Chương 317: Đỉnh Nhọn Thời Khắc!

Chương 318: Đỉnh nhọn thời khắc!

Trong màn sấm sét cuồng bạo của Khu vực Thiểm Điện, một tiếng nổ trầm đục vang lên xé toạc không gian. Liệt Phong Lôi Sát Đao mang theo kình lực vạn quân, tựa như một con hắc long hung tợn đâm sầm vào hộ thuẫn ánh sáng của Hổ Vương chiến khải. Linh năng va chạm tạo ra những tia lửa điện chói mắt, khuếch tán ra xung quanh thành những vòng sóng xung kích vặn vẹo.

Tả Phi Kinh cảm nhận được một luồng lực lượng cuồng dã, lạnh lẽo như băng nhưng lại nóng bỏng như lửa thiêu xuyên qua lớp phòng ngự, trực tiếp đánh thẳng vào lồng ngực. Lão không thể tin nổi vào mắt mình, hộ thuẫn cường hóa vốn là niềm tự hào của Hổ Vương chiến khải, lúc này lại xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện.

“Tiểu tử thối, ngươi dám!”

Tiếng gầm thét của Tả Phi Kinh tràn đầy phẫn nộ và kinh hãi. Lão vốn định dùng mưu kế để Lý Diệu và Phong Khải lưỡng bại câu thương, nào ngờ đối phương lại điên cuồng đến mức không tiếc thân mình, lấy thương đổi thương để tung ra đòn chí mạng này.

Lý Diệu trong khoang điều khiển của Huyền Cốt chiến khải thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh tia nhìn lạnh lẽo. Hắn phớt lờ những cảnh báo hỏng hóc đang nhấp nháy liên tục trên màn hình quang mạc, đôi tay như hóa thành ảo ảnh, thao tác trên bàn điều khiển với tốc độ kinh hoàng.

Ở phía bên kia, Phong Khải điều khiển Sương Mù chiến khải lướt đi như một bóng ma trong làn sương xám. Chứng kiến cảnh Hổ Vương chiến khải bị đánh lui, trong lòng gã thầm kinh hãi trước sự quả quyết của Lý Diệu. Tuy nhiên, một tia độc ác nhanh chóng xẹt qua đáy mắt, gã biết đây chính là thời cơ tốt nhất để dứt điểm cả hai.

“Chết đi cho ta!”

Phong Khải quát lạnh, thần hồn công kích lại một lần nữa bộc phát, hóa thành vô số kim châm vô hình đâm thẳng vào thức hải của Lý Diệu và Tả Phi Kinh. Đồng thời, Sương Mù chiến khải tung ra hàng loạt ảo ảnh, khiến đối phương không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả trong hầm ngục lôi điện này.

Lý Diệu cảm thấy đầu óc đau nhức như bị khoan vào, nhưng ý chí tôi luyện qua ngàn vạn lần sinh tử đã giúp hắn giữ vững tâm trí. Hắn không lùi mà lại tiến, Huyền Cốt chiến khải đột ngột tăng tốc, bỏ qua Tả Phi Kinh đang loạng choạng để lao thẳng về phía bản thể thật sự của Phong Khải.

Dưới sự vây hãm của vạn đạo kiếm quang từ Sa Ngọc Thành và sự truy đuổi gắt gao của Lý Diệu, không gian chiến đấu thu hẹp lại đến mức nghẹt thở. Mỗi một nhịp thở, mỗi một lần vung đao đều mang theo sự đánh cược cả tính mạng.

Tả Phi Kinh sau giây phút choáng váng đã kịp thời định thần. Lão nghiến răng lật tay, một viên đan dược đỏ thắm được nuốt xuống, linh năng trong cơ thể bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hổ Vương chiến khải gầm lên một tiếng, đôi trọng quyền rực sáng hoàng kim quang mang, lao vào vòng chiến với tư thế không chết không thôi.

Trận chiến tại Khu vực Thiểm Điện đã lên đến đỉnh điểm. Ba đài chiến khải, ba luồng ý chí kiên định va chạm vào nhau giữa màn mưa lôi điện. Đây không còn đơn thuần là một cuộc đua, mà là một cuộc chiến sinh tồn của những kẻ đứng đầu đỉnh cao.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Lý Diệu, tầm nhìn của hắn bắt đầu mờ đi vì kiệt sức, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định thắng bại chính là ngay lúc này. Chỉ một sai sót nhỏ, tất cả sẽ tan thành mây khói dưới sức mạnh của thiên lôi và đao kiếm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN