực hạn mà chỉ là thuận tay? Sự ngạo mạn này, nếu là kẻ khác nói ra, chắc chắn sẽ bị coi là điên rồ, nhưng trước mắt những tuyệt tác này, nó lại mang một sức nặng khiến người ta nghẹt thở.

Hứa lão hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh tâm thần. Lão nhìn thẳng vào mắt Lý Diệu, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang sùng bái tột độ. Lão trịnh trọng cúi người, thanh âm đầy uy nghiêm vang lên:

“Linh hồn của cơ khí đã được ngươi đánh thức. Với thủ đoạn nghịch thiên này, từ nay về sau, thiên hạ sẽ chỉ có một người xứng với danh hiệu đó. Lý Diệu, ngươi chính là Tinh Khải Chi Vương!”

Lý Diệu không hề từ chối, cũng chẳng lộ vẻ khiêm nhường. Hắn ngẩng cao đầu, ánh nhìn xuyên qua mái vòm kho chứa, hướng thẳng về phía bầu trời xa xăm, nơi những vì sao đang tỏa sáng.

“Tinh Khải Chi Vương sao?” Lý Diệu khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy ngạo nghễ. “Nếu thiên hạ đã muốn phong vương, vậy ta sẽ khiến cái tên này trở thành nỗi khiếp sợ của mọi kẻ thù. Cuồng, thì đã sao?”

Sát khí từ những bộ Tinh Khải xung quanh như cảm ứng được ý chí của chủ nhân, đồng loạt rung lên bần bật, tạo nên những tiếng rền rĩ trầm đục như tiếng gầm của mãnh thú. Trong không gian u tối, Lý Diệu đứng đó, đơn độc nhưng uy nghiêm, tựa như một vị thần vừa bước ra từ đống đổ nát, sẵn sàng nghiền nát mọi quy tắc của thế gian này.

Mao Phong nhìn bóng lưng ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực chưa từng có. Hắn biết, kể từ ngày hôm nay, giới luyện khí sẽ phải rung chuyển dưới chân nam tử trẻ tuổi này. Sự cuồng vọng của Lý Diệu không phải là hư danh, mà là sức mạnh tuyệt đối áp đảo mọi lý lẽ thông thường.

Hứa lão nhìn những bộ Tinh Khải đang tỏa ra hào quang rực rỡ, lão hiểu rằng mình vừa chứng kiến một huyền thoại ra đời. Một huyền thoại mang tên Tinh Khải Chi Vương, kẻ sẽ dùng đôi tay mình để tái định nghĩa lại sức mạnh của kim loại và linh năng.

Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN